Mặc dù có cả bà mẹ kia, nhưng lấy Vương Bác trung thực hiền lành, sẽ không phải chịu khổ.
Hơn nữa trong nhà thúc giục, con gái đến tuổi đều phải kết hôn, Thái An Kỳ tự biết mình, nếu gả vào gia đình có điều kiện, vì phá thai mấy lần mà khó mang thai, nhất định sẽ bị chồng ghét bỏ.
Không bằng lấy Vương Bác, chắc chắn là anh rất yêu cô ta, rất cần cô ta.
Gia đình Vương Bác cũng không có vấn đề gì, anh ta lại có công việc, có nhà.
Ninh Thư bảo Vương Bác: “An Kỳ là vợ con, đưa tiền cho nó cũng không có vấn đề gì cả.”
Thái An Kỳ có chút hoài nghi nhìn Ninh Thư, cô ta không tin bà già kia sẽ tốt bụng như thế.
Ninh Thư còn nói thêm: “Nhưng cũng không thể đưa hết tiền cho An Kỳ, như vậy đi, thẻ lương để mẹ giữ, mỗi tháng đưa An Kỳ một nửa.”
Dù chỉ là một nửa, thì cũng phải đến 4000 đến 5000 đồng.
“Trước tiên đưa con một nửa, chút tiền còn dư, để dành để về sau phát sinh việc gì cũng không quá luống cuống.” Ninh Thư nói rằng: “Các con còn phải sinh con nữa, sinh con sẽ tốn rất nhiều tiền, để mẹ giữ cho.”
Thái An Kỳ không hài lòng, nói rằng thẻ lương thế là vẫn ở trong tay mẹ, cho tiền hay không chẳng phải mẹ định đoạt còn gì, chẳng lẽ còn muốn cô ta phải xin mẹ đưa tiền cho hay sao?
Vương Bác nghe Ninh Thư nói như vậy, gật đầu: “Được ạ.”
Thái An Kỳ tức chết, định ném đũa luôn rồi bỏ về phòng, nhưng nghĩ đến việc bà mẹ chồng của cô ta sẽ đổ hết đồ ăn thừa đi, thì đêm nay thể nào cô ta cũng chết đói.
Những món này là cô ta dùng tiền của mình mua, làm sao lại không ăn được chứ?
Thái An Kỳ nhìn Vương Bác quá nghe lời mẹ như vậy, trong lòng vô cùng tức giận, chết tiệt, đàn ông đàn ang thì ít ra cũng phải hiểu phụ nữ, biết người ta muốn cái gì chứ.
Trước đây, Thái An Kỳ từng quen không ít đàn ông, khi cô ta muốn cái gì mà không nói ra, người ta vẫn biết mang đến trước mặt cô ta thứ cô ta muốn, biết cung phụng cô ta, biết cố gắng làm cô ta vui.
Tuy rằng cuối cùng chia tay, nhưng ít nhất yêu nhau còn thoải mái.
Thái An Kỳ thích cảm giác được theo đuổi.
Thái An Kỳ cũng đã từng thích một người, khi ở cạnh người ta cô ta vô cùng dịu dàng lại tinh tế. Tuy rằng cuối cùng vẫn bị ruồng bỏ, nhưng cô ta cam tâm tình nguyện.
Thế nhưng kiểu đàn ông như Vương Bác lại làm cho Thái An Kỳ rất ghét, cứ như trong óc toàn là bã đậu, không tinh tế, cũng chẳng lãng mạn.
Thái An Kỳ cố gắng kiềm chế cơn giận, đợi đến tối khi chỉ có hai người thì mới nói chuyện.
Buổi tối, Thái An Kỳ và Vương Bác nằm ở trên giường, Thái An Kỳ vuốt lên lồng ngực Vương Bác, nói: “Vương Bác, đưa cho em thẻ lương đi, để em lo liệu việc nhà. Mẹ sức khỏe không tốt, cứ để mẹ sống an nhàn tuổi già là được rồi.”
Vương Bác suy nghĩ, nói: “Cứ để thẻ ở chỗ mẹ đi.”
Thái An Kỳ lập tức ngồi dậy, giẫm lên người Vương Bác: “Vương Bác, em là vợ anh, vậy mà anh lại đưa thẻ lương cho mẹ giữ, anh không hề coi em là vợ của anh, em lấy anh gì được cái gì chứ? Được cái gì chứ?”
Thái An Kỳ nói rất to, Ninh Thư ở sát vách có thể nghe được.
Vương Bác bị Thái An Kỳ giẫm lên người có hơi đau, nhưng nhìn Thái An Kỳ xinh đẹp như vậy, lại cố nhịn, nói: “Mẹ cũng vì tốt cho chúng ta, tính toán cho tương lai chúng ta thôi.”
Thái An Kỳ càng lớn tiếng: “Nếu thực sự muốn tốt cho chúng ta, thì mẹ nên đưa thẻ lương cho em mới đúng. Nếu mẹ muốn có thẻ lương đến thế, thì tìm ông lão nào mà lấy, bảo ông ta đưa thẻ lương cho mẹ ấy.”
Sắc mặt Vương Bác trầm xuống, không nhịn được, phản bác: “Em quá đáng rồi đấy, lấy cái gì chứ.”
“Thế chả lẽ bà ấy muốn lấy một thằng nhóc 20 tuổi à? Cũng phải tự nhìn bộ dạng mình như thế nào chứ.” Thái An Kỳ khinh bỉ nói.
“Được rồi, Thái An Kỳ, bà ấy là mẹ anh, em không thể tôn trọng mẹ một chút sao?” Vương Bác không nhìn được nữa, nói: “Anh cũng chưa từng nói với mẹ vợ như thế.”
“Mẹ tôi và bố tôi quan hệ vẫn tốt, trong khi mẹ anh là loại bị đàn ông ném đi như ném rác.” Thái An Kỳ thấy Vương Bác che chở mẹ mình, trong lòng càng tức giận hơn.
Chết tiệt, đây chính là người đàn ông cô ta chọn, cứ tưởng là thương vợ, rốt cuộc chỉ biết bám váy mẹ.
Vương Bác tức giận, tát Thái An Kỳ một bạt tai, bốp một tiếng, hai người đều sững sờ.
Thái An Kỳ sợ ngây người, không thể tin nổi mà ôm lấy mặt mình.
Còn Vương Bác đánh xong liền cảm thấy hối hận. Anh chưa từng nghĩ sẽ đánh Thái An Kỳ, chỉ là lúc ấy nhất thời tức giận, không kiềm chế nổi.
Vương Bác cẩn thận nhìn Thái An Kỳ: “An Kỳ.”
Thái An Kỳ che lấy mặt mình, kêu lên: “Anh là cái loại chồng gì thế? Anh vậy mà lại đánh tôi, anh dám đánh tôi hả?”