Chu Vũ Hà hiện tại là đang ở vào trạng thái như thế: Hồn nhiên quên hết thảy, đắm chìm trong lĩnh ngộ đạo.
Vết thương đại đạo ư? Chỉ là vết thương đại đạo cấp bậc Sáng Thế Vương ở trước mặt phù văn thì tính là cọng lông gì chứ!
Chu Hằng cũng vận chuyển tinh huyết, sinh ra xương sọ mới, nhưng không còn có phù văn nữa.
Tuy rằng mất đi một hộ thân phù cường đại, nhưng hắn lại cảm thấy toàn thân buông lỏng.
Phù văn kia cũng không phải hắn lĩnh ngộ, mà là Hoặc Thiên mạnh mẽ gắn vào cho hắn, đối với thân thể hắn mà nói đây là một vật ngoại lai hoàn toàn, mà còn là một vị đại gia, hiện tại không có vị đại gia này, ngược lại hắn có cảm giác như trút được gánh nặng.
Phù văn này đối với bất luận kẻ nào đều là chí bảo, bởi vì trên đó ẩn chứa chí lý đại đạo tối cao, thậm chí còn huyền diệu hơn so với Huyết Hà Thiên Kinh! Nhưng Chu Hằng chưa bao giờ thiếu lĩnh ngộ cảnh giới, từ trước đến nay hắn chỉ xem đạo phù văn này trở thành tuyệt chiêu dùng để cứu mạng.
Thiếu đạo phù văn này, cũng chỉ là thiếu một thủ đoạn giữ mạng mà thôi, đơn giản như vậy.
Vì thân nhân mình, cái giá phải trả này hắn hoàn toàn chịu đựng nổi! Hơn nữa, có phù văn hộ thân, hắn sẽ vì vậy sinh ra cảm giác nương tựa, không thể ép mình vào tuyệt cảnh, cũng từ đó không thể hoàn toàn ép ra hết tiềm lực của mình.
Mất đi phù văn này đến tột cùng là mất hay được… thật đúng là khó nói.
Hoặc Thiên thu hồi quầng sáng hoa đào, thân hình nhoáng lên một cái đã đi vào bên trong Tiên Cư, nàng đúng thật là không coi ai ra gì, trên đời trừ Chu Hằng ra không ai xứng đáng để nàng quan tâm!
Ngoại lệ đối với các nàng, điều đó là vì có quan hệ với Chu Hằng.
– Chu Hằng! Ngươi thế nào? Bốn vị Sáng Thế Vương Chu Sơn Nghị đều xúm lại, hỏi thăm đầy thân thiết.
– Ta không sao! Còn Vũ Hà tổ gia cũng không sao chứ? Chu Hằng nói, trong giọng nói lộ ra một tia suy yếu, dù sao hắn tổn thất một mảnh xương sọ.
Bốn vị lão tổ quan sát Chu Hằng trái phải trước sau, tới khi xác nhận hắn cũng không có tổn thất gì quá lớn, lúc này mới dặn hắn nghỉ ngơi cho khỏe, bọn họ thì phải chờ đợi ở bên cạnh Chu Vũ Hà, chờ đợi vị lão tổ tông này tỉnh lại.
Một lần chờ này, chính là 7 ngày 7 đêm!
“Ông! Ông! Ông!” Đến ngày thứ tám, toàn bộ mặt đất trong sơn cốc đều không ngừng run rẩy, dao động… như mặt nước sôi trào, trong không khí cũng quanh quẩn tiếng gió lạnh thấu xương, vô cùng áp lực.
“Phù!” Linh khí thiên địa hội tụ, cuồn cuộn cuốn về hướng một vị trí trung tâm cốc, dường như nơi này có một con cự thú, vô cùng tham lam hút linh khí thiên địa.
Chu Hằng đối với chuyện này rất là quen thuộc hơn ai hết, đây là có người sắp đột phá!
Hơn nữa động tĩnh to lớn như thế, tuyệt đối vượt qua trình tự Thăng Hoa Cảnh.
Là Chu Vũ Hà!
Lão thực sự chính là phá rồi sau đó lập! Tấn công Sáng Thế Hoàng thất bại lại nhận được một góc phù văn trên trán của Chu Hằng, giúp lão lĩnh ngộ đầy đủ! Mà Chu Vũ Hà vốn còn cách Sáng Thế Hoàng chỉ kém một bước, hiện tại chạm tới bí mật của thiên địa, nên cánh cửa Sáng Thế Hoàng tự nhiên lập tức mở ra trước mắt lão.
Mọi người đều từ trong Tiên Cư đi ra, Vũ Hà tổ gia đang đột phá, đây là chuyện vui mừng lớn của Chu gia, cũng là đại sự hạng nhất, dĩ nhiên mọi người đếu quan tâm theo dõi!
Chu Hằng cũng ở một bên nhìn, nhưng trong lòng có phần khó hiểu: bởi vì nơi này chỉ là Ngọ Tiên Thành, trên lý thuyết chỉ có thể để Nhật Diệu Đế tu luyện, độ nồng đậm linh khí là không đủ để duy trì cho một Sáng Thế Vương đột phá.
Vậy mà Chu Vũ Hà lại làm thế nào làm được?
– Hắn học Thiên Kinh! Hoặc Thiên đứng bên cạnh hắn nhẹ giọng nói.
“Cái gì!” Chu Hằng thoáng sửng sốt, nhưng lập tức liền tỉnh ngộ, khó trách Vạn Cổ Đại Đế có thể quậy Tuyệt Tiên Thành đến long trời lỡ đất, cuối cùng chỉ là bị trấn áp vẫn chưa có chết!
Thiên Kinh là chí bảo của thiên địa uẩn dục, trừ có thể kế thừa bí mật thiên địa, bản thân chính là một kiện bảo khí! Nhưng không biết Vạn Cổ Đại Đế lấy được là Thiên Kinh gì.
– Có điều cổ quái! Hoặc Thiên hơi nhíu mày nói: – Thiên Kinh bọn họ học trình tự cũng không cao, hẳn là Thiên Kinh gì đó do Vạn Cổ Đại Đế lấy được ở Phàm giới, nhưng vì nguyên nhân đặc biệt nào đó mới tăng lên trình tự Thiên Kinh!
– Còn có thể như vậy ư? Chu Hằng kinh ngạc hỏi.
– Ta hiểu rồi! Đây là vì huyết mạch của các ngươi! Hoặc Thiên đôi mắt đẹp sáng ngời: – Sau khi ta truyền cho ngươi phù văn nối vào trong cơ thể của ngươi, đã xảy ra biến hóa tương đối, đó là vì huyết mạch của ngươi!
Chu Hằng không có lên tiếng, nhưng hắn biết Hoặc Thiên đoán đúng hết tám chín phần mười, bởi vì bất luận là Huyết Hà Thiên Kinh hay là góc phù văn hắn vừa mới mất đi kia, khi ở trên người hắn đều là màu vàng óng.
Mặc dù chỉ là một chút biến hóa, nhưng Thiên Kinh là tồn tại cỡ nào chứ, sao có thể bị biến đổi dễ dàng như vậy?
Đây là thay trời đổi đất!
Nếu kết hợp ở trên thân những người Chu gia khác cũng sẽ phát sinh loại tình huống này, như vậy cũng chỉ có dùng huyết mạch của Chu gia mới có thể giải thích!
Chỉ là lão tổ tông của Chu gia đến tột cùng là ai mà lợi hại như vậy, ngay cả Thiên Kinh đều có thể ảnh hưởng?
Đây nhất định không phải Vạn Cổ Đại Đế!
Bởi vì Vạn Cổ Đại Đế hiện tại nhiều lắm mới tiến vào Sáng Thế Đế, Thiên Kinh nhiều nhất cũng chỉ làm được miễn cưỡng nắm giữ, làm sao có thể thay đổi Thiên Kinh?
Lịch sử của Chu gia về trước, hẳn là còn có tồn tại rất lợi hại!
– Có ý tứ! Hoặc Thiên trầm ngâm suy tư một chút: – Ta nghĩ hắc kiếm chọn ngươi, có lẽ cũng không phải ngẫu nhiên!
“Ầm!” Đúng lúc này, đột nhiên một bóng người phóng vọt lên cao, cuốn theo khí thế kinh khủng, như có thể ảnh hưởng tới toàn bộ Bắc Ngọ Thành!
– Vũ Hà tổ gia! Mọi người đều kêu to.
Trên bầu trời, một bóng người ngạo nghễ đứng giữa không trung, đầy đầu tóc bạc phất phơ trong gió, thân hình lão cao lớn, đứng sừng sững như núi, tản ra khí thế như Ma như Thần!
Cuối cùng Chu Vũ Hà cũng tiến vào Sáng Thế Hoàng!
Hơn nữa, lão cũng không phải là Sáng Thế Hoàng thông thường, bản thân lão đã tu tập một bộ Thiên Kinh của Phàm giới, bởi vì nguyên nhân đặc biệt, bộ Thiên Kinh này ở Tiên giới cũng không lạc hậu chút nào, có thể sánh ngang với Huyết Hà Thiên Kinh, điều này làm cho người của Chu gia đều có được tiềm lực nghiền ép võ giả cùng cảnh giới!
Trước đó lão lại nhận được một góc phù văn của Chu Hằng, đây chính là kế thừa từ Hoặc Thiên, trình tự càng cao tới mức đáng sợ!
Hai thứ này thêm vào cùng nhau, tạo cho chiến lực của lão tăng vọt vô hạn!
Có thể chiến với Sáng Thế Đế!
“Ông!”
Lam Long nữ hoàng không biết khi nào cũng đi ra, bị khí thế của Chu Vũ Hà bức bách, khí thế bản thân nàng đang không ngừng bị kích thích tăng lên, gương mặt xinh đẹp cũng từ bướng bỉnh khờ dại trở nên uy vũ trong sáng nhưng lạnh lùng.
Từng luồng khí thế khổng lồ cũng từ trong cơ thể nàng trào ra, phát động tấn công về hướng Chu Vũ Hà trên bầu trời.
Nàng lại biến trở về là Lam Long nữ hoàng!
– – – – – oOo- – – – –