– Đau.
Ngạo Nhất Luân vừa buồn cười lại vừa có chút xót trong lòng, anh không rõ tại sao bản thân lại có cảm xúc này, thấy cô bị thương, tim anh lại đau hơn khi chính anh bị thương ngay chiến trường. Ngạo Nhất Luân quay người, đưa lưng hướng về Khả Lạc, lên tiếng:
– Mau lên đi, ta cõng cô về.
– Ngài muốn cõng tôi sao?
Ngạo Nhất Luân đáp:
– Ừm, mau lên lưng ta.
Khả Lạc vươn tay, vòng từ phía sau đến trước Ngạo Nhất Luân, ngã người lên vai anh, Ngạo Nhất Luân tâng người Khả Lạc lên khiến cô giật mình càng ôm chặt lấy anh. Khả Lạc lên tiếng hỏi:
– Tôi có nặng lắm không? Nếu không ổn thì ngài đặt tôi xuống, tôi có thể tự đi được.
Ngạo Nhất Luân đáp lời cô:
– Không nặng lắm.
Anh vốn là tướng quân trẻ tuổi của nước Sở, sớm đã ra nơi sa trường chinh chiến, sức có thể nói là khỏe hơn nam nhi bình thường, nên cõng Khả Lạc chỉ là chuyện nhỏ, nếu anh là tên thư sinh nhà sách chắc khó mà cõng nổi Khả Lạc qua đoạn đường này rồi.
Đi một hồi cũng đã vào kinh thành, trên đường đi cô kể cho Ngạo Nhất Luân nghe rất nhiều chuyện thú vị ở Tây Vực, anh cũng nói cho cô biết nơi chiến trường có những nguy hiểm gì. Bỗng chốc, Ngạo Nhất Luân lên tiếng hỏi Khả Lạc:
– Ái Lạp, cô có người trong lòng chưa?
Khả Lạc cười, giọng cô dần trở nên ngọt ngào:
– Tôi có rồi a.
Ngạo Nhất Luân thắc mắc:
– Là ai vậy?
– Bí mật, ngài ấy là người rất dịu dàng, lại biết cách chăm sóc người khác.
Nghe đến chữ ” dịu dàng “, vốn từ ban đầu nghĩ mình có cơ hội thì bây giờ Ngạo Nhất Luân lại nghĩ người Khả Lạc nói không phải là anh, chợt có một tia suy nghĩ lóe lên trong đầu anh: ” Chẳng lẽ là vương gia sao? Có thể lắm, ngài ấy dịu dàng như vậy, chắc chắn là người trong lòng của nàng ấy rồi.”
Khả Lạc nhìn Ngạo Nhất Luân chìm trong đống suy nghĩ rối ren, cô thầm cười xấu, nói dịu dàng thì Ngạo Nhất Luân cũng có, chỉ là anh ta không nhận ra mà thôi.
Chợt Ngạo Nhất Luân thỏ thẻ, giọng anh lí nhí hỏi:
– Người cô thích là ngài ấy sao?
Khả Lạc không nghe rõ, cô kê tai sát lại gần mặt Ngạo Nhất Luân, anh nhìn gương mặt nõn nà của cô ở cự li gần, đây cũng là lần đầu anh gần nữ giới như vậy, trước kia anh chỉ tiếp xúc với Lương Tiểu Tuyết, nhưng cô ấy không đến gần anh nhiều như Khả Lạc. Gương mặt Ngạo Nhất Luân hơi ửng đỏ, anh quay đầu sang hướng khác, nói:
– Không có gì. Ta chỉ muốn nói là người trong lòng cô chắc rất tài giỏi nên mới được cô yêu quý đến như vậy.
Khả Lạc nghe anh nói vậy, cô như muốn thêm dầu vào lửa, đáp:
– Phải a, ngài ấy rất giỏi, tính cách ngay thẳng nhưng lại hơi đào hoa, luôn kéo phiền phức đến cho tôi.
Ngạo Nhất Luân lên tiếng chặn lời Khả Lạc:
– Được rồi, cô đừng nói nữa.