Lưu Minh Ngọc giảo hoạt cười cười, nhỏ giọng nói:
– Anh cũng đừng đem những lời này nói cho tổng giám đốc Lâm, nếu chẳng may cô ấy buồn bực đuổi em ra khỏi công ty thì khổ.
Dương Thần miễn cưỡng cười cười, trong lòng còn lại là nặng trĩu một chút, Lưu Minh Ngọc nói không sai, ngay cả loại người cặn bã như Lâm Khôn mà cô ấy còn không đành lòng để hắn chết, ở một số phương diện quả thật quá mức lương thiện.
– Vậy nếu, anh vì bảo vệ cô ấy, làm thương tổn người mà cô ấy quan tâm, em thử nói xem cô ấy sẽ thế nào.
Dương Thần dường như không có việc gì hỏi.
Lưu Minh Ngọc ánh mắt lóe ra
– Anh muốn làm gì?
– Không có gì, anh chỉ hỏi vậy thôi.
Dương Thần nói.
Lưu Minh Ngọc do dự, mới nói:
– Nếu thực sự có chuyện ấy, em cảm thấy anh vẫn là cố gắng không nên làm, tổng giám đốc Lâm tính tình rất quật cường, cho dù sẽ không hận anh, cũng rất khó mà nghĩ thông suốt.
Dương Thần từ từ hít thở, không nói thêm gì nữa.
Đợi đưa Lưu Minh Ngọc đến công ty, Dương Thần cũng không vội vã cùng tiến lên lầu, mà là tìm một góc yên lặng, gọi điện thoại cho Eydlin.
Eydlin vẫn theo dõi mọi động tĩnh của Lý Minh Hòa, cũng không nhiều lời, trực tiếp báo cáo nói:
– Minh vương các hạ, thật sự rất rất xin lỗi, tôi tạm thời không thể tới gần biệt thự nơi mục tiêu đang ẩn náu. Nơi này binh lính bình thường tuy rằng có thể tránh đi, nhưng xung quanh đống biệt thự này đều mai phục một số bộ đội đặc chủng, nếu tôi tới gần quá sẽ bị phát hiện. Đương nhiên, nếu ngài cần, tôi có thể san bằng những người đó… Nhưng cần một chút thời gian.
– Không cần, bọn họ cũng không phải kẻ thù, chỉ là bị lợi dụng thôi, cô cần phải theo dõi cẩn thận, mặt khác, chú ý bất luận người nào ra vào khu vực đó, cô có thể gọi Molins trợ giúp, đội viên khác tạm thời có thể nghỉ, chặt chẽ chú ý Lý Minh Hòa với liên lạc bên ngoài.
Dương Thần nói.
– Vâng!
Cúp điện thoại, Dương Thần suy nghĩ một lát, nếu hiện tại đi tới chỗ Lý Minh Hòa thì trên thực tế cũng không trợ giúp gì được, dù sao hiện tại vấn đề lớn nhất là Ngọc Lôi bị nghiêng đảo.
Tuy rằng nói, nếu đập vào mấy trăm triệu tài chính, có thể xoay chuyển thị trường chứng khoán đang có xu hướng suy tàn, nhưng việc này hiển nhiên là không phù hợp thực tế.
Không phải không có tiền, mà là nếu đem số tiền đó đi xoay chuyển, sẽ tương đương với việc nhận thua, không đề cập tới những thứ khác, lòng tự trọng của Lâm Nhược Khê cũng sẽ không cho phép chính mình giúp cô ấy làm như vậy.
Mà người sau lưng Lý Minh Hòa vẫn không hiện ra, Dương Thần cũng không vội mà thu lưới, mặc dù Ngọc Lôi trốn không được kiếp nạn lần này, Dương Thần cũng hy vọng đối phương phải trả đủ cái giá phải trả.
Cùng lúc đó, tại Yến Kinh, Ninh gia.
Cùng với ba đại gia tộc khác, Ninh gia vì có quan hệ chặt chẽ nhất với chính phủ, ngoại trừ tòa nhà tổ tiên để đó không dùng, ngày thường dùng tòa nhà gần tòa nhà chính phủ, một khối kiến trúc hiện đại hoá uy nghiêm, cùng khu văn phòng xung quanh nghiễm nhiên gắn thành một khối.
Mới từ văn phòng Thủ tướng ngồi xe về đến nhà, Ninh Quang Diệu còn chưa uống một ngụm nước nghỉ ngơi, một mình vội vã bước đi vào hậu viện, đi vào trong phòng của chính mình.
Đem áo khoác cởi ra, Ninh Quang Diệu mở máy tính, bắt đầu cẩn thận xem tất cả tin tức trên mạng, mà trong đó bắt mắt nhất, rõ ràng là tin tức quốc tế Ngọc Lôi xảy ra vấn đề lớn!
Ninh Quang Diệu cau mày một lúc, đột nhiên cầm lấy điện thoại bên cạnh, quay gọi một dãy số.
Vài tiếng qua đi, bên kia liền chuyển được, ở đầu dây điện thoại bên kia đầu dường như có một chút ồn ào, tiếng nữ nhân thét chói tai và tiếng nhạc.
Một người đàn ông cười nói:
– Thủ tướng Ninh, ngài làm sao lại có thời gian rảnh rỗi lúc này gọi điện thoại tới cho tôi?
Ninh Quang Diệu trong mắt hiện lên một tia chán ghét và căm hận, trầm giọng nói:
– Bộ trưởng Kim, làm một nhân viên quan trọng của trung ương, tác phong cuộc sống vẫn là nên chú ý.
Bộ trưởng Kim bật cười ha hả cười nói:
– Thật có lỗi thật có lỗi, Thủ tướng bớt giận a, tôi gặp bạn học cũ, thật sự không có biện pháp dứt ra, hổ thẹn hổ thẹn, tuyệt đối nghe lời Thủ tướng dạy bảo!
Ninh Quang Diệu cũng không muốn nhiều lời, nói:
– Buổi chiều hôm nay tôi mới biết được, Trung Hải bên kia dường như xảy ra vấn đề, là cán bộ Ủy ban Giám sát ngân hàng Bộ trưởng Kim đã áp dụng biện pháp gì vậy?
Bộ trưởng Kim kéo dài âm thanh, dường như đang uống rượu, rồi sau đó mới nói:
– Thủ tướng nói như vậy, hẳn là Quốc tế Ngọc Lôi gặp chuyện không may. Lần này Ngọc Lôi gặp phải vấn đề không nhẹ đâu, nhưng cụ thể vẫn là cạnh tranh trong buôn bán, chúng ta cũng chỉ có thể nói để ngân hàng duy trì thái độ trung lập, nên làm cái gì thì làm cái đó.
– Ngọc Lôi là xí nghiệp lớn ở Trung Hải, là mạch máu kinh tế ở khu Giang Nam! Tuyệt đối không thể hoàn toàn bị hủy như vậy! Bộ trưởng Kim, các ngân hàng lớn cần đưa ra những trợ giúp hiệu quả, dù sao cũng không nên giữ tác phong bảo thủ!
Ninh Quang Diệu quát lớn nói.
Bộ trưởng Kim dường như có chút mơ hồ, nghe Ninh Quang Diệu có chút tức giận, đành phải khúm núm nói:
– Vâng… lời nói của Thủ tướng thật là đúng, tôi sẽ gọi điện thoại, khiến người phía dưới thông báo xuống, cung cấp viện trợ tài chính!
Ninh Quang Diệu nặng nề mà hừ một tiếng, trực tiếp cúp điện thoại.
Bình tĩnh lại, Ninh Quang Diệu lại có chút lo lắng đứng dậy đi qua đi lại, ở trong phòng vòng vo vài vòng, mới dừng lại.
Yên lặng, Ninh Quang Diệu lấy ra bóp da, lại lần nữa từ bên trong rút ra một tấm ảnh chụp cũ đã ố vàng, nhìn người phụ nữ trong ảnh khuôn mặt điềm tĩnh, hơi hơi xuất thần.
Đúng lúc này, bên ngoài phòng truyền đến âm thanh một người phụ nữ nói:
– Quang Diệu, anh ở bên trong sao? Em vào nhé…