“Con ông sắp bị bọn cho vay nặng lãi chém chết rồi, ông còn hỏi tôi còn lương tâm hay không, tôi là con đẻ của ông, ông thương tôi thì tôi sẽ thương nó thôi.”
“Tao… tao phải kiện mày.” Ông chủ phẫn nộ nói.
“Ông dám, ông mà kiện tôi thì tôi sẽ gọi anh em của tôi đến phá cho ông cả đời này không được yên ổn.”
“Mày… mày…”
Ông chủ tức đến mức cả người run lên, một câu nguyên vẹn cũng không thốt lên được.
Đúng lúc này, sản phụ kia đột nhiên ôm bụng, dưới thân loang ra một mảng đo đỏ.
“Bố…con… bụng con đau quá…”
Ông chủ vừa nghe thấy vậy thì không đôi co với anh con trai nữa, lòng nóng như lửa đốt, đang lúc không biết phải làm sao mới tốt.
Cô không nhịn được nữa liền bắt một chiếc taxi, nhanh chóng đưa bọn họ đến bệnh viện.
Khi xe rời đi, con trai ông chủ vẫn hùng hùng hổ hổ ở đằng sau.
“Tao sẽ ở đây chờ chúng mày về, không đưa tiền thì đừng hòng mở quán.”
Trên xe, ông chủ đau lòng khóc òa, liên tục nói đây là lỗi của mình, đã không dạy dỗ con mình tử tế, để nó thành một kẻ coi trời bằng vung.
Con dâu đau đớn khôn cùng nhưng vẫn phải an ủi bố chồng.
Hứa Minh Tâm cũng không ngần ngại góp ý, cuối cùng cũng đến bệnh viện thành phố, nhưng trong bênh viện có rất nhiều người.
Hôm nay không biết tại sao, có rất nhiều phụ nữ sắp sinh, xếp hàng không lấy nổi giường bệnh.
Cô nhớ Lệ Nghiêm làm ở bệnh viện này, vội vã gọi điện cho anh. Lệ Nghiêm đã giúp cô sắp xếp một phòng VIP ông chủ vừa nghe thấy từ VIP thì bị dọa đến mức toàn thân run rẩy.
Ông chủ cắn răng nói: “Con dâu tôi có thể sinh trước hay không, tôi đi xoay tiền.”
Trẻ con là chuyện lớn, không thể vì chuyện tiền bạc mà bỏ qua vị trí giường khó có được này.