Ngón tay mảnh khảnh của Tạ Lâm mò vào túi trong của áo vest, lấy ra một tấm thẻ phòng màu vàng kim rồi đưa cho cô.
Đuôi mắt anh ấy cũng nhướng lên, nói: “Căn phòng tình nhân sang trọng ở tầng cao nhất có bể bơi, đặc biệt dành riêng cho cháu.”
Tạ Âm Lâu nhận thẻ phòng, vẻ mặt lúc đầu có chút mù tịt.
Mãi cho đến khi Tạ Lâm thông báo tối nay cô không cần phải về nhà, sau đó ném chìa khóa xe thể thao cho cô, qua hai giây suy nghĩ cô mới hiểu ra.
“Khụ.”
Tạ Âm Lâu chỉnh lại dáng ngồi, giả vờ không hiểu gì cả: “Chú Hai, sao chú lại đặt phòng cho cháu?”
“Tần Lương đã báo cáo với chú là cháu nhờ cậu ấy điều tra thông tin lai lịch của Phó Dung Dữ. Chuyện của cháu và thằng nhóc kia chú còn biết sớm hơn cả ba con. Con còn giả vờ à?” Khóe miệng Tạ Lâm nhuộm đầy ý cười, sớm đã nhìn thấu lớp ngụy trang của cô.
Sau lời nhắc nhở này, Tạ Âm Lâu mới từ từ nhớ ra, đêm hôm đó lúc cô đang tình chàng ý thiếp với Phó Dung Dữ có gọi điện thoại cho chú Hai nhờ giúp đỡ.
Giọng nói nghẹn lại trong cổ họng vài giây, cô lặng lẽ cất thẻ phòng đi, rồi nói: “Người lớn các chú… không giữ bí mật cho cháu gì cả.”
Sáng sớm Tạ Lâm còn phải đi dạo quanh một vòng, cho nên không tiện dẫn cô đi cùng.
Tạ Âm Lâu rời khỏi trường đua ngựa, gửi một tin nhắn cho Phó Dung Dữ rồi đến khách sạn trên thẻ chìa khóa trước.
Cô bật ngọn đèn pha lê sang trọng lên, dáng người mảnh mai được ánh sáng nhàn nhạt bao phủ, đang định cởi váy để đi tắm thì nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên. Vừa mở cửa đã nhìn thấy Phó Dung Dữ mặc bộ tây trang màu xám đậm đang đứng trên hành lang.
Đôi mắt đen như mực của anh khóa chặt cô, đôi chân dài bước lên hai bước, vừa cởi cà vạt vừa ăn ý ôm chầm lấy cô.
Đã lâu rồi hai người chưa tiếp xúc thân mật, Tạ Âm Lâu đột nhiên có chút ngơ ngẩn, chóp mũi vừa chạm vào bộ tây trang lạnh lẽo của anh đã ngửi thấy mùi thuốc khử trùng của bệnh viện, hẳn là anh vừa đến chăm sóc Phó Dung Hồi.
Giọng nói của Phó Dung Dữ cực thấp, không hề lãng phí cơ hội mà chú hai nhà họ Tạ trao cho đêm nay: “Bể bơi ngoài trời, ghế sô pha và giường đôi, chọn cái nào?”
Tầm mắt Tạ Âm Lâu lướt qua bể bơi rộng rãi bên ngoài cửa kính phòng khách, phía sau là cảnh đêm phồn hoa của trung tâm thành phố. Không có đèn, nhưng lại được tôn lên bởi vô số ánh đèn rực rỡ, giống như một cuộn ảnh tĩnh.
Sau một hồi im lặng, cô nghe thấy giọng nói của chính mình cất lên: “Bể bơi.”
…
Đêm dần yên tĩnh, các ngọn đèn cũng lần lượt vụt tắt.
Bên ngoài trời đông lạnh giá, Phó Dung Dữ quấn cho cô một chiếc áo choàng tắm dày cộp, đặt cô lên chiếc giường trắng êm ái và ấm áp, khóe môi trao cô từng cái hôn: “Có mùi khói thuốc.”
Tạ Âm Lâu khẽ nhếch đuôi mắt như thể đang thoa lên một lớp phấn hồng lên, nhìn vào gương mặt đang gần trong gang tấc của anh.
Lúc vừa bước vào cửa Phó Dung Dữ đã nếm được mùi thuốc lá nhàn nhạt giữa môi cô, thế là khi kéo khăn tắm lau mái tóc dài ướt đẫm của cô, anh trầm giọng nói: “Em lại cùng chú Hai lén hút thuốc à?”
Vấn đề này, Tạ Âm Lâu không thể lừa anh được.
Vì đã từng có tiền án, mang theo Trì Lâm Mặc đang trong thời kỳ phản nghịch trốn trong góc bí mật của nhà tổ nhà họ Nhan lén hút thuốc, sau đó bị Phó Dung Dữ bắt ngay tại trận. Cô vươn cánh tay trắng như tuyết từ trong áo choàng tắm ra ôm lấy cổ người đàn ông, giọng điệu lười biếng làm nũng: “Em chỉ hút có một hơi thôi, anh hung dữ quá đi mất.”
“Anh làm sao dám hung dữ với em.”
Phó Dung Dữ miệng thì nói như vậy, nhưng lòng bàn tay lại đang dùng sức siết chặt eo cô, nhiệt độ bỏng người truyền qua từ lớp áo choàng tắm: “Anh đoán, đêm nay em đã có một buổi tối rất phong phú, không chỉ hút thuốc mà còn đi đua xe đúng không?”
Đi theo Tạ Lâm, Tạ Âm Lâu chẳng còn ăn nhập gì với dáng vẻ tiểu thư khuê các thường ngày.
Cô có thể đua xe hút thuốc uống rượu, chưa kể còn đua ngựa, thậm chí cuối buổi ăn chơi về đêm đó, cô còn tìm một người đàn ông tràn đầy tinh lực để lăn giường. Mà Tạ Lâm đã chu đáo đặt một căn phòng tốt cho cô.
Đãi ngộ này hoàn toàn trái ngược với những quy tắc nghiêm khắc của ba cô.
Tạ Âm Lâu tựa trán vào chiếc gối trắng như tuyết, chuẩn bị giả chết đến cùng.
Nhưng Phó Dung Dữ đã trùm khăn tắm lên đầu cô, kéo cô lại rồi trao cô cái hôn mãnh liệt.
Cảm giác bầu trời bên ngoài đang sắp sửa sáng lên, rèm cửa không được kéo lại để cản ánh sáng. Trong phòng ngủ lộn xộn, Tạ Âm Lăng một tay quấn khăn tắm trước ngực, xoay người sang bên cạnh, gối đầu lên cánh tay mạnh mẽ của người đàn ông.
Cô không buồn ngủ, ngửa đầu tỉ mỉ miêu tả từng chi tiết trên gương mặt tuấn tú của Phó Dung Dữ, sau đó dừng lại ở hình xăm chữ Phạn của anh.
“Xem ra anh cần phải ngủ nhiều hơn. Ánh mắt này của em là không nhận ra anh nữa rồi sao?”
Ánh mắt Phó Dung Dữ tràn ngập sự vui vẻ, anh dùng ngón tay thon dài quấn quanh mái tóc đen nhánh của cô, giọng nói trầm khàn lộ ra chút ý cười trêu chọc.
Hai tháng nay anh không tiếp tục qua đêm ở nhà họ Tạ nữa, ngoài việc tham dự nhiều bữa tiệc cao cấp trong giới kinh doanh cùng với ba vợ tương lai, anh còn phải đến bệnh viện bầu bạn với Phó Dung Hồi, cho nên có rất ít cơ hội được ở riêng với Tạ Âm Lâu.
Ngay cả hôn nhau mà hai người cũng không có cơ hội.
Đêm nay cuồng nhiệt đến mức như muốn bù đắp lại tất cả, dùng hành động để chứng minh rất nhớ mong đối phương.
Đầu ngón tay mảnh khảnh của Tạ Âm Lâu điểm nhẹ vào hình xăm trên xương cổ tay anh, trên môi nở một nụ cười: “Thể lực của Phó tổng tốt như vậy, sao em dám không nhận ra được chứ…” Trêu chọc hai câu, cô lại dựa sát vào lồng ngực của Phó Dung Dữ một lần nữa, dán vào tai anh thổi hơi: “Em rất nhớ anh đó.”
Đôi mắt màu hổ phách của Phó Dung Dữ tối sầm lại, hoàn toàn không làm gì được cô, bèn duỗi tay kéo chiếc gối lớn, khàn giọng nói: “Đừng ngủ nữa, để anh vẽ vài cánh hoa hồng lên người em.”
——
Một đêm vẽ cánh hoa hồng trôi qua trọn vẹn.
Một thời gian dài sau đó Tạ Âm Lâu cũng không dám mặc quần áo hở cổ, mái tóc dài đen nhánh luôn xõa ra, ngay cả lúc ở nhà cũng chọn kiểu quần áo kín đáo, không dám tiếp tục lẻn ra ngoài thuê phòng với Phó Dung Dữ nữa.
Mà không lâu sau đó, Tạ Lâm cũng nghênh đón một đêm giao thừa đầy tuyết ở nhà tổ nhà họ Tạ.
Hôm nay là một ngày náo nhiệt, khắp nơi đều treo đầy những chiếc đèn lồng đỏ.
Sáng sớm, Thang Nguyễn được đưa qua đây để đón Giao thừa chủ động giúp Khương Nại chuẩn bị cơm Tất Niên. Cậu ấy bị cha mẹ bỏ rơi vì tàn tật, từ nhỏ đã sống nhờ vào viện trợ của nhà họ Tạ, sau đó trở thành trợ lý của Tạ Âm Lâu.
Để đền đáp công ơn nuôi dưỡng của nhà họ Tạ, Thang Nguyễn nghiễm nhiên biến mình thành một bảo mẫu toàn diện.
Cậu ấy còn đi xin chứng chỉ đầu bếp, làm ra một bữa ăn ngon đầy bổ dưỡng.
Căn biệt thự rất náo nhiệt, Thang Nguyễn nấu canh gà nhân sâm, lúc ngẩng đầu lên, xuyên qua ô cửa kính nhìn thấy ngoài sân Tạ Thầm Thời ấu trĩ vừa mua pháo hoa về nhà đốt, Tạ Lâm thì đang hút một điếu thuốc và chỉ cậu ấy hướng về phía ao cá.
Nếu có thể nổ cháy vài con cá chép đỏ thì tối nay sẽ có bữa ăn nhẹ.
Đang nghiêm túc nhìn, đột nhiên Tạ Thầm Thời cầm một nắm tuyết ném về ô cửa sổ kính, tiếng vang đinh tai khiến Thang Nguyễn phải dùng hai tay ôm đầu lại.
Kèm theo một tràng cười ngạo nghễ, Tạ Âm Lâu trên lầu cũng đã thức dậy.
Cô không cần phải làm gì cả, chỉ cần ăn diện đẹp đẽ rồi ngồi chơi cờ với ba trong phòng làm việc. Khi sắc trời chuyển dần về đêm, một bàn đồ ăn ngon được dọn ra, mọi người cũng lần lượt ngồi vào chỗ của mình.
Năm nay khác với những năm trước, có một chiếc ghế được đặt thêm bên cạnh Tạ Âm Lâu.
Phó Dung Dữ được Khương Nại mời đến đón giao thừa, khi đến anh còn tự mình xuống bếp làm món cá mà Tạ Âm Lâu thích ăn nhất, trên bàn ăn anh còn chu đáo giúp cô gắp đồ ăn.
Tạ Âm Lâu ăn rất ngon, cong mắt mỉm cười với anh.
Điều này khiến Tạ Thầm Thời đang nhìn người dẫn chương trình Xuân Vãn cũng phải kháng nghị: “Con cá này là do em bắt từ ao đó.”
Sao không ai thưởng cho cậu ấy một nụ cười nhỉ.
Ai ngờ một giây sau, Tạ Thầm Ngạn hiếm khi sầm mặt trước mọi người.
Không ai trong nhà họ Tạ không biết mấy con cá chép đỏ trong sân là được cậu ấy nuôi lớn.
Kết quả Tạ Thầm Thời đã giết một con, thiếu chút nữa khiến cho Tạ Thầm Ngạn người luôn kiềm chế và không bộc lộ cảm xúc bóp chết cậu ấy trong bầu không khí đoàn tụ gia đình này.
Tạ Âm Lâu nhân cơ hội này dùng đũa gắp một miếng cá ngon nhất len lén bỏ vào bát của Phó Dung Dữ: “Ăn nhiều một chút.”
Hành động nhỏ này lập tức bị Tạ Lâm thu vào mắt.
Anh ấy dùng ngón tay thon dài lắc ly rượu, nhếch môi mỏng nở nụ cười nửa miệng: “Uống một chút chứ?”
Người lớn kính rượu, Phó Dung Dữ đang định nâng ly thì Tạ Âm Lâu đã ngăn anh lại, bảo vệ anh chặt chẽ, lên tiếng: “Dung Dữ bị dị ứng với cồn, anh ấy không thể uống được.”
“Chú Hai kính rượu cũng không thèm uống, quả nhiên là người do ba tôi chống lưng.”
Tạ Thầm Thời không sợ lớn chuyện, giọng điệu chua lòm.
Có điều, Tạ Lan Thâm đang ngồi ở ghế chính không thèm liếc nhìn cậu con trai nhỏ của mình dù chỉ một cái, chỉ tập trung gắp xương cá cho Khương Nại.
Tạ Âm Lâu không thể cản Phó Dung Dữ, thấy anh thực sự uống một ngụm, còn đi đến kính ba cô, cô bèn trút giận lên người Tạ Thầm Thời, đá cậu ấy một cái.
Ai ngờ người nhíu mày lại là Tạ Thầm Ngạn, ngón tay thon dài cứng đờ trong chốc lát, cậu ấy nhướng mi nhìn về phía người gây ra Tạ Âm Lâu.
“…”
Tạ Thầm Thời thấy thế liền cười ngạo nghễ, nhưng chỉ vài giây sau, Tạ Thầm Ngạn đã thưởng cho cậu ấy một cú đá.
“Con mẹ nó, anh mưu sát em trai ruột của mình à?”
“Thầm Thời.”
Khương Nại nhẹ nhàng dạy cậu ấy: “Không được chửi bậy.”
…
Sau khi ăn bữa cơm đoàn viên đoàn viên, tất cả mọi người cùng nhau ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách để xem chương trình đêm hội mùa xuân.
Trong không khí nói cười vui tươi sôi nổi, Khương Nại thay một bộ sườn xám màu đỏ, trên bàn tay trắng nõn cầm một xấp bao lì xì, tuân thủ tục lệ nhiều năm không thay đổi phát cho bọn họ, kể cả Tạ Lâm làm người lớn cũng có một phần.
Mãi cho đến khi phát cho Tạ Thầm Thời xong, dưới ánh đèn vàng rực rỡ.
Bà bước đến cửa sổ sát đất bên kia với một nụ cười dịu dàng, nhét cho Phó Dung Dữ hai bao lì xì đỏ.
“Có một cái là cho Dung Hồi, em trai con.”
Vốn dĩ Phó Dung Dữ đứng ở đây lặng lẽ ngắm nhìn Tạ Âm Lâu đang ở bên ngoài bắn pháo hoa, gương mặt tuấn tú bị đèn lồng đỏ che phủ. Rõ ràng trong nhà rất ấm áp, nhưng ngón tay thon dài của anh lại có chút cứng đờ, Khương Nại nhẹ nhàng nhắc nhở anh.
Anh nhận lấy, bụng ngón tay đè mạnh vào bao lì xì, hiếm khi không giỏi ăn nói: “Cám ơn ạ.”
Từ lúc sinh ra đến giờ, cho dù là Phó Dung Hồi hay là anh.
Đây là lần đầu tiên anh nhận được bao lì xì mừng năm mới từ người lớn
trong đêm giao thừa.
—Hết chương 71—