Không lâu sau, người phụ trách đi ra nói: “Mời vào”
Dương Minh võ ngực, liên mồm nói cảm ơn, hít sâu vào.
một hơi, lập tức chạy vào.
Người phụ trách trà lâu lấy tấm thẻ ngân hàng ra, liếc một cái, cũng vỗ ngực, bên trên đề con số năm trăm ngàn, mà Giang Ninh nói, đây là tiền trà hôm nay của họ.
Trong gian phòng, Dương Minh đứng một bên, tựa như một đứa trẻ phạm lỗi, nhìn đám người Giang Ninh, không dám chủ động lên tiếng.
Ông ta vốn cho rằng người có quyền lên tiếng nhất là Lâm Vũ Chân, nhưng không ngờ, đó lại là lái xe ông ta khinh thường.
Nhớ đến mình lúc trước nói mấy lời kiêu căng hách dịch trước mặt Giang Ninh, Dương Minh cảm thấy cổ mình hơi lạnh, tựa như một cây đao đang kề vào cổ ông ta.
“Sở trưởng Dương”
Giang Ninh đặt tách trà xuống, quay sang nhìn ông ta.
“Không dám, không dám, tôi là phó sở trưởng”
Dương Minh vội sửa lại, hơi cong người, hiển nhiên là đang sợ hãi.
Ngay cả Khương Lệ cũng sợ, ông ta chỉ là một phó sở trưởng trong một sở nghiên cứu nho nhỏ thì là cái định gì chứt “Không quan trọng”
Giang Ninh nói: “Ông phụ trách phân công quản lý số liệu chung của thị trường sao?”
“Vâng vâng vâng”
Dương Minh gật đầu như gà mổ thóc.
“Có số liệu phân tích của thị trường Phương Bắc không?”
“CóI”
Dương Minh không dám do dự, lập tức lấy ra một USB từ trong túi ra, cung kính đặt lên bàn: “Đây là số liệu phân tích của thị trường Phương Bắc, còn có hồ sơ pha chế của mấy thương hiệu buôn bán tốt”
Giang Ninh gật đầu.
“Vậy có số liệu phân tích của thị trường Âu Mĩ không?”
Sắc mặt Dương Minh hơi tái, do dự một lúc mới gật đầu: “có”
“Vậy số liệu phân tích của cả thị trường Châu Á thì sao?”
Mặt Dương Mình càng tái tợn, nhưng không dám nói không, chỉ đành nói tiếp: “Cái này cũng có”
“Sở trưởng Dương đúng thật rất lợi hại, cũng có nghĩa là, số liệu phân tích thị trường toàn cầu ông đều có cả?”
Giang Ninh cười híp mắt nói: “Ông chỉ cần trả lời tôi, có hay không?”
=GÓ- Dương Minh sắp khóc đến nơi.
“Vậy chắc chắn là sở trưởng Dương cũng có những hồ sơ pha chế của những thương hiệu quốc tế kia nhỉ?”
Dương Minh thật sự rơi nước mắt rồi.
“Cảm ơn sở trưởng Dương, tận chức tận trách, tôi rất cảm ơn”
Giang Ninh xua tay: “Vậy thì làm phiền sở trưởng Dương chỉnh lý lại, lát nữa tôi tự mình đến phòng làm việc lấy, lát gặp”