Anh ta hiểu được, một cuộc hôn nhân căn bản không thể lay chuyển được quyết định của Cố Thành Trung.
Nếu Cảnh Nguyệt Tây ra sức chia rẽ tình cảm của hai người, không chừng còn khiến anh trả thù Cho nên anh ta đoạt lấy thành quả lao động của Cảnh Nguyệt Tây, giao dịch với Cố Thành Trung.
Cố Thiện Linh từng nói Lance không thể đột phá được.
Bây giờ kết quả lại là công ty Cố Linh cùng công ty TẬP ĐOÀN .J&C vốn dĩ là hai công ty riêng biệt, như vậy thì có khác gì mọi việc anh ta làm đều đổ sông đổ bể.
Lúc trước anh em anh dốc hết sức, xây dựng sự nghiệp từ đôi bàn tay trắng, hiện tại TẬP ĐOÀN .J&C phát triển liền dốc toàn bố sức lực và tinh thần vào khai thác tiềm năng của tập đoàn Cố Linh.
Hiện tại, hoạt động mua bán trên khắp thế giới được mở rộng, tập đoàn Cố Linh cũng không còn như lúc trước.
Lance muốn mượn dao giết người, khiến cho bản thân cho dù có thiệt hại cũng không đáng kể, tuy nhiên Cố Thành Trung cũng không phải một tên ngốc, chuyện gì không chắc chắn anh sẽ không làm.
Gố Thiện Linh lại không hề xem xét lại, dự định để cho Ôn Thanh Hoàn dẫn theo Cố Cố ra mặt.
Tuy nhiên Cố Cố vẫn chỉ là một đứa nhỏ, không danh không phận, mà Ôn Thanh Hòa cùng với Cố Thiện Linh không có cùng nhau kết hôn, nếu Lance nắm được điểm yếu này, Cố Thành Trung sẽ là người gặp bất lợi Hiện tại… Anh cần khôi phục lại thân phận hiện Linh, để anh tiếp quản gia đình, lợi thế của Josh cũng được tăng lên, về sau ai muốn động vào anh, cũng phải cân nhắc xem tình hình thế nào.
Tất cả những chuyện này đều đem lại lợi nhuận cho mọi người, người duy nhất chịu tổn thương chính là.. Ôn Thanh Hoàn Đây… Chính là hậu quả to lớn.
Cố Thiện Linh trở về gia đình, công khai thân phận, đến bệnh viện xét nghiệm máu với người thân trong gia đình nhà họ Cố, sau đó mở một cuộc họp ban giám đốc, tuyên bố trước các phóng viên cũng như truyền tin tức đi rằng anh chính là tổng giám đốc của công ty.
Cố Thiện Linh không chết, anh ta đã trở lại, quang minh chính đại là người thừa kế của tập đoàn Cố Linh Phóng viên bắt đầu đặt câu hỏi, suốt sáu năm qua anh ta đã đi đâu. Năm đó rốt cục xảy ra chuyện gì Cố Thiện Linh nhất quyết không trả lời, chỉ nói một vài câu về phương hướng phát triển tập đoàn Cố Linh trong tương lai, những vấn đề không không hề mở miệng nói gì.
Ngày tuyên truyền chấm dứt, anh không ở lại Đà Nẵng lâu mà trực tiếp trở lại Hồ Chí Minh.
Ông cụ đích thân ra cửa đón, giọt nước mắt không giấu được mà lặng lẽ rơi.
Không thể ngờ được đứa con đã qua đời vào sáu năm trước vẫn còn sống.
Trước tiên, ông đến nghĩa trang để hủy bỏ.
ngôi mộ cùng di vật của con trai, theo phong tục có như vậy mới không gây nguy hiểm cho con trai mình.
Ông cầm lấy bàn tay của Cố Thiện Linh, nói: “Con nhất định phải sống thật tốt, con cùng em trai mình nhất định phải giữ gìn sức khỏe, bố đã mất đi con một lần, không thể đế mất con lần hai được nữa!”
“Bố, con hiểu, hiện tại con đã khôi phục lại thân phận, như thế cũng đồng nghĩa với việc không biến mất”
“Lần này con đến Hồ Chí Minh là vì Ôn Thanh Hoàn sao?”
Cố Thiện Linh nghe vậy, lông mi khẽ động, trong đôi mắt hiện lên thứ tình cảm khó nói Anh ta nhẹ nhàng lắc đầu: “Là vì người khác, người đó cần con, con cũng không thể buông tha cho anh ta. Chuyện của con cùng với Ôn Thanh Hoàn…Đã sớm trở thành quá khứ, con cũng đã nói rõ với cô ấy, con… Thật sự xin lỗi cô ấy cùng Cố Cố”
“Đoạn tình cảm sai trái này…Bố cũng không muốn nói nhiều, đi sớm rồi về sớm, bố ở nhà đợi các con”
Cố Thiện Linh gật đầu, ôm lấy ông lão.
Cố Thiện Linh quay trở lại Đà Nẵng, thường xuyên lo cho gia đình, đi đi lại lại trước cửa nhà…Nhưng lại không dám xuất hiện.
Hai cha con cách xa nhau sáu năm, rốt cuộc cũng gặp mặt, trong lòng anh như cuộn trào sóng, tuy nhiên trên mặt lại không xuất hiện một chút biếu cảm nào.
Anh ta ngồi trên phi cơ riêng, tâm trọng lại vô cùng bất an.
Phi cơ hạ cánh xuống sân bay, anh ta vừa bước ra khỏi cửa an ninh kiểm tra liền nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Một người phụ nữ xinh đẹp, mặc áo khoác màu xanh đen, cả người đứng thẳng tắp.
Bên cạnh còn có một đứa nhỏ.
Cô bé kia vừa nhìn thấy Cố Thiện Linh, lập tức chạy nhanh đến.
“Bố bố!”
Giọng nói trong trẻo vang lên, nghe vô cùng non nớt, mang theo vài phần hưng phấn.
Cố Cố lao vào lòng Cố Thiện Linh, cả khuôn mặt nhỏ bé đều vùi sâu vào ngực anh 1a.
Cố Thiện Linh thuận tiện bế bổng cô bé lên cao, để cô bé ngồi trên tay anh ta.
“Cố Cố…
Nhìn thấy đứa con gái của mình, anh ta lại nhớ lại, sáu năm trước khi con bé chưa kịp sinh ra đã nghe tin anh ta mất, hiện tại cũng đã sáu năm trôi qua, con bé cũng sáu tuổi.
Cô ấy buộc tóc đuôi ngựa, ánh mắt tròn to nhìn như quả nho đen, trên mặt không giấu được sự vui mừng khi nhìn thấy Cố Thiện Linh.
“Bố bố! Cố Cố rất nhớ bố, bố ơi…
Nói xong, nước mắt trong hốc mắt chảy ra.
Hai quốc gia cách nhau một đường biển, Đà Nẵng xảy ra chuyện lớn như vậy, công ty ở Hồ Chí Minh cũng bị ảnh hưởng, tin tức nhanh chóng truyền đi, Ôn Thanh Hoàn cũng nghe được tin tức đó.
Từ tin tức, cô ấy mới biết anh đến, nên hai mẹ con mới ra đây đón.
Nghĩ muốn hỏi anh ta một câu…Anh còn cần hai người bọn cô nữa không?