Nhóm người trung thành với Lãnh Chiếu vô cùng chấn động. Bọn họ nắm chặt binh khí trong tay. Mặc dù với thực lực bọn họ có thể đem Hàn Mạc ở trước mắt giết chết một trăm lần, nhưng mà trong tay Hàn Mạc lại có Lãnh Chiếu, sợ rằng sẽ chuột ném vỡ độ, không ai dám phát động công kích.
– Ngươi biết nên phải làm sao a?
Khóe miệng Hàn Mạc lúc này thế nhưng lại xuất hiện nụ cười quái dị:
– Ngươi là người thông minh, ra lệnh cho bọn họ thả người.
Phía bên kia, Tiêu Đồng Quang nhìn thấy Hàn Mạc cưỡng ép Lãnh Chiếu, đầu tiên thấy khiếp sợ, sau đó là mừng rỡ, đến cuối cùng trong mắt chảy ra nước mắt, trong miệng thì lảm nhảm:
– Cảm ơn trời đất, ta không phải chết rồi, Hàn gia tiểu tử thật sự có tài mà!
Lúc này đảo chủ cũng mở mắt. Con người trong mắt hắn thần sắc lộ ra vẻ phức tạp. Ngũ vị tạp trần, ai cũng không thể nói rõ ràng hiện tại tâm tình hắn rốt cuộc như thế nào đây.
Đỗ Băng Nguyệt không do dự nữa, chạy nhanh đến bên người đảo chủ, nức nở nói:
– Cha!
Đảo chủ thở dài, lắc đầu nói:
– Đừng khóc, nước mắt dân biển như trân châu, không thể chảy vô ích như vậy.
Đỗ Băng Nguyệt lau nước mắt đi, nhanh chóng gỡ bỏ dây thừng trói đảo chủ. Mọi người chỉ đứng nhìn, không dám ngăn cản.
Đảo chủ đứng trên bờ cát, chậm rãi đi về phía trước các cư dân, quét ánh mắt nhìn mọi người, chậm rãi nói:
– Lão phu sống trên đảo này đã mấy chục năm, không có công lao lớn gì, nhưng cũng không phạm phải sai lầm nghiêm trọng, ưu khuyết thị phi, hẳn trong lòng các người đều có sự cân nhắc.
Mọi người đều ngưng trọng nhìn đảo chủ, chờ hắn nói chuyện.
– Bốn năm trước, lão phụ đột nhiên mắc trọng bệnh, không thể ra biển được. Bắt đầu từ khi đó, Lãnh Chiếu liền bắt đầu rời bến, vì mọi người tìm miếng ăn. Điểm này lão phu rất cảm tạ hắn.
Đảo chủ chắp hai tay sau lưng, mặc dù mời vừa bị tra tấn, hắn lại mang bệnh trong người, trạng thái tinh thần cực kém, nhưng hắn vẫn giống như tảng đá, giữ thân thể mình đứng thẳng. Khí phách tích góp từng tí một trong nhiều năm qua không hề biến mất:
– Ta nhớ được bốn năm trước, trên đảo người có năng lực còn gần hai trăm người, nhưng đến hiện giờ thì… Các ngươi cũng nhìn thấy rồi đó, bốn năm nay, bởi vì dã tâm Lãnh Chiếu bành trướng, nhiều lần khơi mào tranh đấu trên biển, hai chết mấy chục hảo huynh đệ. Trên đảo cũng ngày càng tiêu điều, những điều phát sinh ngay trước mắt, các ngươi cũng không phải những kẻ mù, ai cũng thấy được.
Mọi người trố mắt nhìn nhau, không ít người kìm lòng không đậu từ từ ngẩng đầu lên.
– Ta biết rất nhiều người tuổi trẻ khí thịnh, đều muốn theo Lãnh Chiếu xông ra biển để một phen giương danh. Ta lúc còn trẻ cũng giống như các ngươi, sôi trào nhiệt huyết, cho rằng thiên hạ này không có chuyện gì không thể làm được. Nhưng mà các ngươi cũng biết, năm đó Đỗ Dung Hải ta kết bái tám huynh đệ, cho tới bây giờ chỉ còn lại có ta cùng với lão Thất. Nhưng người khác đều đã cách xa chúng ta, cuối cùng chúng ta chỉ có thể trông coi một mảnh gia viên trên Tiên Nhân đảo.
Thanh âm đảo chủ rất nhu hòa, cũng rất trầm thấp, truyền vào lỗ tai mỗi người.
– Chẳng lẽ các ngươi cho là tám huynh đệ chúng ta ban đầu đều là hạng vô năng? Ta nói cho các ngươi biết, năm đó trên biển có hơn vài chục đội hải tặc, tấn công chém giết lẫn nhau. Chúng ta diệt tám đường trong đó, bọn họ không thể nói rằng không mạnh được, hiện giờ so sánh thì trên biển đã thái bình hơn nhiều rồi. Chúng ta đánh tới cuối cùng, tranh đấu đến cuối cùng, rốt cuộc chỉ có thể giữ được nơi ở của mình. Bởi vì lúc này không giống như ngày xưa, thời đại Đông Hải Vương năm đó đã qua. Bá chủ chân chính trên biển, cuối cùng là Hàn gia. Hải Vương Lệnh của bọn họ, đủ sức đánh tan hết thảy mọi thứ trên biển, người nào ở thời đại này cũng không thể trở thành Đông Hải vương thứ hai.
– Chính các ngươi hãy suy nghĩ kĩ lại xem, các ngươi có tư cách xưng bá Đông Hải hay không?
Ánh mắt đảo chủ chiếu qua Lãnh Chiếu một chút rồi đảo qua đám bộ hạ, thanh âm có chút run rẩy:
– Có hùng tâm tráng chí, đây là điều tốt, nhưng mà nếu như lấy trứng chọi đá, không phải chỉ là tự rước lấy nhục, mà còn như thiêu thân lao đầu vào lửa, tự chịu diệt vong. Chúng ta khi ở trên biển, chỉ muốn cuộc sống tự do tự tại, chỉ cần có thể đủ ăn đủ mặc, sống vậy có gì không tốt, vì sao phải đi làm những việc biết rõ ràng là chuyện thất bại đây? Mỗi người các ngươi chết đi, người nhà đều sẽ vô cùng thống khổ, nam nhân dũng cảm là điều tốt, có thể bảo hộ được người nhà. Nhưng mà nếu thành công cụ đi dâng mạng vì dã tâm của người khác, các ngươi nghĩ đây còn là chuyện tốt nữa không?
Thanh âm hắn đột nhiên đề cao:
– Trời cho các ngươi sống ở biển là để các ngươi có cuộc sống tốt, không phải để các ngươi chết một cách vô tội như thế.
Mọi người ở đây đều trầm mặc.
Mặc dù uy vọng đảo chủ trên đảo ngày càng giảm, nhưng mà ai cũng không thể phủ nhận được. Hiện giờ Tiên Nhân đảo có thể bình yên vô sự thế này, công lao của hắn là không thể nghi ngờ. Ngày hôm nay, hắn nói những lời này, những lời thoại chân tình, tất cả mọi người nghe thấy không thể không động dung.
– Đảo chủ, Lãnh nhị ca nói ngươi bán đứng chúng ta, ngươi rốt cuộc có hay không?
Một gã hải tặc lớn gan hỏi.
Đảo chủ không trực tiếp trả lời, mà chỉ vào Hàn Mạc nói:
– Vì này là Ngũ công tử Hàn gia, câu hỏi của ngươi, Ngũ công tử có thể trả lời.
Vì thế, ánh mắt mọi người đều tập trung trên người Hàn Mạc.
Tay Hàn Mạc vững vàng nắm lấy chủy thủ, vẫn kề trên cổ họng Lãnh Chiếu, nhìn mọi người đang trố mắt nhìn hắn. Giờ phút này, thế nhưng hắn lại lộ ra nụ cười tươi, lớn tiếng nói:
– Không sai, ta chính là Hàn Tiểu Ngũ.Câu trả lời của ta rất đơn giản, an phận thủ thường hảo hảo sống cuộc sống bình thường, Hàn gia ta sẽ cố hết sức bảo đảm cuộc sống các ngươi yên ổn. Nhưng nếu có người dã tâm bừng bừng, nghĩ muốn khơi mào chiến tranh trên biển, gây chuyện thị phi, như vậy Hàn gia chúng ta tuyệt đối không nương tay!
Một câu nói kia ân uy có đủ, mọi người quay mặt nhìn nhau, bàn luận xôn xao.
Dân biển hiển nhiên hiểu được địa vị Hàn gia, lời nói hôm nay của Hàn Mạc, trong lòng mọi người tự nhiên có thể đại biểu cho Hàn gia.
– Hàn…Ngũ công tử, Hàn gia chuẩn bị đối phó với những người trên đảo thế nào đây?
Một gã hải tặc mở miệng hỏi:
– Có phải là đối với những kẻ chống đối đảo chủ, Hàn gia các ngươi đều tru diệt hết?
Hàn Mạc lập tức lắc đầu nói:
– Họa có căn nguyên, ác có gốc rễ. Ta tin tưởng, phần lớn mọi người ở đây đều hi vọng có cuộc sống tốt đẹp, chỉ có số ít người rắp tâm hiểm ác.
– Ngươi cũng không nói cho chúng ta biết số ít người đó gồm những ai a?
Hàn Mạc thản nhiên nói:
– Việc đó thì tùy Đảo chủ cân nhắc quyết định nữa.
Vẻ mặt Lãnh Chiếu rất tỉnh táo, hắn nhìn vào Tiêu Đồng Quang đang bị trói trên cột gỗ, đột nhiên lộ ánh mắt bí ẩn nhìn gã hải tặc đứng ngay bên cạnh.
Tên hải tặc kia nhíu mày, nhưng ngay sau đó hung hăng cắn chặt răng, giống như quyết tâm làm một chuyện gì đó. Chợt hắn vung mạnh đao lên, vọt tới bên cạnh Tiêu Đồng Quang, kề lười đao dưới cổ họng Tiêu Đồng Quang. Trong thanh âm mang theo chút hoảng hốt, nhưng lại vô cùng lớn tiếng:
– Hàn…Hàn Tiểu Ngũ, ngươi mau thả Lãnh nhị ca ra!
Trong tâm Hàn Mạc thầm kêu không tốt. Hắn vốn tưởng rằng khống chế được Lãnh Chiếu, cục diện sẽ lập tức thay đổi. Hơn nữa trước mắt thấy được hi vọng như thế lại không thể ngờ được, để quên mất nhân vật trọng yếu như Tiêu Đồng Quang này.
Sắc mặt Đảo chủ biến hóa, giống như không nghĩ tới sẽ xảy ra tình huống này, còn có người nguyện ý vì Lãnh Chiếu bán mạng.
Nhưng mà vẻ mặt hai người chợt lóe lên rồi biến mất, vẫn duy trì được thần sắc bình tĩnh như cũ.
– Hàn Tiểu Ngũ, ngươi biết câu ngọc đá cùng vỡ không?
Lãnh Chiếu mặc dù bị chủy thủ kề ngay cổ họng, nhưng mà vẻ mặt vẫn thoải mái như trước, thản nhiên nói:
– Tánh mạng của vị khâm sai đại nhân này, xem thử ngươi có muốn hay không ra tay?
Tình huống liên tục biến hóa, mọi người ở chỗ này nhất thời không biết nên làm như thế nào. Thật ra thì những người một mực đi theo Lãnh Chiếu đã giơ đại đao lên chạy vội tới bên cạnh Tiêu Đồng Quang, hiển nhiên muốn dùng hắn để đổi Lãnh Chiếu, ngay cả Thất thúc kia bị tàn phế chỉ còn lại một cánh tay, lúc này cũng mang theo cay đao chậm rãi tiến tới.
Ai cũng biết chuyện cũ của Thất thúc cùng đảo chủ. Mọi người biết sâu trong nội tâm Thất thúc nhất định hận đảo chủ thấu xương, nên chiều hướng đương nhiên nghiêng về phía Lãnh Chiếu.
Những người này muốn đánh cược một lần cuối cùng.
Mặc dù tình huống khó khăn, Lãnh Chiếu vẫn còn đang trong tay Hàn mạc, những người này muốn lợi dụng Tiêu Đồng Quang để nuôi một tia hi vọng.
Tuy rằng trên đảo có không ít người theo chân Lãnh Chiếu, nhưng mà trải qua một phen nói chuyện của đảo chủ, tâm tư rất nhiều người đã dao động. Huống chi Lãnh Chiếu tùy thời bị Hàn Mạc một dao giết chết. Đại bộ phận mọi người không muốn cùng Lãnh Chiếu nhảy xuống cái hố được đào sẵn đó.
Sáu bảy người kia, đều là những thân tín của Lãnh Chiếu.
Thanh âm Hàn Mạc bình tĩnh, hơn nữa lạnh như băng:
– Lãnh Chiếu, ngươi cho rằng dùng tính mạng của hắn có thể đổi lại được mạng của ngươi? Hàn Tiểu Ngũ ta duy nhất tiếc nuối mạng của mình thôi, thả ngươi, tánh mạng của ta sẽ không còn. Ngươi không cảm thấy ta sẽ ngu ngốc đến mức thả ngươi ra?
Tiêu Đồng Quang bị che miệng, nói rầm rì, vẻ mặt đầy hoảng sợ.
– Vậy thì cùng chết sao?
Lãnh Chiếu âm hiểm nói:
Nhưng mà ngay lúc này, một chuyện tình làm một người khiếp sợ đã xảy ra, không ai có thể nghĩ tình huống như vậy sẽ xuất hiện.
Thất thúc tàn phế đi tới bên cạnh cột gỗ, tới phía sau mấy tên hải tặc đang kèm Tiêu Đồng Quang. Cánh tay còn lại mạnh mẽ vung đại đao lên, bổ xuống mấy tên hải tặc ở ngay trước mắt.