Chẳng lẽ anh không cần mặt mũi sao?
Không còn cách nào khác sao?
Cô bé này đúng là gan to tày trời.
Cô nghe vậy lè lưỡi, không kìm được nhỏ giọng lẩm bẩm.
“Đừng có giả làm sói đuôi lớn nữa, nhỡ sau này mà có bệnh gì thật, chắc phải uống thuốc tráng dương đấy…”
“Em nói gì cơ?”
Cố Gia Huy chưa nghe rỡ, nhưng thiết nghĩ cũng không phải lời lẽ hay ho gì, không kìm được vỗ mông của cô.
Cô lập tức im miệng, ngoãn ngoãn vô cùng.
“Không, không nói gì hết, khen anh đẹp trai thôi.”
Vốn dĩ muốn tắm uyên ương, mà đến mức này việc cũng không thành.
Nhưng mà ý nguyện ban đầu cũng đạt được rồi, mông của Hứa Minh Tâm đau nên không ngồi bồn tắm được chỉ có thể quỳ thôi. Cô không dám đè lên vết thương, đành nhờ anh giúp mình tắm.
Hôm sau khi cô đến trường, buổi chiều không có tiết cho nên cô đến thư viện ngồi rồi định đi thăm anh.
Bài tập nhàm chán đến vậy phải nhìn trai đẹp thì tâm trạng mới tốt được.
Cô cũng không quên mua một ít bánh bao chiên mang đến, bây giờ anh mà trở vê thì thường sẽ mua cho cô một ít.
Dì giúp việc trong nhà ngày nào cũng làm, nhưng không biết tại sao, lại không ngon như tiệm này.
Cửa tiệm trăm năm tuổi, không phải chỉ có cái danh hão, nhất định có công thức gia truyền.
Cô đến tiệm bánh bao nhưng khô ngờ lại đóng cửa rồi.
Có một cặp tình nhân đi ngang qua nói chuyện.