“Anh thừa biết đó là giám đốc điều hành của một ngân hàng có tiếng hiện đang theo đuổi em. Nếu không phải bố cậu ta là chủ tịch thì có thể ngồi cái ghế đó khi mới hai mươi sáu tuổi sao?”
Hạ Vy nhoẻn miệng cười:
“Này… Anh nói thế là cũng từng nghi ngờ anh Hải Phong hả?”
Thiên Minh lắc đầu.
“Anh lớn lên cùng Hải Phong, anh biết rõ cậu ấy. Thằng nhóc kia không có cửa so với anh trai em.”
Hạ Vy nhẹ nhàng ôm lấy Thiên Minh:
“Chúng ta không cần quan tâm tới người đó. Anh ta có thế nào cũng không so với anh được.”
Nói xong, cô tiếp lời:
“Người ở bên em, giúp đỡ em lúc khó khăn nhất chỉ có anh. Người đưa em về với gia đình của mình cũng là anh. Cả đời Hạ Vy này sẽ chỉ ở bên một người duy nhất là Thiên Minh mà thôi.”
Thiên Minh nhìn Hạ Vy trong bộ váy màu đỏ đậm thật chẳng khác nào một đoá hoa hồng nhung vì anh mà nở rộ. Anh cúi người đặt lên môi cô một nụ hôn nồng nàn, cháy bỏng.
“Anh yêu em. Mãi mãi yêu em.”
Hạ Vy bị Thiên Minh hôn tới mức đầu óc trống rỗng, cơ thể chẳng còn chút sức lực nào.
Anh tựa lưng vào ghế, nhấc bổng Hạ Vy lên rồi đặt cô ngồi đối diện trên hai chân của mình. Tư thế mờ ám này khiến Hạ Vy xấu hổ, hai má nóng bừng lên.
Lúc này, Thiên Minh lấy lại dáng vẻ lưu manh vốn có.
“Em đồng ý ở bên anh cả đời rồi. Không được nuốt lời đấy. Anh đã ghi âm lại phòng khi em đổi ý.”
Thiên Minh nhoẻn miệng cười:
“Em thấy đấy, nếu không cầu hôn thành công anh sẽ bị đuổi khỏi nhà. Tới sau đám cưới của Hải Phong, anh sẽ nói bố mẹ tới gặp bố mẹ em để bàn chuyện chúng ta.”
Hạ Vy nhận ra người nào đó vừa dùng khổ nhục kế khiến cô mủi lòng thì đã muộn. Tại sao cô lại quên Thiên Minh có kỹ năng diễn xuất không hề kém cạnh diễn viên nào kia chứ?
Đúng lúc này, bàn tay của Thiên Minh không hề an phận mà di chuyển khắp người Hạ Vy. Chẳng mấy chốc khoá váy phía sau lưng đã bị anh kéo xuống.
Đôi gò bồng đào căng tròn, trắng mịn lấp ló sau chiếc áo ngực màu đỏ khiến Thiên Minh không thể chờ lâu hơn. Anh một lần nữa vươn tay định cởi bỏ móc áo phía sau Hạ Vy thì bị cô ngăn lại.
“Vào… vào trong phòng ngủ đã.”
Thiên Minh mỉm cười, bế bổng Hạ Vy lên rồi vội vàng đi về phía phòng ngủ. Khuôn mặt anh tuấn không giấu nổi niềm hạnh phúc.
Anh thì thầm vào tai cô:
“Hạ Vy, để mừng sinh nhật anh chúng ta phá lệ một lần nhé.”
Hạ Vy nhìn anh, hàng mi dài khẽ động:
“Phá lệ gì?”
Thiên Minh nhoẻn miệng cười:
“Chơi xếp chồng hai lần đi vợ.”