Hướng Viên: Thì chính anh cái đó đó.
XYS: Chính anh cái đó đó là cái gì?
Hướng Viên: … Không nói nổi anh luôn.
Từ Yến Thời không đùa cô nữa: Ngủ đi, nhớ tắt điện thoại.
***
Ở con ngõ Tam Tỉnh, đồng hồ treo tường chỉ ba giờ, tiếng pháo hoa đã hoàn toàn biến mất, chỉ lâu lâu có vài ba tiếng pháo nổ vang lên, nhà nhà lục tục tắt đèn, để lại mỗi ngọn đèn lồng đo đỏ treo trong đêm tối.
Lão Khánh thua liền mười mấy ván, đứng dậy đi vệ sinh, lúc đi ngang qua phòng Từ Yến Thời thì phát hiện anh chưa ngủ, máy vi tính trước mặt để mở, đang chiếu phim nên hắt ra ánh sáng xanh mờ mờ, anh mệt mỏi vùi mình trên ghế, chống tay lên ghế đỡ trán, mắt nhìn thẳng vào màn hình.
Lão Khánh quay lại bàn bài, vừa lau tay vừa thần bí nói: “Lão Từ vẫn chưa ngủ.”
Lão Quỷ cúi đầu nhìn bài, buột miệng hỏi: “Anh ấy đang làm gì vậy?”
“Xem phim.”
“Thà xem phim chứ không chịu ra chơi bài với chúng ta, chê chúng ta chơi dở hả?” Lão Quỷ thở phì phò.
Lâm Khải Thụy chưa đánh bài với anh bao giờ, ở Thượng Hải đánh mạt chược là nhiều, hơn nữa lần nào cũng là đánh với công ty hợp tác, và rõ ràng là anh rất biết nhìn sắc mặt, thắng thua hoàn toàn dựa vào ý anh. Một người thông minh như thế, ắt hẳn đánh bài cũng không tệ.
Trương Nghị: “Cậu nói xem, rốt cuộc đầu óc lão Từ phát triển thế nào vậy?”
Lão Khánh: “Mẹ cậu ấy thông minh mà, tôi nói cho mấy người hay, chuyện này là lúc trước tôi vô tình biết được, nghe nói mẹ cậu ấy là một kiến trúc sư rất nổi tiếng ở nước ngoài, cực cực cực cực kỳ nổi tiếng, còn đạt được giải thưởng Pờ rít cù lờ gì gì đấy.”
Lâm Khải Thụy cắt ngang: “Giải thưởng kiến trúc Pritzker?”
Lão Khánh gật đầu lia lịa: “Đúng đúng, chính là nó, giải thưởng kiến trúc tòa án nhân dân tối cao. Tóm lại là não bị úng nước nên mới lên giường với bố cậu ấy. Trước kia bố cậu ấy cũng là con nhà giàu, cảnh nhà sa sút lại gặp phải hai tra nữ nên mới xui xẻo như vậy, nhưng dĩ nhiên bố cậu ấy cũng không tốt đẹp gì.”
…
Bốn giờ sáng, mấy người lão Khánh nằm trên ghế sofa ngoài phòng khách ngủ say khò khò.
Lâm Khải Thụy đi vệ sinh, thấy anh vẫn còn ngồi trên ghế cúi đầu nhìn điện thoại.
Anh ta đi vào: “Cậu đang làm gì thế?”
Từ Yến Thời mặc đồ ở nhà màu xám, phanh chân dựa vào ghế, vừa nhấn gửi một đoạn tin nhắn liền tiện tay ném điện thoại lên bàn.
Mặt anh tuy gầy nhưng không có vẻ mệt mỏi vì thức đêm, so với Lâm Khải Thụy nếu không ngủ sẽ có nếp nhăn trên mặt, thì trông anh rất nhẹ nhàng thoải mái.
Từ Yến Thời khẽ nghiêng đầu, xoay cổ xoay vai nhìn anh ta: “Không chơi nữa à?”
Lâm Khải Thụy phủi tay ngồi xuống: “Lão Khánh thua sạch rồi.”
Ngay sau đó lại đưa đầu đến, muốn nhìn xem rốt cuộc anh đang làm gì, nhưng chỉ thấy được mấy khung đối thoại, mà còn toàn là bong bóng màu xanh do mình tự gửi.
Lâm Khải Thụy hiểu ra: “Tôi còn thấy lạ là đang làm gì, hơn nữa đêm vẫn đang dỗ hả?”
Ngoài khung cửa có một cây già cằn cỗi, cứ hễ hè về mọc lá um tùm rậm rạp, nhưng lúc này lại trống trơn trụi lủi, xuyên qua thân cây chồng chéo có thể nhìn thấy trăng treo nơi chân trời. Đến mùa đông hằng năm, bao giờ mặt trăng cũng sẽ nằm trong góc tam giác kia, trăng tròn vành vạnh tỏa ánh sáng dịu êm.
Từ Yến Thời dựa vào ghế nhìn vầng trăng sáng tỏ, lại tiện tay cầm điện thoại lên, cúi đầu bấm thật nhanh một chuỗi, không ngẩng đầu nói: “Cô ấy ngủ rồi, tôi chỉ đang để cô ấy nhìn thẳng vào mình, xem xem cô ấy yêu tôi sâu đậm đến đâu.”
“Cút!” Lâm Khải Thụy mặt không cảm xúc nằm thẳng xuống.
***
Ngày hôm say Hướng Viên tỉnh dậy, hồn nhiên cầm điện thoại xuống nhà ăn sáng.
Một nhà ba miệng đồng loạt ngồi bên bàn ăn, ông cụ cầm báo đọc, Gia Miện vừa đánh răng xong, vô tri vô giác đi xuống cầu thang, không khí sáng sớm trong lành, một năm mới đến nên tâm trạng của mọi người cũng không tệ.
Hướng Viên tiện tay mở nguồn rồi điện thoại đặt xuống mép bàn, buộc tóc lên chuẩn bị ăn, đúng lúc này *ting ting* một tiếng, Wechat rung đầu tiên.
Hướng Viên đang uống sữa nên không để ý, tưởng chỉ là tin nhắn chúc mừng năm mới bình thường.
Ông cụ đưa mắt nhìn sang bên này, cũng không để tâm.
Nhưng ngay sau đó âm báo tin nhắn vang lên liên tiếp như giẫm mìn.
Hướng Viên trợn mắt cúi đầu nhìn, toàn là tin nhắn của Từ Yến Thời.
Tư Đồ Thiên Minh: “Cháu đốt pháo đấy hả?”
Không kịp đợi Hướng Viên phản ứng, Gia Miện đã tiện tay cầm lấy điện thoại rồi giơ cao, đọc to tin nhắn cuối cùng.
XYS: “Viên Viên, em có biết còn mấy ngày là đến ba mươi tháng năm không?”
Ngay tức khắc mặt Hướng Viên đỏ bừng lên!!!
Cô nhón chân hòng giật lại điện thoại, nhưng Gia Miện không đưa, “Ngày ba mươi tháng năm là ngày gì? Nói anh nghe xem? Đến lúc đó anh sẽ hét to cổ vũ cho mày!”
“Trả điện thoại lại đây cho em!”
Hướng Viên cuống cuồng mặt đỏ như đít khỉ, cô thật sự không dám tin, Từ Yến Thời lại gọi cô là Viên Viên?!
Hướng Viên rất sốt ruột muốn xem rốt cuộc Từ Yến Thời nhắn tin gì cho mình, nhưng Gia Miện không chịu trả.
Cuối cùng vẫn là ông cụ nhìn không đặng, đạp anh ta một phát, lúc này Gia Miện mới nghiêm túc trả lại điện thoại cho cô.
“Cả ngày chỉ biết bắt nạt em gái là giỏi!” Ông cụ gập báo ném xuống bàn, mắng.
Hướng Viên giật điện thoại về rồi vội vã nhét vào trong túi, nắm chặt đi không cho ai đụng vào.
Nhưng một lúc sau, Tư Đồ Thiên Minh đã lặng lẽ lại gần: “Ngày ba mươi tháng năm là ngày gì đấy, nói ông nội nghe, ông nội sẽ cổ vũ nhiệt tình cho cháu, tuyệt đối sẽ không cho anh cháu biết. Hay ông bảo Lại Phi Bạch đặt cho cháu hai bó hoa nhé? Hay cháu thích biểu ngữ hơn?”
Biểu ngữ?!
Viết cái gì cơ, chúc cô tận hưởng đời sống tình dục khoái trá hả?
“…”
***
Từ Yến Thời và Lâm Khải Thụy cùng mấy người lão Khánh hẹn ra sân chơi bóng rổ.
Bộ quần áo thể thao màu đen trên người khiến anh trông rất gọn gàng sạch sẽ, mà anh cũng không hề lạnh lùng, chỉ cần có cơ hội thì đều đi chơi bóng với đồng nghiệp, không lơi là tập luyện, có điều gần đây Lâm Khải Thụy thấy anh chăm chỉ quá rồi.
Bốn giờ sáng nay mới ngủ, mà tám giờ sáng đã xuống nhà chơi bóng.
Lâm Khải Thụy mới đánh nửa tiếng đã mệt như chó, người ướt đẫm mồ hôi ngồi dưới trụ bóng rổ, càng nhìn người đàn ông trên sân càng cảm thấy không đúng.
“Gần đây cậu luyện tập chăm chỉ quá rồi đấy, giám đốc Từ.” Lâm Khải Thụy nói.
Từ Yến Thời tiện tay ném bóng đi, trái bóng xoay ba vòng trên vành rổ rồi rơi xuống, Lâm Khải Thụy đi nhặt bóng, “Trước khi nghỉ Tất Vân Đào còn nói với tôi là cậu làm thẻ tập gym ở dưới lầu, tập cơ bụng hả?”
Từ Yến Thời ném bóng qua một bên, cúi người cầm lấy chai nước dưới trụ lên, anh xốc lên rồi chụp lấy, chai nước suối nằm vững trong tay anh.
Từ Yến Thời uống nước xong, khoanh hai tay trước ngực tựa vào trụ bóng rổ, không xoay đầu mà chỉ ném lại một câu “anh đoán xem” rồi phớt lờ anh ta, tập trung nhìn bọn lão Quỷ cùng mấy anh em hàng xóm đang chơi 3:3.
Vừa dứt lời, điện thoại trong túi Từ Yến Thời đổ chuông, anh lấy ra nhìn, là một tin nhắn.
“Tôi Phong Tuấn đây.”
P/S: Tầm này cuối tuần mình với LuChan đều bận nên 1 ngày 1 chương thôi nhé mọi người ơi, hết bận sẽ đăng nhiều bù lại, hy vọng tuần sau có thể hoàn luôn.