Đang híp mắt đánh giá thì nghe thấy tiếng động, hai người vội lấy ra bản thân che giấu vật ẩn nấp. Tạ Ngọc bên cạnh nhanh chóng biến mất, hơi thở cũng che dấu rất khá.
Chung Ly dùng ẩn nấp áo choàng mua được lúc trước trốn trong một bụi cây quan sát. Người đến là một nam tử gầy gò, hắn ngồi xuống cạnh lỗ chó lấy ra một cái còi thổi lên. Không có âm thanh phát ra nhưng hắn vẫn kiên trì thổi. Đang lúc thắc mắc thì thấy một tiểu cẩu chui đầu qua lỗ, trên miệng cắp theo đồ ăn. Nam tử nhanh chóng giằng lấy ăn ngấu nghiến, sau cùng vỗ vỗ đầu tiểu cẩu để nó rời đi.
Người này tu vi luyện khí sơ kỳ nhưng hơi thở phù phiếm, trước mày tử khí trầm trầm.
Lúc này, Tạ Ngọc bỗng hiện thân vỗ vai hắn, người này chưa kịp hét lớn đã bị bịt lại miệng kéo về phía nàng. Chung Ly nhíu mày nhìn một loạt hành động của đồng bạn cũng triệt bỏ ẩn nấp hiện ra thân mình.
Nam tử chứng kiến hai người, mắt trừng lớn ngạc nhiên sau đó chuyển thành đờ đẫn mặc kệ.
Tạ Ngọc trước tiên mở miệng nói chuyện:
” Muốn sống sót rời khỏi đây sao?”
Nam tử gầy gò nhàm chán nhìn hắn:
” Đều là nô bộc như nhau ngươi nghĩ có thể thoát thân. Cho dù ngươi có thêm một cái đồng bạn thì sao? Quản gia tu vi đã trúc cơ, muốn rời khỏi đây là không thể.”
” Ngươi không phải thấy nàng một người sống tiến vào được cũng không kinh động kẻ nào, ra ngoài không phải rất đơn giản sao?” Tạ Ngọc híp mắt nhìn hắn.
Nam tử trầm thấp cười:
” Kết giới cho phép tiến vào nhưng không thể trở ra. Mỗi một sinh vật muốn ra khỏi phủ đều bị quản sự giám sát, người sống là không được phép ra khỏi.”
” Tiểu cẩu của ngươi ra vào thuận tiện như vậy là nguyên do gì?” Chung Ly đột nhiên lên tiếng.
” Quản gia còn có thể để ý một con cẩu đi lại sao?” Nam tử bình tĩnh đáp.
Tạ Ngọc vỗ vai hắn nói:
” Ngươi còn biết đến gì nữa?”
Gầy gò nam tử trầm thấp cười:
” Nói cho các ngươi không phải không được nhưng ta muốn ăn một bữa no nê.”
Đơn giản như vậy? Đây vẫn là một cái tu luyện người đâu.
Chung Ly không nói nhiều lấy ra một vại bánh mật cùng rất nhiều đồ ăn vặt đưa đến. Nam tử mắt đỏ ngầu nhận lấy đồ vật nhưng không có trực tiếp nhét vào miệng mà cẩn thận thu đi. Người này thể hiện ra ngoài với nội tâm bên trong là hoàn toàn khác nhau, cũng dễ hiểu thôi đang sống sờ sờ ai có thể muốn mình lập tức phải chết.
” Các ngươi muốn biết chuyện gì?” Hắn nói chuyện.
Tạ Ngọc rõ ràng tình hình nhất liền tiếp lời:
” Biến mất dần nô bộc là chuyện như thế nào?”
” Phủ không thể ra còn có thể đi đâu, đều đã chết cả…” Nam tử nhàm chán nói chuyện.
” Người trong phủ là chuyện như thế nào, ngươi biết Điền gia đang che giấu điều gì?”
Nam tử nắm chặt tay khẳng định đáp:
” Nếu dùng chính xác từ, Điền gia tộc nhân đều là quái vật…”
” Ngươi xác định đây không phải trúng độc?” Nàng góp lời.
” Có loại độc nào biến nhân tộc trở thành khát máu quái vật, thực thịt người sống?” Nam tử hai mắt sát ý hỏi ra. Sau đó hắn bỗng dưng căm tức nói:
” Bọn chúng đều là ác nhân, ăn thịt người…ăn thịt người. Aaa đám ác quỷ này thích nhất nuốt xuống phụ nữ trẻ em, phàm nhân khu nữ tính đã bị bọn họ sát không ít, ta thê nữ đều nằm xuống dưới tay đám ác ma này…”
” Vậy ngươi không muốn trả thù sao?”
” Haha ta có thể trả thù sao, ta chỉ có thể kiên trì sống sót không ngừng miên bản thân đừng sợ hãi, ta chính là muốn nhìn thấy một ngày họ Điền bị tận diệt.” Hắn hai mắt điên cuồng.
” Chỉ khi thực sự sợ hãi mới bị giết? Đây là lý do ngươi luôn khuyên mọi người đi ngủ, khi ngủ theo ngươi cảm nhận là không còn sợ hãi đúng không?” Tạ Ngọc nhạy bén phát hiện.
” Sợ hãi người đều chết rất nhanh, bọn chúng thực thịt người cũng có yêu cầu, muốn nuốt chửng cảm xúc này của con người.” Nam tử thu liễm lại lửa giận trầm ổn đáp.
” Vậy ngươi biết xuất phát của việc này là từ đâu không?”
Nam tử lắc đầu nói:
” Ta biết chỉ có vậy.”
” Quản gia là chuyện như thế nào?” Tạ Ngọc hỏi thêm, quản gia đưa họ đến tay lão bà liền biến mất vô tăm tích.
” Hắn là thân tín của lão tộc trưởng, cũng là tứ phẩm luyện đan sư duy nhất của phủ, chuyên cung cấp đan dược cho Điền gia tộc nhân.”
Hoá ra là vậy, quản sự này thu thập Linh Lăng thảo là tự mình luyện chế. Làm việc chặt chẽ như vậy hẳn đằng sau sự người biết đến không nhiều, vậy mà gầy gò nam tử này có thể nắm được nhiều thông tin như vậy!? Người này không đơn giản như hắn thể hiện ra bên ngoài.
Tạ Ngọc hai mắt xem kỹ hắn, thấy người này thần sắc thản nhiên, không giống như là đang nói dối.
Chung Ly cắt đứt mạch suy nghĩ của Tạ Ngọc hỏi:
” Tối nay muốn hành động sao?”
Hắn lắc đầu đáp:
” Không thể!”
Thấy nàng khó hiểu liền giải thích:
” Ban đêm nguy hiểm, e rằng lúc này Điền gia tộc nhân muốn hoạt động. Chúng ta để cẩn thận hãy chờ đến sáng mai.”
Chung Ly lúc sau được nam tu và Tạ Ngọc cẩn thận dẫn đến một núi đá giả ẩn nấp. Ngày mai Tạ Ngọc đi qua sẽ dẫn theo nàng.
Nhìn hai người hoà mình vào bóng đêm trở về, nàng thở dài đầy ngao ngán:
” Ta muốn một đêm thức trắng cảnh giác. Thật cảm tạ ngươi nha Cao Sư Điệt.”