Mọi người nghe được tiếng nói thì đều nhìn sang, lúc bọn họ nhìn thấy người đàn ông đang đi tới thì tất cả đều sững sờ Người đàn ông này thật là đẹp! Đây là phản ứng đầu tiên của tất cả mọi người khi nhìn thấy anh ta.
Người đàn ông này thật khí phách. Đây là phản ứng thứ hai của tất cả mọi người.
Người đàn ông này thật là đáng sợ! Đây là phản ứng của mọi người sau khi nhận ra nguy hiểm.
Đúng vậy, người đàn ông đang bước tới đây rất đẹp trai, đúng là rất đẹp trai, là kiểu đẹp trai khiến phụ nữ không thể dời mắt nổi.
Vẻ mặt của người đàn ông không có nhiều cảm xúc, nhưng không hiểu sao lại khiến người ta cảm thấy từ trên người anh ta toát ra khí thế khó tả.
Vừa rồi giọng nói của anh ta rất hững hờ nhưng nếu nghe kỹ, bạn sẽ thấy trong giọng nói đó rõ ràng có chứa sát khí.
Lúc này, anh ta chậm rãi bước tới, mỗi một bước lại gần, sát khí nguy hiểm càng lộ rõ.
Những người vây xem xung quanh không khỏi run sợ, lần lượt lùi về sau.
Người phụ nữ béo vô thức nuốt nước miếng, hai chân đã bắt đầu run rẩy.
Tô Khiết nhìn thấy người đi tới rõ ràng là hơi sửng sốt, đàn anh?
Lần trước Mộ Dung Tri nói đàn anh vẫn ở thành phố A nhưng đàn anh chưa từng liên lạc với cô/ Cô còn tưởng răng đàn anh đã trở về rồi nhưng không ngờ đàn anh vẫn chưa rời khỏi thành phố A.
Chỉ là tại sao đàn anh lại đột nhiên xuất hiện ở đây, rõ ràng là đàn anh tới vì chuyện hôm nay nhưng sao đàn anh lại biết chuyện ở nhà trẻ?
“Là ai bắt nạt cục cưng nhà tôi?” Đường Bách Khiêm đi tới, trực tiếp ôm Đường Vũ Kỳ vào lòng, sau đó khẽ hôn lên mặt Đường Vũ Kỳ.
Khoảnh khắc đó sát khí nguy hiểm của người đàn ông biến mất ngay lập tức, thay vào đó là sự dịu dàng, ấm áp.
“Là cậu ta, cậu ta mắng con, mắng anh trai, còn mắng cả mẹ nữa.” Bàn tay nhỏ xinh của Đường Vũ Kỳ chỉ thẳng vào cậu nhóc béo.