– Ta nghe không hiểu ngươi đang nói cái gì, có điều chỉ cần ngươi gật đầu là được, có nguyện ý theo ta hay không?
Lăng Hàn phát ra thanh âm mê hoặc như ma quỷ.
Con chuột lộ ra vẻ giãy dụa, cuối cùng nắm móng vuốt nhỏ làm hình khuất phục.
– Được, sau này ngươi chính là người… con chuột của ta, cho ngươi cái tên a, nếu ngươi mập như thế, rất giống người nào đó, nếu như không nhân cơ hội trêu hắn, vậy quá không có thiên lý.
Lăng Hàn suy nghĩ một chút.
– Sau này, ngươi tên Bạch Đa Bảo, nhũ danh Tiểu Bạch.
Tầm Kim Thử gọi chít chít, lấy đó kháng nghị, nó mới không mập, cái này gọi là nhục cảm.
Lăng Hàn mang theo Tầm Kim Thử đi ra ngoài, cười nói:
– Hiện tại tiểu tử này cùng một nhóm với chúng ta, tên Bạch Đa Bảo, biệt danh tên Béo hay Tiểu Bạch.
Chư Toàn Nhi lập tức bật cười, nàng biết Lăng Hàn nghĩ cái gì, cũng không biết ngày sau Mã Đa Bảo và con Tầm Kim Thử này gặp nhau sẽ có vẻ mặt như thế nào.
– Lăng huynh thực sự là số mệnh kinh người, có thể có được bảo vật như Tầm Kim Thử.
Văn Nhân Thiên Thiên thở dài nói, đây là đồ ăn của Lăng Hàn đưa tới, Hổ Nữu bắt được, Lăng Hàn thu phục, nàng sao có thể đến phân chỗ tốt chứ?
Lăng Hàn cười cợt, đời này vận may của hắn xác thực rất tốt, được ba môn thần thông chính là minh chứng. Trên thực tế, đời trước vận may của hắn cũng không tệ, mới sẽ va vào Hắc Tháp, cái Thần khí này… không thể phỏng đoán!
Tầm Kim Thử bò đến trên vai Lăng Hàn, chít chít vung tay múa chân, ý tứ là vừa nãy ta ăn vụng, căn bản ăn chưa đã ghiền, hiện tại nên để ta ăn thoải mái a.
Lăng Hàn tiện tay lấy đồ ăn ra cho nó, Hổ Nữu thì vẫn khó nén tham ăn, nhìn chằm chằm Tầm Kim Thử chảy nước miếng, để Tầm Kim Thử vừa ăn vừa chảy mồ hôi lạnh, trong cơ thể tiểu nhân loại kia thật giống như cất giấu một nhân vật đáng sợ, để nó có bóng ma trong lòng, tổn thương tâm linh yếu đuối của Thử Bảo Bảo.
– Đây chỉ là một con ấu thử.
Con thỏ nói.
– Tại sao nói như vậy?
Tất cả mọi người hỏi.
Hổ Nữu cũng nói:
– Đúng nha, dài mập như thế rồi, hoàn toàn có thể ăn, sao lại nhỏ chứ?
– Tầm Kim Thử thành niên, da lông sẽ màu vàng, chỉ có khi còn bé mới màu trắng.
Con thỏ giải thích.
– Năng lực tìm kiếm trân kim của Tầm Kim Thử tương quan với tuổi tác, tuổi tác càng lớn, có thể tìm được kim loại càng cấp cao.
Hóa ra này còn là một tiểu tử, chẳng trách tham ăn như thế, nhiều lần chịu thiệt vẫn còn làm, hết cách rồi, trẻ người non dạ a.
Chư Toàn Nhi mẫu tính đại phát, ôm Tầm Kim Thử nói:
– Cũng không biết cha mẹ của Tiểu Bạch đi nơi nào, lại bỏ tiểu bảo bảo như vậy.
Hổ Nữu chảy nước miếng nói:
– Còn có, còn có hai con lớn, ở chỗ nào?
– Ha ha, nói không chắc cha mẹ của nó sớm đã chết rồi.
Con thỏ nói.
– Tầm Kim Thử rất đặc biệt, chúng đẻ trứng, sinh trứng ra nếu không có điều kiện thích hợp, mười vạn năm, trăm vạn năm không nở cũng không kỳ quái.
Điều này làm cho Hổ Nữu thất vọng, hi vọng thay đổi khẩu vị mới là thất bại.
Sau khi ăn uống no đủ, tất cả mọi người nghỉ ngơi, tu luyện một hồi, giải tỏa ban ngày uể oải, vì ngày mai có thể sẽ gặp phải chiến đấu.
Tầm Kim Thử quả nhiên ngu ngốc, lúc ngủ chổng vó, phát ra tiếng gáy rất lớn, làm cho không ai ngủ được, bị Lăng Hàn ném vào trong Hắc Tháp, mọi người mới có không gian yên tĩnh.
Ngày thứ hai, mọi người lên đường, Lăng Hàn thả Tầm Kim Thử ra, để nó tìm kiếm trân kim.
Khoan hãy nói, mập mạp này thật không phải hư danh, chỉ một ngày mà thôi, nó liền cho Lăng Hàn ba khối trân kim, một khối cấp bốn, hai khối cấp năm, tuy không tính quý giá, nhưng là không duyên cớ chiếm được nha.
Lại một đêm đi qua, ban ngày đúng hẹn mà tới, lúc này đã là ngày thứ tư bọn họ tiến vào, thời điểm đi tới, chỉ nghe một tiếng lệ gọi, giữa bầu trời xuất hiện một mảnh mây đen, đang nhanh chóng che đậy qua.
Mọi người ngẩng đầu nhìn, mới phát hiện này không phải mây đen, mà là một con Cự Điêu, toàn thân màu xanh đậm, không lông, tất cả đều là vảy, như thiết giáp màu xanh lục, toả ra hàn ý lạnh lẽo.
Mà mọi người cũng lông tóc dựng đứng, bởi vì đây là một tồn tại Phá Hư Cảnh, con mắt trừng xuống cũng có thể đánh giết bọn họ mấy trăm lần.
—————