Nhưng khoảnh khắc Uyển phu nhân nhìn thấy Hề Tuyệt, nàng sững sờ run rẩy hồi lâu mới dịu dàng lên tiếng: “Con là Hề Tuyệt?”
Hề Tuyệt ngơ ngác nhìn nàng.
Nhạc Chính Trấm dè dặt hỏi: “Mẹ, mẹ không tức giận ạ?”
“Tức giận gì?”
Uyển phu nhân bật cười, nhẹ nhàng nhấc tay lấy miếng lá dính trên đầu Hề Tuyệt xuống, ống tay áo phất qua mang theo làn hương thoang thoảng của thảo dược.
Hề Tuyệt ngẩn ngơ.
Uyển phu nhân vỗ nhẹ lên đầu hai người, mỉm cười trách mắng: “Hai đứa chui ra từ cái hang nào thế? Nhìn đi, cả người đều dính bẩn, mau vào thay quần áo, buổi tối ăn dược thiện.”
Nhạc Chính Trấm chê: “Dược thiện dở quá mẹ ơi, lần đầu tiên con dẫn bạn về nhà chơi, không thể ăn một bữa thịnh soạn được sao?”
Uyển phu nhân: “Đừng đòi hỏi, mau đi vào.”
Nhạc Chính Trấm đành phải ỉu xìu đi vào phòng chọn quần áo.
Hề Tuyệt nhìn Uyển phu nhân, có chút vương vấn không muốn vào nhà— Cậu rất thích mùi thuốc thoang thoảng xung quanh mình, giống như có thể giúp tâm thần căng thẳng bấy lâu của cậu được thoải mái thả lỏng.
Hề Tuyệt bị Uyển phu nhân nhìn chằm chằm như vậy hiếm khi cảm thấy xấu hổ, cậu cuống quýt lau vết bẩn trên khuôn mặt nhỏ nhắn, nhưng càng lau càng trây trét ra thêm.
Uyển phu nhân cười không ngớt, cầm khăn lụa nhẹ nhàng lau mặt cho cậu.
Hề Tuyệt ngửa đầu nhìn nàng.
Uyển phu nhân lau qua lau lại một hồi, bỗng trên khăn lụa thấm ra một giọt nước, nàng ngạc nhiên ngước mắt lên thì thấy Hề Tuyệt đang thẩn thờ nhìn mình, ngay cả bản thân cậu cũng không biết mình đang khóc.
Uyển phu nhân càng thêm dịu dàng, lau sạch nước mắt cho cậu rồi nói: “Nhớ mẹ?”
Hề Tuyệt hơi sửng sốt, lúc này mới nhận ra mình đang khóc nhè trước mặt một người xa lạ.
Cậu bối rối không thôi, vội vàng lùi ra sau nửa bước, mặt đỏ rần, ấp úng nói: “Không, không phải ạ.”
Nhạc Chính Trấm vịn chấn song cửa cổ gọi vọng ra: “A Tuyệt, mau vào thay đồ!”
Hề Tuyệt cuống quýt hành lễ với Uyển phu nhân rồi ba chân bốn cẳng chạy như bay vào trong phòng, còn suýt chút nữa vấp ngưỡng cửa vồ ếch.
Ánh mắt của Uyển phu nhân giống như hồ nước dập dờn gợn sóng, nàng đau lòng lẫn thương xót nhìn bóng lưng của cậu.
Hề Tuyệt được chiêu đãi một bữa dược thiện thịnh soạn.
Nhạc Chính Trấm vừa ăn vừa lè lưỡi chê dở, nhưng Hề Tuyệt thì lại giống như ăn đã quen từ lâu, liên tục gắp từng miếng cho vào miệng, ngay cả tô canh nấu bằng thảo dược cũng uống sạch không chừa một giọt.
Nhạc Chính Trấm trợn mắt nói: “Ăn ngon lắm hả?”
Hề Tuyệt gật đầu.
Nhạc Chính Trấm ứ tin nổi nhìn cậu, chỉ cảm thấy Hề Tuyệt thật biết giả vờ, ở ngoài đường nhe nanh múa vuốt tung hoành tứ phương, nhưng ở trước mặt mẹ cậu ta thì lại ngoan ngoãn hiểu chuyện.
Không phải cậu kén chọn khó chiều lắm sao?
Uyển phu nhân thật sự rất thích Hề Tuyệt, lúc sắp đi còn tặng cho Hề Tuyệt một đống linh dược.
Hề Tuyệt ngơ ngơ nhận lấy.
Nhạc Chính Trấm liếc nhanh qua thì ngạc nhiên.
Cậu ta tưởng mẹ mình cho Hề Tuyệt linh dược có lợi cho việc tu hành chứ, sao lại toàn là linh dược dùng để chữa trị và tu bổ kinh mạch, có cả thuốc giảm đau nữa?
Hề Tuyệt được nuông chiều từ bé, cần gì phải dùng đến thuốc giảm đau?
Hề Tuyệt im lặng nhận lấy, lễ phép nói cảm ơn.
Cả đời này của Nhạc Chính Trấm chưa bao giờ thấy Hề Tuyệt ngoan ngoãn như vậy, hắn tặc lưỡi lấy làm lạ kỳ, trở về oang oang kể chuyện với người của Chư Hành Trai suốt cả một buổi.
Kỳ nghỉ lần tới, hơn phân nửa người của Chư Hành Trai đi theo Nhạc Chính Trấm đến Dược Tông, nhao nhao muốn xem Hề Tuyệt ngoan ngoãn trong lời đồn.
Lại thêm một sợi dây đỏ lặng lẽ xuất hiện, nhưng nó như ẩn như hiện, nếu không nhìn kỹ thì khó mà thấy được.
Thịnh Tiêu tập trung nhìn vào thì phát hiện đó là giấc mộng của Phục Man.
Thịnh Tiêu: “……”
Ngay cả giấc mơ cũng không tàng hình không kém gì chủ nhân của nó.
Giấc mộng của Phục Man rất ngắn, đó là vào lúc Chư Hành Trai tan học trở về, Hề Tuyệt chủ động bò sang bàn của Phục Man, xin cậu ta làm cho mình một pháp khí.
Phục Man thấy lần đầu tiên có người chủ động bắt chuyện với mình, vui vẻ không thôi, hai mắt sáng rực: “Ta biết làm đủ loại pháp khí, ngay cả phi thuyền bay trên trời cũng làm ra được…”
“Ồ.” Hề Tuyệt nằm trên bàn cười he he nói: “Không cần pháp khí đao to búa lớn thế đâu.”
Phục Man được khen sướng rơn cả người, ước gì có thể dốc hết vốn liếng truyền dạy cho cậu: “Thế ngươi cần gì?”
Hề Tuyệt chớp mắt với cậu ta, nhẹ nhàng mở miệng.
Thịnh Tiêu thấy rõ môi ngữ của cậu, con ngươi co rút lại.
Hề Tuyệt nói: “…Pháp khí giúp nghe được vạn vật.”
Khi đó Hề Tuyệt mới mười bảy tuổi, còn chưa tốt nghiệp ở Thiên Diễn học cung, tại sao đột nhiên muốn pháp khí trợ nghe vạn vật?
Chẳng lẽ khi đó cậu biết trước lỗ tai của mình sẽ bị phế?
Thịnh Tiêu siết chặt năm ngón tay.
Hắn vẫn nghĩ Hề Tuyệt khôi phục linh lực là có thể chữa khỏi thính lực, nhưng bây giờ hắn lại nghĩ đến chuyện khác.
—Có lẽ Tương văn của Hề Tuyệt, có liên quan đến lỗ tai.
Lại có thêm một sợi dây đỏ lặng lẽ xuất hiện.
Khi Nhượng Trần chưa bị phá bế khẩu thiền, hai tay chụm lại giống như đang kết ấn, hắn ngẩng đầu nói với Hề Tuyệt: “Đừng làm thế.”
Hề Tuyệt lạnh lùng nhìn hắn, trong đôi mắt vàng lóe lên sát ý.
Lần đầu tiên Nhượng Trần tỏ ra sốt sắng: “Mặc kệ ngươi muốn làm gì, mau dừng lại đi!”
“Không.” Hề Tuyệt lạnh lùng nói: “Ta nhẫn nhục đã nhiều năm, cung đã giương, không thể dừng lại.”
Nhượng Trần: “Cho dù ngươi sẽ chết?”
Hề Tuyệt lại cười: “Ngươi nghĩ những năm qua ta được xem là sống sao?”
Nhượng Trần không hiểu lời này có ý gì, nhưng lờ mờ biết Hề gia xử sự với Tương văn cấp Linh không tốt đẹp như bề ngoài.
Hề Tuyệt bỏ lại lời này, không chút do dự rời đi.
Con ngươi của Nhượng Trần co rụt, vốn chỉ nhìn thấy cả người Hề Tuyệt bị bao phủ trong làn khí đỏ mờ ảo, nhưng một giây sau hắn trực tiếp nhìn thấy một trăm lẻ tám hạt Thiên Diễn Châu giáng thiên lôi trừng phạt xuống, Hề Tuyệt hồn phi phách tan, xương cốt thành tro.
Nhượng Trần bỗng cất bước tiến tới, nắm lấy cổ tay Hề Tuyệt, ra sức thuyết phục y.
“Hề Tuyệt, dừng lại tất cả mưu đồ của ngươi đi! Ngươi nhất quyết muốn làm, có khả năng kết cục sẽ không như ngươi mong muốn! Ngươi sẽ…”
Hề Tuyệt thờ ơ nhìn hắn: “Sẽ thế nào?”
Y còn không sợ cái chết, dù có hồn phi phách tán tuyệt không hối hận.
Nhượng Trần giơ tay lên làm thủ ngữ.
“…Sẽ chết dưới Kham Thiên Đạo của Thịnh Tiêu.”
***
Sợi dây ‘Hành Nhân Quả’ cuối cùng lại có màu trắng tuyết như tơ nhện.
Mấy tháng trước, Ứng Trác đến chợ đen mua linh kiện dùng để chế tạo rối gỗ, khách khứa ra vào tấp nập trong gian hàng, có một nam nhân áo đen đứng trong góc khuất, thong thả cầm bánh ngọt ăn.
Mũ trùm lụp xụp che phủ cả khuôn mặt của hắn, dưới bóng tối tù mù, chỉ có thể thấy từng miếng bánh ngọt biến mất dưới mũ trùm, chớp mắt một cái là không thấy bánh đâu, trông chẳng khác gì cái bụng không đáy.
Ứng Trác ma xui quỷ khiến đi tới, ngước mắt nhìn đồ trên kệ hàng.
Là những bức tranh xấu xí kì quái trông giống rễ cây.
Nam nhân ngậm bánh ngọt lúng búng nói: “Mua tranh?”
Ứng Trác nhướng mày: “Đây là tác phẩm của vị đại sư nào vậy?”
Nam nhân cười hì hì, hơi nghiêng người tới, có thể ngửi thấy hương hoa quế thoang thoảng: “Tác phẩm Thiên Diễn của Hề gia đó nha.”
Ứng Trác lập tức sầm mặt, vô cảm cúi đầu nhìn, giờ mới phát hiện mình đã cầm tranh lên xem từ lúc nào, nhìn kỹ thì thấy đó là Tương văn bị róc sống ra khỏi cơ thể.
“Mua không?” Nam nhân thấy hắn xiêu lòng, đổ dầu thêm lửa nói: “Nếu đặt bức tranh này ở chùa Cô Xướng, giá trị của nó sẽ được nâng lên mấy chục ngàn linh thạch, không chừng còn thổi lên một trận phong ba bão táp ở Thập Tam Châu nữa.”
Ứng Trác cười khẩy nhìn hắn: “Thế sao ngươi không đến thẳng chùa Cô Xướng mà bán đi, chẳng phải sẽ kiếm nhiều tiền hơn à?”
Nam nhân cười nói: “Ta không tiện lộ mặt, đang thiếu một người làm công, nhìn ngươi rất thích hợp.”
Ứng Trác: “…”
Hắn chưa từng thấy người nào ăn nói thẳng thừng trước mặt hắn như vậy.
Nhưng Ứng Trác cũng có tâm tư riêng, dứt khoát mua hết chỗ tranh này, cam tâm tình nguyện làm đao kiếm cho người ta dùng.
Sau khi bán hết hàng, nam nhân áo đen lập tức biến mất tại chỗ, chỉ để lại vụn bánh rơi đầy đất.
Ứng Trác đang muốn đứng dậy nhưng phát hiện trong cuộn tranh hình như có kẹp một mẩu giấy.
“Hề Minh Hoài, Quân lâu Hồng Trần Thức ở Nam Cảnh.”
Ứng Trác không hiểu đây là có ý gì, nhưng Thịnh Tiêu vừa nhìn là biết ngay.
Đó là chữ viết được Hề Tuyệt viết ra bằng tay trái hồi còn đi học.
***
Trong khi Thịnh Tiêu đang kinh ngạc đứng hình, tám sợi dây bị dẫn dắt quấn bện vào nhau, thoáng cái xếp thành một chữ lớn phát ra ánh sáng vàng— Là chữ ‘Quả’.
Cùng lúc đó, Thiên Diễn Châu bay tứ tán xung quanh đột nhiên xoay tròn vù vù.
Nhưng chỉ trong ba nhịp thở đã đột ngột dừng lại, tất cả một trăm lẻ bảy hạt đều hiện lên chữ ‘sát’ đỏ tươi.
Thiên Diễn Châu chưa từng phán sai.
—Ngọn nguồn tàn sát Hề gia, quả nhiên là Hề Tuyệt.
Khoảnh khắc Thiên Diễn Châu ở trên trời dừng xoay lại, cây đa ‘Hành Nhân Quả’ thoáng chốc hóa thành vô số con bướm rồi tiêu tán, linh lực xung quanh chấn động ầm ầm, giống như mây mù tản ra.
Thịnh Tiêu hoàn toàn thoát khỏi Mộng Hoàng Lương quay về bí cảnh ban đầu.
Thiên Diễn Châu tiếp tục xoay tròn trên không trung.
Thịnh Tiêu sầm mặt phất tay muốn gọi Thiên Diễn Châu về, nhưng mấy hạt châu này là pháp khí bản mệnh của hắn, sẽ không bị khống chế trong khi đang phán quyết, bọn nó xoay tròn bắn ra từng tia lôi văn u lam, bắt đầu kéo mây đen vần vũ trên đỉnh đầu, ngưng tụ thành lôi vân trời phạt.
Đùng đoàng.
Tiếng sấm khủng bố vang lên trong bí cảnh.
Hề Tương Lan bỏ ngoài tai mọi lời khuyên ngăn, tìm đủ cách để vào bí cảnh cho bằng được.
Thịnh Tiêu không mảy may ngạc nhiên, nếu Hề Tương Lan ngoan ngoãn đợi ở Chư Hành Trai thì mới không phải là y.
Thịnh Tiêu không xen vào việc phán tội của Thiên Diễn Châu nữa, hắn giơ tay tạo ra tầng cấm chế xung quanh Tần Bàn Bàn đang ngủ say, sau đó cầm kiếm Đông Dung bình thản đi tới chỗ tiếng sấm.
Sau khi hắn rời đi không lâu, Thiên Diễn Châu giống như cảm nhận được gì đó mà không tình nguyện dừng bắn lôi văn.
Nhưng tiếng sấm ở phía xa vẫn rền vang.
***
Hề Tương Lan và Ôn Cô Bạch cách nhau quá gần, sau khi tiến vào Mộng Hồ Điệp chẳng bao lâu liền tìm thấy đối phương.
Ôn Cô Bạch không muốn giết Hề Tương Lan ngay bây giờ, hắn còn phải chờ Thiên Diễn Châu giáng xuống lôi kiếp, để Hề Tương Lan hoàn toàn chịu tội.
Năm đó ở Thiên Diễn học cung, Hề Tuyệt mới chỉ là một thiếu niên nho nhỏ, dù có thông minh đến mấy nhưng suy cho cùng thì cũng kém hơn lão cáo già mấy trăm tuổi, từ lúc bắt đầu nói ra những lời để tranh thủ sự tin tưởng của Hề Tuyệt, hắn luôn ăn nói cẩn trọng, không để bị túm bất kỳ cái đuôi nào.
Sau khi tự tay cầm đao giết chết toàn tộc họ Hề, hắn còn thong thả dùng thuật pháp xóa sạch kí ức giết người trong đầu mình.
Ôn Cô Bạch và chủ nhân của Tương văn ‘Hành Nhân Quả’ sống chung nhiều năm, tất nhiên là biết sơ hở của Hành Nhân Quả.
Ngay từ lúc đầu, hắn đã sắp xếp ổn thỏa đường lui cho mình.
Hề Tương Lan cầm kiếm Xuân Vũ, trên đỉnh đầu nổi lên linh lực của ‘Kham Thiên Thiễn’, khẽ nhướng mày nói: “Ôn chưởng tôn, Thiên Diễn Châu phán ngài có tội.”
Ôn Cô Bạch cười như không cười: “Ngươi không nghĩ đó là mình?”
Hề Tương Lan bật cười: “Sao lại là ta?”
Ôn Cô Bạch thản nhiên nói: “Chỉ cần thân xác này của ngươi làm ra chuyện, là coi như tính nhân quả lên đầu ngươi.”
Hề Tương Lan ngẩng đầu nhìn lên thiên lôi trừng phạt ở phía chân trời.
Đùng đùng, đinh tai nhức óc.
Nhưng y không hề có triệu chứng hồn lìa khỏi xác.
“Thân xác này của ngươi…” Ôn Cô Bạch có ý ám chỉ: “Đúng thật là rất dễ bị đoạt xác nhập hồn.”
Hề Tương Lan không sợ hãi hỏi ngược lại: “Thế à?”
Ôn Cô Bạch thương hại nhìn y.
Nhưng hắn phát hiện Hề Tương Lan còn nhìn hắn với ánh mắt thương hại hơn, thậm chí còn hơn cả thế, giống như đang nhìn một vật chết.
“Vậy tự ngươi đoán đi.” Ôn Cô Bạch nhìn ánh mắt lạnh lùng của học trò mình, thong thả nói: “Đoán xem thiên lôi trừng phạt của Thiên Diễn cuối cùng sẽ giáng xuống đầu ai.”
Hề Tương Lan cười nói: “Dù sao sẽ chẳng phải là ta.”
Kiếm Xuân Vũ chợt lóe lên tia sáng lạnh, vừa dứt lời, thân hình của Hề Tương Lan như sấm đánh, mang theo luồng kiếm quang lạnh lẽo bổ mạnh về phía Ôn Cô Bạch.
Ôn Cô Bạch không dùng kiếm bản mệnh, tu vi đã tới Hư cảnh, phóng linh lực ra biến ảo thành linh kiếm, không chớp mắt đỡ lấy một kiếm đoạt mạng của Hề Tương Lan.
“Keng—”
Rõ ràng Hề Tương Lan mới hồi phục tu vi chưa được bao lâu, nhưng khi đánh nhau đều không có nửa giây trì trệ.
Linh lực Thiên Diễn quấn quanh người, làm cho đôi mắt của y nhuốm một màu vàng tà mỹ.
Ôn Cô Bạch sửng sốt, rốt cuộc kịp phản ứng.
Hề Tương Lan là học trò đắc ý nhất của hắn trong mấy trăm năm dạy học, thiên phú của đứa trẻ này có thể nói là yêu nghiệt, thậm chí tìm khắp trên dưới một ngàn tám trăm thành đô của Thập Tam Châu thì khó có thể tìm ra một người lợi hại hơn y.
Năm đó Hề gia cũng vì thiên phú kinh khủng và đầu óc thông minh tuyệt đỉnh của y mà phải kiêng kỵ dè chừng, nhưng lại không thể giết chết, chỉ đành dùng ‘Vô Tẫn Kỳ’ áp chế y.
Hề Tương Lan lấy tu vi Hóa thần cảnh mới khôi phục đánh ngang tay với tu vi Hư cảnh của Ôn Cô Bạch, hoàn toàn không hề lép vế.
Kiếm Xuân Vũ va chạm vào linh lực dữ dội phát ra tiếng ong ong chói tai, làm tay y bị chấn động không nhẹ, tưởng như cổ tay gầy yếu sắp gãy làm đôi.
Hề Tương Lan không biết đau là gì, thân hình thoắt ẩn thoắt hiện, kiếm ý nhắm ngay vào chỗ chí mạng trên người Ôn Cô Bạch.
“Choang—”
Khí lạnh cuồn cuộn, trên mặt đất đã phủ đầy một lớp tuyết dày.
Ôn Cô Bạch vốn không định giết Hề Tương Lan, nhưng thấy y ra chiêu nào là chiêu nấy muốn ép hắn vào đường chết, cuối cùng sầm mặt, linh lực của tu vi Hư cảnh ào ào tràn ra, phóng thẳng về phía cơ thể gầy yếu của Hề Tương Lan.
Thân hình của Hề Tương Lan chợt khựng lại giây lát.
Đồng thời, linh lực mang theo sát ý của Ôn Cô Bạch đã đánh tới ngay trước mặt.
Hề Tương Lan không chớp mắt, thậm chí còn nhếch môi cười khẽ, có vẻ y đoán chắc Ôn Cô Bạch sẽ không dám giết mình.
Bỗng từ đâu xuất hiện một luồng linh xé rách hư không lao thẳng tới, kiếm ý lạnh băng đánh vào biển hoa, hoàn toàn phá tan ảo mộng vây nhốt hai người.
Khung cảnh xung quanh hóa thành từng con bướm bay tản ra.
Hề Tương Lan hơi kinh ngạc, theo phản xạ lùi nhanh ra sau rồi nhảy lên một tảng đá gần đó, lúc này mới nghiêng đầu nhìn sang.
Thịnh Tiêu vô cảm cầm linh kiếm đi tới, nơi kiếm Đông Dung lướt qua đều biến thành bụi hoa hư ảo.
Hắn rút kiếm về, đứng tại chỗ lạnh lùng nhìn về phía Hề Tương Lan.
Hề Tương Lan sờ chuông vàng yên tĩnh như chết trên cổ tay, mở to mắt khó tin nổi.
Thịnh Tiêu đã nhìn ra đầu mối trên chuông vàng nên cố ý bỏ lại Tần Bàn Bàn?
Hề Tương Lan nhìn ánh mắt sắc như đao của Thịnh Tiêu, không hiểu sao chột dạ cúi đầu.
Cũng may Thịnh Tiêu không nổi giận vào lúc này, cất giọng lạnh băng nói với y: “Tới.”
Trong khi Hề Tương Lan còn đang không hiểu ‘Tới’ này là có ý gì, bỗng thấy lôi vân bắn sét rè rè nơi chân trời thoáng cái bay tới, ngưng tụ thành đám mây lớn bao phủ trên đỉnh đầu của ba người.
Ầm—!
Hề Tương Lan bị dọa rúm người.
Ôn Cô Bạch cười nhạt phất tay làm linh kiếm tiêu tán, dường như hắn rất chắc nịch thiên lôi trừng phạt chỉ đánh mỗi Hề Tương Lan, muốn xoay người rời đi.
Thịnh Tiêu rút kiếm ra, lạnh lùng nói: “Ôn chưởng tôn, chuyện tàn sát Hề gia, ngươi cũng có một phần.”
Ôn Cô Bạch cười nhạt: “Thiên Diễn Châu có xử tội ta không?”
Ánh mắt của Thịnh Tiêu trở nên lạnh lẽo.
“Hay là nói…” Ôn Cô Bạch nói: “Thịnh tông chủ làm việc công tư lẫn lộn, muốn kéo ta vào thế tội cho đạo lữ của ngươi?”
Đối mặt với khiêu khích, Thịnh Tiêu vẫn sừng sững bất động: “Thiên Diễn Châu chỉ có một trăm lẻ bảy hạt hiện lên chữ ‘sát’, cho dù không có bằng chứng nhưng ngươi tuyệt đối không hoàn toàn vô tội.”
Dù sao trong ‘Hành Nhân Quả’ có hai sợi dây nói rõ Ôn Cô Bạch có tham gia.
Ôn Cô Bạch không giải bày, chỉ cười nói: “Vậy chờ đến khi thiên lôi trừng phạt của Thiên Diễn giáng xuống đánh chết hung thủ thật sự, ta sẽ tự động phối hợp với Giải Trĩ Tông, mặc cho các ngươi điều tra manh mối chứng cớ.”
Ánh mắt của Thịnh Tiêu càng lạnh hơn.
Hề Tương Lan nghi ngờ hỏi: “Một trăm lẻ bảy hạt Thiên Diễn Châu hiện lên chữ ‘sát’, giết ai, ta hả?”
Thịnh Tiêu khẽ nhướng mày nhìn y, có vẻ nhìn ra người này lại giả ngu, hắn lộ ra vẻ mặt ‘Có người ngoài nên ta giữ thể diện cho ngươi’ vô cùng quen thuộc.
Hề Tương Lan định hỏi lại thì thiên lôi trừng phạt trên đỉnh đầu đã cuộn thành một vòng mây cực đại, từ trên bầu trời tối om bắt đầu giáng sét đánh xuống bí cảnh.
—Nếu nhìn kỹ là có thể phát hiện thiên lôi trừng phạt thật sự nhắm ngay đầu Hề Tương Lan mà đánh.
Ôn Cô Bạch đã hóa thành chim bay đi từ đời nào, Thịnh Tiêu cũng không đuổi theo, mà là vô cảm nhìn Hề Tương Lan, lạnh lùng nói: “Đừng lộn xộn.”
Hề Tương Lan nhìn ra ý định trong mắt hắn, trong lòng giật cái đụi: “Ngươi điên hả? Uy lực của thiên lôi trừng phạt không phải giỡn chơi, nếu đánh xuống thật, một tia sét thôi là đã đủ đánh hai chúng ta thành tro!”
Thịnh Tiêu không nghe y nói nhảm, linh lực Đại thừa kỳ liên tục từ trong kinh mạch cuồn cuộn tràn ra, dường như muốn chống lại Thiên đạo.
Hề Tương Lan ngây ra như phỗng nhìn hắn.
Trong tiếng sấm rền vang chói tai, giọng nói của Thịnh Tiêu lạnh băng, khí chất cường đại tựa như núi lớn không thể rung chuyển.
“Ta đã nói, ta sẽ không làm.”
===Hết chương 71===