Toàn bộ quá trình hôm nay do Quỳnh Nương tự tay làm, cho bánh vào nồi rồi lấy cớ thuận tiện vấn an Thái hậu, đích thân bưng bánh ngọt trình đến trước mặt Thái Hậu.
Đêm hôm đó, Quỳnh Nương cẩn thận cầm đèn, cầm quyển sách lại gần đọc, nhưng đọc một lúc lâu lại hoàn toàn không đọc được nửa chữ, chỉ nghĩ đến động tĩnh ở phòng bếp nhỏ.
Đã đổi hết gia vị rồi, người nọ nhất định sẽ trộm thả bột hạnh nhân lần nữa, có thể âm thầm đặt lính gác, tra rõ ràng minh bạch.
Lo lắng lai lịch của kẻ cắp, Quỳnh Nương lại không thể sai khiến cung nhân, không có bằng chứng, càng không thể kinh động đến Thái Hậu Hoàng Thượng. Nếu không, theo ân oán của nàng và Liễu Bình Xuyên, nàng sẽ bị Liễu Bình Xuyên vu cáo ngược hãm hại rồi trở nên bị động.
Vì vậy, nàng đành phải nhờ Lang Vương điều thủ hạ Thường Tiến của hắn đến.
Người đã ra vào chiến trường, thân thủ lợi hại, loại chuyện này đã thành thạo lắm rồi.
Đến nửa đêm, Quỳnh Nương vừa hơi mơ màng bỗng nghe thấy tiếng song cửa sổ kẽo kẹt, nàng ngẩng đầu nhìn, lại là Vương gia không mời tự đến.
Nhớ rõ lần đầu nàng bảo hắn nhảy cửa sổ trốn người, Vương gia còn ra vẻ thanh cao, nhưng bây giờ, chỉ sợ hắn đi cửa chính cũng cảm thấy tự tại.
Lang Vương vừa tắm rửa trong sân của mình xong, trên người vẫn còn mang theo hương bồ kết mát lạnh, nhưng lại cố tình nhào vào người Quỳnh Nương, vừa ngửi ngửi vừa nói thầm: “Sao người nàng lại thơm như vậy, dùng cái gì?”
Quỳnh Nương tức giận nói: “Không phải dùng bồ kết giống Vương gia sao? Có mùi gì được?”
Sở Tà nhếch môi, trái lại lộ ra vẻ tươi đẹp hiếm thấy của thiếu niên lang mười chín tuổi, hắn dán vào mặt Quỳnh Nương nói: “Sao có thể giống nàng tay trắng điều hương, nấu nướng thức ăn chứ, nguyên liệu nấu ăn và gia vị khác nhau dung hợp vào thành hương vị khác nhau, Quỳnh Nương của bổn vương đầy người là thịt, trơn mịn như tuyết, dĩ nhiên là hương thơm khác…”
Gương mặt Quỳnh Nương ửng đỏ, nàng đẩy mặt hắn, mở miệng phỉ nhổ: “Nói lời thô tục! Nếu bị người khác nghe thấy chẳng phải sẽ cho rằng…”
Lang Vương lại chẳng hề để ý: “Câu nào cũng là thật, đã đích thân kiểm nghiệm qua, đúng là không hề tì vết, tấc tấc ánh tuyết…”
“Ngươi còn nói!” Quỳnh Nương nóng nảy, duỗi tay muốn kéo hắn, hối hận buổi tối hôm đó càn quấy quá mức, để hắn lột y sam.
Lang Vương hôn lòng bàn tay nàng, ôm nàng vào trong ngực: “Nếu không phải thương tiếc nàng, nhất định sẽ ăn nàng sạch sẽ, nàng không hiểu đâu, nam nhân bị đè nén như vậy sẽ tinh huyết nghịch lưu, tổn dương thọ đấy!”
“Nói bậy, nếu theo như ngươi nói, chẳng phải những hòa thượng trên núi sẽ chết sớm sao?”
Lang Vương trừng mắt: “Cả ngày nhìn rau xanh ăn chay giống nhìn một nồi thịt tươi ăn chay sao? Nàng để vài nữ tử kiều tiếu canh giữ ở bên cạnh những hòa thượng đó thử xem, nhìn xem ngốc đến lâu rồi, có thể tinh huyết nghịch lưu mà chết không?”
Quỳnh Nương cảm thấy da mặt hai đời chồng lên nhau cũng không theo kịp công lực càn quấy của Lang Vương.
Nàng nhớ đến phòng bếp, làm gì có tâm trạng quậy với Lang Vương, nàng đẩy hắn nói: “Ngươi đi đi, ta muốn nghe lời nhắn của Thường Tiến.”
Lang Vương lại hừ một tiếng: “Bổn vương không nhẫn nại được như nàng, lát nữa bảo Thường Tiến gây khó dễ, tước da thịt thẩm vấn, hỏi ra chủ đứng sau rồi làm thịt ném tới bãi tha ma là xong việc. Dám giá họa lên đầu nàng, để nàng ta sống thêm một ngày xem như bổn vương không có bản lĩnh!”
Quỳnh Nương không ngờ Lang Vương không hề nghi ngờ lời nàng nói, tuy làm việc đơn giản thô bạo nhưng tâm tư bảo vệ nàng lại rõ ràng.
Làm Quỳnh Nương cảm động.
Kiếp trước nàng đang đứng trong vòng phu nhân, dù tâm tư lả lướt cũng khó tránh khỏi có lúc sơ hở. Có lúc nói cho Thượng Vân Thiên nghe, tuy hắn sẽ không phát hỏa với nàng, nhưng lúc khuyên giải nàng sẽ nói vài câu giáo huấn trách cứ như lúc ấy có thể như này, hoặc là như kia sẽ tốt hơn.
Tuy rằng khi đó nàng nghe lời, nhưng trong lòng lại mất mát.
Còn bây giờ Lang Vương không hỏi đen trắng đúng sai đã quy hết sai lầm lên người khác, rõ ràng là ngang ngược mà mấy tên võ phu vô lại mới có, nhưng lại khiến lòng Quỳnh Nương ấm áp, nằm trong ngực hắn lại có một lát tâm an.
Nhưng sau khi an tâm, nàng lại không thể tùy ý để hắn làm bậy như vậy.
“Người nọ đã được quyết định trong nội bộ đề lên làm Thái Tử Phi rồi, Vương gia phàm là có hành động gì đều sẽ bất kính với Thái Tử. Bắt tặc bắt tang, chỉ có đè móng vuốt nàng ta lại mới có thể báo với Hoàng Thượng về sự âm hiểm ác độc của nàng ta, đến lúc đó có Hoàng Thượng ra mặt, sao ngươi lại để mấy ngự sử đó mượn cơ hội tham tấu chứ…”
Nói xong lời cuối cùng, Quỳnh Nương đột nhiên ngậm miệng, bỗng cảm thấy nàng giống Thượng Vân Thiên kiếp trước, đều thích giáo huấn người ta, rõ ràng Lang Vương có ý tốt, sao nàng lại trách cứ hắn làm việc lỗ mãng?
Nhưng lại không thấy Lang Vương tức giận, hắn như một con mèo lớn vây quanh người nàng, vuốt tóc nàng, hôn vành tai nàng: “Nàng muốn thế nào đều theo nàng, nàng quản bổn vương, chắc là năm nay ngự sử sẽ tiết kiệm được bút, có thể thấy quần thần Đại Nguyên hòa thuận, bổn vương không rời xa nàng được!”
Quỳnh Nương lại bị hắn làm cho tức đến bật cười: “Ngươi thích bị quản thì đi tìm mẫu thân quản ngươi, cứ đến quấy rầy ta làm gì?”
Nói xong lời này, nàng liền hối hận. Quả nhiên thấy Vương gia không đàng hoàng ánh mắt lập, cười khà khà nói: “Có sẵn di mẫu nuôi, cần gì nương nuôi?”
Cháu ngoại trai lớn quậy không dứt, đòi uống sữa, Quỳnh Nương hận không thể tìm kim chỉ tới khâu miệng hắn lại.
Đúng lúc này, Hỉ Thước ở ngoài cửa sổ hô: “Tiểu thư, Thường thị vệ nơi đó gửi thư.”
Quỳnh Nương bỗng đẩy tên càn quấy không có ranh giới kia ra, vội vàng kéo y phục, khoác áo ngoài đi ra, để Hỉ Thước vào phòng ngoài rồi hỏi: “Thấy rõ không? Là ai?”
Hỉ Thước thấy má tiểu thư nhà mình ửng đỏ, cũng không biết vừa rồi làm gì mà nóng như vậy, chỉ nhỏ giọng nói: “Là tiểu thái giám Phúc Hỉ giúp việc bếp núc dưới phòng bếp nhỏ. Lúc trước ta nhìn thấy, hắn đã từng nói chuyện với nha hoàn Bích Tỉ bên người Liễu Bình Xuyên.”
Quỳnh Nương nhận khay Hỉ Thước bưng tới, ngửi từng cái, thầm nghĩ: Đúng là nóng vội, mỗi lọ gia vị đều thả không ít bột hạnh nhân.