Ta rất muốn thời khắc nào cũng ở bên cạnh ngươi. . .
Ta rất muốn sinh ra con của chúng ta. . .
Ta rất muốn vĩnh viễn yêu ngươi. . .
Ta rất muốn. . .
Giọt nước mắt trong suốt phảng phất cũng thay đổi thành màu phấn lam, lập tức chảy theo hai gò má Vương Đông Nhi. . .
Vương Thu Nhi ngơ ngác ôm nàng, từng giọt, từng giọt nước mắt không ngừng rơi trên vạt áo Vương Đông Nhi, cảm thụ được sinh mệnh của nàng đang trôi qua, dần dần đoạn tuyệt. Nàng biết, bản thân đã thua rồi.
– Ngươi thắng, ngươi so với ta càng yêu hắn, ngươi hoàn toàn có thể vì hắn mà không có nửa điểm tư tâm. Mà ta, ta lại ngóng nhìn ngươi có thể vì hắn mà chết, mong chờ ta có thể ở cùng một chỗ với hắn. Thua ngươi cũng không oan uổng, nhưng mà, vì sao ta lại thống khổ như thế. Đông Nhi, người chết hẳn là ta mới đúng. Ta thua, lần này, thua triệt để, ngươi vì hắn mà chết, ta không có cách nào lừa hắn, ta thua, ngươi thắng. Đời này của hắn đều chỉ biết yêu một mình ngươi, sẽ không bao giờ thay đổi.
Một màu vàng mênh mông từ trên trời giáng xuống, lập tức đem hai nữ bao trùm trong đó. Ngay sau đó, vật đổi sao dời, thời gian vặn vẹo.
– Nàng thắng. Nàng dùng sinh mệnh nói cho ta biết, nàng so với ta còn yêu ngươi hơn. Nàng thắng.
Vương Thu Nhi cười thảm đứng lên, thân thể mềm mại nhẹ nhàng run rẩy, xoay người, từng bước một đi về phía trước, từng bước một đi về phía không gian vô biên vô hạn của thế giới này.
Không có ai đi ngăn cản nàng, bởi vì ở thời điểm này căn bản cũng không ai có thể đi ngăn cản nàng. Ai có thể nghĩ tới, trong Càn Khôn Vấn Tình Cốc, người vẫn lạc, vậy mà lại là. . . Vương Đông Nhi.
Hoắc Vũ Hạo ôm Đông Nhi thật chặt, chẳng qua hắn cảm thấy lòng của mình đã theo nàng ra đi. Mà lúc này đây, những người khác cũng đều đã vây quanh bọn hắn, nhất là Bối Bối ngồi xổm người xuống, hai tay giữ thật chặt bả vai của Hoắc Vũ Hạo.
Nhưng vô luận là hắn, hay là Hòa Thái Đầu, Từ Tam Thạch, Giang Nam Nam, Tiêu Tiêu, đều căn bản nói không được nửa câu an ủi. Tiêu Tiêu và Giang Nam Nam càng đã sớm khóc không thành tiếng.
Đông Nhi chết rồi, Đông Nhi vậy mà. . ., vậy mà vì để cho Vũ Hạo sống sót, lại chết. . .
Đột nhiên, Hoắc Vũ Hạo ngẩng đầu một cái, trừng lớn con mắt, kêu lên:
– Đông Nhi không có chết, Đông Nhi còn chưa chết. Chuyện này, nơi này là Càn Khôn Vấn Tình Cốc, ngươi còn có thể phục sinh nàng, đúng không? Đúng không?
Hoắc Vũ Hạo nhìn về phía không trung, sau đó hắn liền đem Vương Đông Nhi đặt bên cạnh mình, lập tức nằm rạp tại chỗ, dùng sức dập đầu.
– Van cầu ngươi, van cầu ngươi, để Đông Nhi sống lại, để Đông Nhi sống lại. Ta nguyện ý dùng sinh mệnh của ta, dùng linh hồn của ta đổi lấy nàng sống lại. Van cầu ngươi. . .
Nước mắt tràn lan, chỉ dập đầu mấy lần cũng đã khiến cái trán của Hoắc Vũ Hạo bắt đầu sưng đỏ chảy máu.
Từ Tam Thạch muốn qua giữ chặt hắn, lại bị Bối Bối đưa tay ngăn trở, bởi vì Bối Bối biết, đây đã là ký thác duy nhất trong lòng Hoắc Vũ Hạo.
Vù vù!
Toàn bộ không gian đột nhiên sáng hẳn lên, nguyên bản Vương Thu Nhi đã đi xa lại bị một cỗ sức mạnh kỳ dị kéo lại. Từng đạo ánh sáng khác biệt chiếu rọi trên thân mình mỗi người ở đây, ngưng tụ trên thân thể bọn hắn.
Đúng lúc này, thanh âm bình thản sớm khiến mọi người sợ hãi lại lần nữa vang lên
– Đái Hoa Bân, đã trải qua nhiều như vậy, ngươi đã hiểu được mình muốn gì chưa?
Đái Hoa Bân ngẩn người, ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời, thản nhiên nói:
– Ta chỉ muốn ở cùng với Lộ Lộ, những thứ khác đều không trọng yếu.
Chu Lộ bị thương làm hắn cực kỳ bi ai tuyệt vọng, nhưng lúc này, nhìn vào Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông Nhi, hắn lại cảm thấy bản thân vẫn còn may mắn, ít nhất Chu Lộ còn sống, mà Vương Đông Nhi lại. . .
– Nhất thời bị sắc đẹp hấp dẫn, lại có thể kịp thời tìm về bản thân. Chứng minh trong lòng ngươi tình nghĩa rất nặng. Chân Tâm Đại Mạo Hiểm thông qua. Ngươi đạt được một phần ban thưởng, phần ban thưởng này gọi là Ái Chi Thế Đại. Ngươi có quyền lựa chọn đem thương thế của Chu Lộ chuyển dời trên người của ngươi, khiến nàng khôi phục bình thường. Nếu như ngươi không chọn diều này, cũng có thể đổi thành hồn lực của ngươi và Chu Lộ tăng lên năm cấp.
Nghe thanh âm bình thản nói qua, con mắt của Đái Hoa Bân lập tức sáng lên:
– Ta chọn Ái Chi Thế Đại, xin bắt đầu đi.
Nghe đến đó, ngay cả một mực đang dập đầu Hoắc Vũ Hạo đều ngẩng đầu lên, vui mừng nhìn vào Đái Hoa Bân và Chu Lộ. Yêu chi thay thế, có yêu chi thay thế dạng này năng lực, đây có phải hay không là mang ý nghĩa, ta cũng có thể thay về Đông Nhi? Miễn cưỡng đè nén nội tâm bi thương, ôm chặt Đông Nhi, thật chặt nhìn chăm chú Đái Hoa Bân và Chu Lộ biến hóa.
Một đạo kim quang hiện lên, lập tức rơi vào thân thể hai người. Một màn kỳ dị phát sinh, chỉ thấy cánh tay phải của Đái Hoa Bân giống như là băng tuyết tan rã, dần dần biến mất, mà Chu Lộ mất đi cánh tay phải thì lại chậm rãi mọc ra, thân thể của nàng cũng bắt đầu run rẩy.
Đái Hoa Bân tựa hồ thừa nhận thống khổ rất lớn, nhưng hắn cũng không thèm nhìn cánh tay phải của mình, chỉ cắn chặt răng, kiên nhẫn chịu đựng.
Xuất hiện biến hóa không chỉ là cánh tay phải của hắn, hai gò má của hắn cũng như thế, nguyên bản hai gò má anh tuấn cương nghị lại bắt đầu hư thối.
Đái Hoa Bân cúi đầu nhìn chăm chú Chu Lộ, nhìn vào vết thương của nàng đang dần dần chuyển biến tốt đẹp, mặc dù hắn bởi vì đau nhức kịch liệt mà mặt mũi tràn đầy mồ hôi lạnh, nhưng ánh mắt lại ôn nhu lạ thường.
Đột nhiên, kim quang bao phủ bọn hắn bỗng nhiên mạnh lên, thoáng cái đã biến mất, hai người đồng thời mất đi bóng dáng.
– Từ Tam Thạch, ngươi vì người yêu mà nguyện ý từ bỏ tương lai hồn sư của bản thân, quả thật là cảm động chân tình, hơn nữa trong lòng còn có thiện lương, Chân Tâm Đại Mạo Hiểm thông quan. Tin tưởng ngươi đã đạt được ban thưởng tốt nhất.
Ánh mắt của Từ Tam Thạch dời đến bên người Hoắc Vũ Hạo và Đông Nhi, nhẹ gật đầu, lên tiếng:
– Đúng vậy, ta đã đạt được ban thưởng tốt nhất. Tương lai ta sẽ càng yêu Nam Nam nhiều hơn.
– Giang Nam Nam, bóng ma trong lòng ngươi cũng đã được gột rửa, ngươi ôn nhu thiện lương, nhưng lại không thể bởi vì lo lắng của bản thân mà ảnh hưởng đến hiếu đạo, Từ Tam Thạch vì ngươi tận hiếu, tính ngươi qua ải. So sánh với vũ hồn Huyền Vũ của Từ Tam Thạch triệt để thức tỉnh, ngươi nhận được ban thưởng hơi ít, ban thưởng hồn lực của ngươi tăng lên tới sáu mươi cấp, có thể đi tìm hồn hoàn thích hợp với ngươi.
Một cột sáng màu vàng to lớn từ trên trời giáng xuống, cũng đem thân thể hai người bao phủ trong đó, thân mình của Giang Nam Nam càng sáng lên từng vầng sáng màu trắng. Ánh sáng lóe lên, trong giây lát đã đem hai người đi mất.
Ban thưởng, đều có ban thưởng, bọn hắn đều thông quan.
Vẻ bi ai trong mắt Hoắc Vũ Hạo dần dần biến thành chờ mong, lúc nào đến phiên ta? Đến phiên ta và Đông Nhi? Ta cái gì cũng không cần, ta chỉ cần Đông Nhi có thể sống sót.