Thời Ôn đi ra tiệm cà phê, một trận gió quát tới, thổi loạn đầu tóc cô, Thời Ôn hít sâu một ngụm nghênh đón, gió xuân đầu mùa mang theo hương hoa cùng mùi cỏ dại, sức sống bừng bừng.
Buổi tối ngày mười lăm tháng tư, Thời Ôn trộm di động của mình về, cô định gọi video nói chuyện với Trần Trì.
Di động vang lên lại chấn động nhanh không bằng tim cô đập.
Tiếng chuông biến mất, giọng nam quen thuộc truyền đến.
“Ôn Ôn?”
Thời Ôn mở mắt ra, nhìn đến mặt Trần Trì, bỗng dưng mặt mày cong lên. Đáy mắt ngập nước mắt, cô né tránh màn ảnh lau đi, ghé sát vào, ôn nhu nói: “Trần Trì, em nhớ anh.”
Trần Trì nằm trong ổ chăn, nhìn kỹ người trên màn ảnh, trong lòng phát đau, ê ẩm trướng trướng, rất nhiều lời nói ở trong cổ họng lăn lộn vài vòng, cuối cùng cậu nói: “Anh rất nhớ em.”
Thời Ôn giống cậu đang nằm trên giường, cô xuyên thấu qua bức màn chưa kéo kĩ, nhìn đến bầu trời đêm không đáy, thất thần nói: “Trần Trì, anh có học hành chăm chỉ không? Có phải chỉ lo nhớ em, không học hành cho thật tốt……”
Trần Trì liễm mi phản bác, “Mỗi ngày anh đều chăm chỉ, học kỳ một anh đứng hạng nhất.”
Âm thanh cậu trầm xuống, “Em không biết? Em không đi tra thành tích của anh?”
Thời Ôn cong môi, “Em biết, vốn không cần tra, bạn trai em ưu tú như vậy, nơi nơi đều có người nói chuyện này với em.”
Trần Trì cong môi, biểu tình nhu hòa xuống.
Thời Ôn nằm nghiêng ở trên giường, đem một bên mặt tựa ở gối, nhẹ nhàng nhắm mắt lại.
Trần Trì cho rằng cô mệt, không nói nữa, lẳng lặng nhìn cô.
Ánh sáng ôn hòa, mặt thiếu nữ yên tĩnh mềm mại, cậu vươn tay, nhẹ nhàng chạm lên màn hình, ngừng ở gương mặt cô.
“Trần Trì……”
“Ừm?” Cậu hoảng hốt thu tay lại.
“Rất nhiều chuyện, em cảm thấy mình làm đều không tốt……”
Trần Trì khó hiểu cô vì sao đột nhiên nói như vậy, trấn an nói: “Em ở lòng anh tốt nhất.”
Thời Ôn không tiếp lời Trần Trì, vẫn nhắm mắt lại, nói tiếp: “Trần Trì, em tin anh.”
Thật sự tin tưởng anh sẽ không làm nổ trường.
Hôm nay cô không nên đi tìm Thẩm Mạch…… Nhưng cô thật sự sợ…… Cô thật sự không có năng lực chấp nhận Thời Noãn chết một lần nữa, mẹ Thời điên khùng, ba Thời xảy ra tai nạn xe……
Không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất.
Nếu……
Nếu cậu thật sự sẽ bởi vì cái gì đó làm ra chuyện cực đoan.
Cô hy vọng cậu không ảnh hưởng đến người vô tội.
Thời Ôn mở mắt ra, ánh mắt dần dần có tiêu cự, cô nghiêm túc nhìn cặp mắt kia trên màn hình, “Trần Trì, em hy vọng chuyện tình cảm của chúng ta, không cần liên quan đến người khác.”
Trần Trì ngạc nhiên, nghĩ đến chuyện gì đó, khóe mắt nhiễm ý cười.
Lời này là đang ghen sao?
Nhưng mà cậu không có tiếp xúc với nữ sinh khác, cô hiểu lầm?
Trần Trì trầm tư, nữ sinh mềm nhẹ kêu tên cậu, cậu giương mắt nhìn lại, chạm được mắt cô.
Trắng đen rõ ràng, vệt sáng ánh lên trong đáy mắt, nước gợn triền miên ôn nhu, giống ánh trăng nơi sơn cốc.
Cậu nghe được thânh âm cô nhu hòa kiên định, từng chữ từng chữ, đập vào đáy lòng.
“Nếu em là người duy nhất làm anh mất khống chế, em nguyện ý bao dung cho hết thảy mọi thứ thuộc về anh.”
–
Ngày mười sáu tháng tư.
Thời Ôn tới trường sớm, cô mua bữa sáng cho hai người, khi Trần Trì tới, trước mặt mọi người quang minh chính đại đưa cho cậu.
Xung quanh hai mắt nhìn nhau, nhưng không dám nói gì cả.
Trần Trì nhìn bánh bao trên bàn một hồi lâu cũng chưa lấy lại tinh thần, giây lát, từ trong cổ họng phát ra một tiếng cười nhẹ.
Trần Trì phát hiện Thời Ôn có gì đó không đúng.
Bình thường, đều là cô đi toilet, cậu đi theo, sau đó chờ ở ngoài WC.
Hôm nay thế nhưng đổi lại.
Lần thứ hai cô theo cậu đi toilet, Trần Trì nhịn không được, ngừng ở cửa, ánh mắt dò hỏi cô.
Cậu như chạm phải tia điện.
Nhìn đến cô mím môi nói: “Thích dính anh nha.”
Tâm Trần Trì bị điện làm cho tê dại.
Khi ăn cơm trưa, Thời Ôn ăn một ngụm đồ ăn liền phải nhìn một lần Trần Trì, khiến cho Thời Noãn đối diện cô thực khó chịu.
Thời Noãn buông đũa, “Mày có muốn qua đó hay không?”
Thời Ôn bĩu môi, “Rất muốn.”
Thời Noãn mắt trợn trắng, vùi đầu ăn cơm, định một chầu cơm này đều không hề ngẩng đầu, đỡ phải nhìn chướng mắt.
Ăn chưa được mấy miếng, cô đột nhiên nghe thấy người đối diện thống khổ mà kêu rên một tiếng.
Thời Noãn ngẩng đầu, liền nhìn đến mặt Thời Ôn trắng bệch, trên trán không biết khi nào chảy ra một mảnh mồ hôi.
Thời Noãn khẩn trương, nửa đứng lên, nhìn đến tay Thời Ôn ôm bụng, “Dạ dày đau có phải không?”
Cô vứt chiếc đũa, vội vàng từ vị trí ra tới, còn chưa đụng tới Thời Ôn, bên người nhấc lên một trận gió, một bóng dáng cao gầy xẹt qua.
Thời Noãn bình tĩnh lại, liền thấy Trần Trì đã bế Thời Ôn lên.
Nhà ăn đã vang lên âm thanh ồn ào, nữ sinh bàn bên cả kinh rớt đũa.
Thời Noãn cảm thấy làm như vậy không thích hợp, muốn ngăn cản nhưng nhìn đến mặt Trần Trì lạnh băng nói không nên lời.
Hơn nữa, một mình cô cũng ôm không nổi Thời Ôn đang bất động.
Trần Trì thân cao chân dài, sải bước hướng ra ngoài nhà ăn.
Từ trong nhà ăn ra đến cửa lớn, một phong cảnh xao xuyến, hấp dẫn từng mảnh từng mảnh học sinh trong nhà ăn, cuối cùng toàn bộ người trong nhà ăn đều đem tầm mắt nhìn đến hai người.
Thời Noãn cảm thấy sau lưng tê dại, nhanh chóng đi theo sau.
Phía sau, không ngừng có học sinh lấy ra di động lén chụp ảnh. Âm thanh các nam sinh ồn ào thô ráp xốc nóc nhà, tiếng các nữ sinh kích động kinh hô lay động không khí.
Chờ đến ba người đều biến mất, tất cả còn nao núng nhìn chưa dừng lại.
Phong cảnh trên đường nhựa từ nhà ăn đi ngang qua vườn trường, sân thể dục, lầu hành chính.
Thời Ôn dựa vào trong lòng ngực Trần Trì, lần đầu tiên không lo lắng bất cứ chuyện gì, cảm giác đau đớn ở nào đó nháy mắt đều biến mất. Cô an tĩnh đem đầu dựa vào ngực cậu, nhắm mắt nghe cậu vì cô mà tim đập rối loạn.
Gió đem hương vị mùa xuân cùng hắn hương vị trên người cậu thổi vào hơi thở, thấm nhập đến lục phủ ngủ tạng.
Đến phòng y tế.
Nhân viên y tế thấy một bạn học nam trực tiếp ôm một bạn học nữ bước vào, hoảng sợ, đầu óc chuyển động không kịp, “Hai người, này, này……”
“Cô ấy bị loét dạ dày.”
Sắc mặt Trần Trì khó coi, động tác lại là mềm nhẹ mà đem Thời Ôn phóng tới trên ghê.
Bác sĩ phản ứng lại vây đến chỗ Thời Ôn, thấp giọng dò hỏi tình huống của cô, sau cùng Trần Trì và Thời Noãn nói vài câu, “Một trong hai người đi lấy thẻ học sinh của bạn ấy, tôi sẽ kiểm tra trước , nhưng vẫn phải đăng ký.”
Trần Trì không yên tâm bất luận kẻ nào đụng tới việc của Thời Ôn, nói thẳng: “Để tôi.”
Thời Ôn sốt ruột, “Không được, anh……”
Trần Trì cho rằng cô không nỡ rời xa mình, mặt vẫn luôn lạnh lẽo nháy mắt nhu hoà đi không ít, “Anh sẽ trở lại ngay.”
Trần Trì dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới phòng học, lấy được thẻ học sinh, lại nhanh chóng xuống lầu hướng tới phòng y tế mà chạy.
Gió đem lá thổi tan, cậu hô hấp dồn dập.
Phòng y tế ở trong dãy phòng hành chính.
Trần Trì từ hành lang đi vào sẽ lãng phí chút thời gian, tới gần lầu hành chính khi hắn, cậu vòng đến mặt sau, giữa dãy nhà này và góc tường có một lối đi nhỏ.
Cậu dọc theo đường nhỏ chạy tới phòng y tế, mở cửa sổ lớn, đem thẻ học sinh phóng tới trên bàn.
Thời Noãn nhìn đến, cầm lấy thẻ học sinh đi đăng ký.
Trần Trì nhẹ nhàng thở ra, cậu cúi đầu hất hất đầu, đẩy tóc máu hơi ướt ở trước mắt ra, cất bước định vòng đến phía trước dãy nhà tiến phòng y tế.
Mới vừa đi nửa bước, cậu thấy có gì đó khác thường, quay đầu lại.
Đường nhỏ sau dãy phòng hành chính thông qua một bên sân thể dục, một bên trực tiếp bị ngăn bởi vách tường, đây là ngõ cụt.
Chỗ này không có người tới, hơi ẩm cũng rất nặng, góc tường mọc đầy rêu xanh.
Mà dựa trên tường là một nam sinh.