Phía này, nữ tử mặc đồ tím được sự hộ tống của nhiều kẻ mạnh cứ thế xông lên sát phạt trốn thoát khỏi cổ thành.
Rầm! Đùng!
Bọn họ vừa đi chưa được bao lâu thì cổ thành phía sau đã đổ sụp, cách rất xa nhưng vẫn có thể thấy rõ cảnh tượng hỗn loạn đó, cả hai bên tính kẻ mạnh ở cảnh giới Không Minh cũng có tới hơn ba mươi người rồi.
“Tới Cửu Dương Cổ Thành”, trên phi kiếm khổng lồ, nữ tử mặc đồ tím kia mặt mày lạnh tanh, cô ta ra lệnh: “Nơi đó có Truyền Tống Trận của Thiên Tông thế gia ta, trợ binh của gia tộc cũng nhanh chóng di chuyển từ đó tới”.
Sau đó, phi kiếm khổng lồ quay vòng nhanh chóng như một đạo thần hồng bay đi.
Diệp Thành cũng không nhàn rỗi, hắn không thể cử động, miệng cũng không thể nói, chỉ có thể đảo mắt liên tục nhìn hai bên trái phải.
“Tiểu thư, giết tên tiểu tử này đi”, cuối cùng, một câu nói vang lên khiến Diệp Thành suýt chút nữa thì hộc máu.
Người nói chính là lão già một mắt, từ sau khi ra khỏi cổ thành, sát khí của lão ta càng lúc càng mạnh, có lẽ lão ta hết sức phẫn nộ với những kẻ mạnh đánh lén mình nên mới muốn trút giận lên người Diệp Thành.
Diệp Thành trừng mắt nhìn lão ta, trong đôi mắt như ngùn ngụt lửa, lão tử đụng gì tới ông hả?
“Giữ lại mạng của hắn, ta còn có việc cần dùng đến”, nữ tử mặc đồ tím liếc nhìn Diệp Thành.
“Cần dùng cái con khỉ”, Diệp Thành thầm mắng chửi: “Bao nhiêu kẻ mạnh ở cảnh giới Không Minh cô không bắt lại bắt ta, ta đây mới chỉ ở cảnh giới Linh Hư, người của Thị Huyết Điện biết bao nhiêu thứ có ích, lẽ nào Thiên Tông thế gia nhà cô bị bắt nạt nên mất khôn, không bắt nạt các người mới lạ”.