Thẩm Trạch Xuyên bỗng nhiên lòng sinh một kế, y thuận thể cúi người, nói với Hề Hồng Hiên: “Tề Huệ Liên là thầy của thái tử. Năm đó đông cung gặp biến cố, ta nghe nói vẫn còn hoàng tôn trong tã lót. Kỷ Lôi trước khi chết không khai báo tung tích của hoàng tôn cho ta. Ta sợ Tề Huệ Liên biết được, cho nên phải trông coi lão cho kỹ.”
Hề Hồng Hiên không nhịn được mà biến sắc, hắn nói: “Thái hậu không lưu dư nghiệt dưới đao, nhổ cỏ tận gốc chính là thường quy! Ngươi mơ xuân thu đại mộng cái gì được!”
Thẩm Trạch Xuyên nói: “Nếu như không có hoàng tự trong tay, ai dám mưu hại hoàng thượng như vậy? Hắn mà chết, Đại Chu liền không còn họ Lý rồi. Việc này không phải ngươi làm, cũng không phải ta làm, ngươi ở đây trở mặt thành thù với ta, không bằng đặt đao xuống, cùng ta thương nghị đối sách thật kỹ lưỡng.”
“Ta làm sao biết có phải ngươi làm hay không?” Hề Hồng Hiên bất động, “Ngẫu Hoa lâu có cấu trúc thế nào, người khác không biết, ngươi lại rõ ràng nhất, động tay động chân thuận tiện vô cùng. Còn nữa lần này ta liên tục gặp tai hoạ, ngươi lại một thăng hai thăng, công lao to lớn rồi!”
“Ta mới nhận thánh ân, chính là lúc phải gắng sức mà bò lên, giết hắn làm gì chứ? Huống hồ thời gian ngươi với ta hợp mưu không ngắn, chỉ dùng lời suông, Tiêu Nhị dựa vào cái gì mà đã tin ta?” Thẩm Trạch Xuyên nhìn hắn, chậm rãi cười lên, “Ta giết ngươi, có thời điểm khác càng đẹp hơn.”
Y nói câu nói này nửa thật nửa giả, người nghe lại sởn cả tóc gáy. Hề Hồng Hiên che miệng ho khan, dựa vào lúc này né tránh ánh mắt Thẩm Trạch Xuyên.
Bọn họ tuy rằng trước nay hợp mưu giết chết không ít người, Hề Hồng Hiên lại vẫn cứ không thể chính diện ngang hàng với Thẩm Trạch Xuyên. Đây không phải là sợ hãi nhất thời, đây là nỗi sợ tích lũy do hiểu biết dần tăng. Hắn không thể quên được bộ dáng sau khi Kỷ Lôi bị gọt đi, cho nên lần này nổi lên lòng nghi liền muốn nhanh chóng hành động.
Người này không thể lưu.
Hề Hồng Hiên thầm nghĩ.
Đợi thời cơ thích hợp, bất luận làm sao, đều phải giết chết y! Người như vậy tất nhiên sẽ không để mình dùng, y nói đích thứ không khác biệt đã biểu lộ rằng y chẳng hề kính sợ tám đại gia chút nào. Mọi người đều hoang đường bảo hổ lột da, thứ so đo chính là sau này ai nhanh hơn.
Hề Hồng Hiên âm thầm quyết chắc chủ ý, lại nở nụ cười, nói: “Ta dọa ngươi chút thôi, cũng tại lúc trong hầm ta bị đè cho sợ quá. Lan Chu, ngươi phải bị một lần mới rõ được. Các ngươi còn làm gì thế hả? Thu đao thu đao, đừng làm Trấn phủ đại nhân bị thương.”
Đao xung quanh lục tục trở về bao, Hề Hồng Hiên lại không bảo bọn chúng đi ra ngoài. Hắn kéo áo lông cừu, nói: “Mấy ngày nay chuyện phát sinh đột ngột, chúng ta không thông liên lạc, khó tránh khỏi nghi ngờ lẫn nhau. Nói chuyện rõ ràng là tốt rồi, nào, Lan Chu, ngồi xuống đàm luận.”
Thẩm Trạch Xuyên nói: “Đao kiếm không có mắt, lần tới nhị thiếu báo cho ta trước đã, để ta còn chuẩn bị chút, cũng không đến nỗi gấp như hôm nay đây.”
“Ngươi lâm nguy không loạn là rất giỏi đấy.” Hề Hồng Hiên nâng bình pha trà, “Ngươi cũng biết mà, chuyện chúng ta làm là ngón trò gắn liền với cái đầu. Lần này thì thật sự bị bức lên tới mặt rồi, nếu không sao ta sẽ đối xử với ngươi như vậy? Đều là bị bức ép mà! Ta thấy Tiêu Nhị sắp phong quang đắc ý, ta sốt ruột lắm. Nào nào nào, mau ngồi, trong bụng còn oán ta à?”
“Ta họ Thẩm không xứng với chỗ cao, ” Thẩm Trạch Xuyên đánh giá trong phòng, “nào dám ngồi gần ngươi?”
Hề Hồng Hiên cười ha ha, nói: “Toàn nói linh tinh! Nói ra lại tổn thương người khác đấy, ngươi có thể giống người khác à? Ngồi đi.”
Lúc này Thẩm Trạch Xuyên mới ngồi xuống.
Hề Hồng Hiên rót trà cho y, cười làm lành nói: “Mà ta phải nói, ngươi cũng thật là bị cái họ này làm lỡ dở ra, ngươi tự nói xem có đúng hay không? Nếu như ngươi sinh ở cái gì mà Hàn thị, Phí thị, giữa chúng ta đâu còn có nhiều hiềm khích như vậy? Lan Chu, nguôi giận! Ngươi nói cho ta đi, ngươi giữ lại Tề Huệ Liên này làm gì?”
Thẩm Trạch Xuyên sờ túi tay áo mới nhớ ra quạt ngà voi mất rồi, y nói: “Lão già điên bị chuyện thái tử tự vẫn năm đó dọa, ta ở chùa Chiêu Tội với lão cúi đầu không gặp ngẩng đầu thì thấy, thi thoảng nghe được mấy lời điên khùng đứt đoạn nên muốn giữ lão lại, chuẩn bị cho sau này.”
“Chuyện hoàng tôn ngươi nên hỏi ta này.” Hề Hồng Hiên đẩy bọt trà, “Việc này ngươi đừng suy nghĩ nữa, không thể đâu.”
“Một chút cũng không sao?” Thẩm Trạch Xuyên nhẹ xoay cốc trà, không uống.
Hề Hồng Hiên uống trà rồi chép miệng hai tiếng, nói: “Việc xấu kia là Kỷ Lôi cùng Thẩm Vệ kết hợp làm. Hai kẻ đều là người nhẫn tâm, thái tử phi hoa nhường nguyệt thẹn mà cũng bị bọn hắn siết chết tươi, ngươi còn hy vọng bọn hắn có thể lưu tình với hoàng tôn à? Huống hồ hoàng tôn với bọn hắn chính là không đội trời chung, có thù giết cha, bọn hắn ăn no rửng mỡ mới lưu mầm tai hoạ cho mình.”
“Tiết Tu Trác cũng nói vậy ư?”
Hề Hồng Hiên liếc y một cái, nói: “Làm sao lại đặc biệt hỏi tới Diên Thanh rồi?”
“Người quen mà, ” ánh mắt Thẩm Trạch Xuyên thẳng thắn, “Giao tình của ngươi với hắn không nhạt, lần này thăng lên vào Khảo Công ty chẳng phải cũng là nghe lời hắn sao?”
“Hai ngươi đều là Gia Cát Lượng, lời ai có đạo lý hơn, ta liền nghe người đó.” Hề Hồng Hiên đá quả cầu trở lại, nói, “Đều nói văn nhân tương khinh*, những người thông minh như các ngươi làm sao cũng coi thường lẫn nhau thế.”
*văn nhân tương khinh: giữa văn nhân nhìn nhau không vừa mắt
“Vậy quả thực không phải, ” Thẩm Trạch Xuyên nói, “trước Đô sát ngươi đã được điều vào Khảo Công ty, chuyện tốt này rơi vào túi khiến người ta đỏ mắt đố kỵ. Lần này bị hãm hại cũng khó bảo đảm không phải do duyên cớ này. Tiết Tu Trác làm quan nhiều năm rồi, hắn không nghĩ tới sao? Nếu hắn nghĩ tới, sao vẫn còn khuyên ngươi đi vậy?”
Động tác dùng trà của Hề Hồng Hiên ngừng lại, hắn nói: “Ai mà biết trước thật sự có người dám động thủ với ta? Không trách Diên Thanh được.”
“Hắn ở bãi săn Nam Lâm có công hộ giá, lúc đó cũng rất biết giấu tài, không một lòng một dạ xông lên mà lại đi Đại lý tự để rèn luyện.” Thẩm Trạch Xuyên đã nói đến nước này lại không tiếp tục, chỉ cười cười với Hề Hồng Hiên, “Ta chỉ là thấy kỳ quái thôi.”
Hề Hồng Hiên dường như không nghe lọt tai, hắn cũng cười: “Ôi trời! Ngắt đoạn này chút, ta suýt nữa quên mất. Lan Chu, bây giờ ta khỏi bệnh rồi, hoàng thượng cũng tỉnh rồi, sắp tới Đô sát viện sẽ bắt đầu kết tội ta, ngươi mau nghĩ một biện pháp đi, ta không thể bị đuổi khỏi Khuất Đô được.”
“Lần này sai tại hoàng thượng, nhưng không ai trách hắn, bên Công bộ, Hộ bộ lại từ chối nhận trách nhiệm, ngươi vừa vặn rớt vào tròng, mọi người đương nhiên tính tóm ngươi để khai đao.” Thẩm Trạch Xuyên đặt cốc trà, “Khó xử lý.”
“Phan Tường Kiệt với Ngụy Hoài Cổ!” Hề Hồng Hiên nói, “Bọn chúng nói cho cùng cũng là muốn tiền thôi, bị mắng chửi quả chưa thấm vào đâu. Bọn chúng cắn ta không nhả là đang muốn cò kè mặc cả đấy, bắt ta phải lấy bạc ra mà bù lấp. Lần này chết mấy người rồi? Chỉ cần hoàng thượng không có chuyện gì, cái khác đều có thể mua chuộc.”
“Lần này mà không có mấy vạn lượng e là không dẹp yên được đâu.” Thẩm Trạch Xuyên ngậm cười nói.
“Tiền, ta có, ” Hề Hồng Hiên cũng đặt cốc trà xuống, nói, “nhưng ta không tình nguyện cho bọn chúng. Ta sai ở chỗ đưa hoàng thượng đi dạo kỹ viện, nhưng kênh rạch công không liên quan tới ta, bọn chúng muốn làm láo bắt ta chết thay, ông đây không tiếp.”
“Quan lớn đè chết người, ở trên muốn xử ngươi thì ngươi dù không sai cũng thành sai. Giảng đạo lý mà không thông, ép tình hình xuống cũng vô dụng.” Thẩm Trạch Xuyên ung dung thản nhiên nói, “Vẫn là khó xử lý.”
Hề Hồng Hiên nói: “Không khó xử lý. Ta cho ngươi biết, lòng thánh đang ở chỗ ta. Dù bọn chúng muốn nghiêm xử cũng phải nhìn mặt thánh. Tiêu Nhị còn chưa được giải quyết, không thể tự loạn trận cước được. Ta chắc chắn, lần này hoàng thượng tỉnh lại, nhất định không phải bộ dáng ngày trước nữa đâu.”