Hắn làm sao có thể mở miệng nói ra câu kia, Thẩm Chân, ta muốn thành thân…
Một hồi lâu sau, trưởng công chúa nói: “Con có nhớ rõ thân phận của mình không? Thế tử phủ Trấn Quốc Công phủ, phía sau con là toàn bộ Lục gia, tiền đồ của nhị phòng, tam phòng đều nằm trong tay con, con đi nhầm bước, bọn họ phải làm sao bây giờ?”
Lục Yến ngẩng đầu, gằn từng chữ: “Nhi tử sẽ nghĩ biện pháp để thánh nhân tự mình thu hồi mệnh lệnh đã ban ra, tuyệt đối sẽ không liên lụy tới Lục gia.”
Hốc mắt Trưởng công chúa đỏ bừng, nức nở nói: “Mấy tháng nay ta cơ hồ mỗi ngày đều muốn đi Trường Thanh cầu kiến bệ hạ, nhưng trước cửa quan Trường Thanh có trọng binh trấn giữ, ta căn bản không vào được, đến ta cũng không gặp được ngài, làm sao con có thể gặp đây?”
“Cuối năm vạn quan triều bái, thánh thượng chắc chắn sẽ xuất quan.” Lục Yến lại nói: “Nhi tử biết Nương cũng không thích chuyện Hứa Hậu đã bày bố.”
Tĩnh an trưởng công chúa “A” một tiếng, sau đó nói: “Con đã tính toán kỹ hết rồi sao? Ngay cả ta cũng tính toán kỹ rồi có đúng không! Tốt, đã như vậy, ta hỏi con, tất cả mọi chuyện đều theo suy tính của con, đúng hay không?”
“Đúng như vậy, nhi tử nhận…”
Nếu như hắn dùng hết mọi thủ đoạn nhưng vẫn không thể lấy nàng làm thê tử, như vậy đành coi như Lục Yến hắn, thiếu nàng.
Trưởng công chúa nhìn chăm chú vào đứa con độc nhất của mình, thật lâu sau mới nói: “Ta sinh bệnh, ngày mai con tìm cho ta một đại phu.”
“Nhi tử cám ơn mẫu thân.” Lục Yến nói.
Tay Trưởng công chúa chỉ ra cửa lớn, giận dữ mắng mỏ hắn: “Ra ngoài! Ngay bây giờ con lập tức đi ra ngoài cho ta!”
Sáng sớm hôm sau, Lục Yến lên trực.
Tôn Húc trông thấy hắn, đưa tay làm lễ, “Lục Đại Nhân, chúc mừng.”
Thần sắc Lục Yến ảm đạm, chỉ có thể cắn răng gật đầu.
Dương Tông thấp giọng nói: “Chủ tử, tin tức thánh nhân tứ hôn đã truyền đi xôn xao, toàn kinh không ai không biết, không người nào là không hay, Thẩm cô nương bên kia…Thuộc hạ nên nói như thế nào?” Hiện tại, đến chính là Dương Tông cũng không thể gọi hai tiếng phu nhân ra miệng nổi nữa.
Lục Yến ngẩng đầu, lần đầu tiên trong đời hắn sinh hổ thẹn, thật sự hổ thẹn.
Hắn mặc dù đối với nàng cũng không được tính là tốt, nhưng ít ra hắn chưa từng lừa nàng.
Hầu kết hắn khẽ nhúc nhích, khàn giọng nói: “Giấu đi, không được để cho nàng biết.”
=================
“Đại nhân, đại nhân!”
“Đại nhân, ngài tỉnh rồi!”
Thanh âm Thẩm Chân từ xa dần dần trở nên rõ ràng, Lục Yến đột nhiên có một cảm giác cực kỳ muốn ói, trời đất quay cuồng.
Đột nhiên mở mắt ra.
Há mồm thở dốc.
Lúc này mới phát hiện, hắn vẫn ngồi trong thùng tắm, nước tắm trong thùng đã sớm nguội lạnh, hắn rùng mình một cái, triệt để tỉnh lại.
Trí nhớ của kiếp trước như đèn kéo quân rót vào trong đầu.
Tháng sáu, Cát Thiên Sư vào kinh thành, thánh nhân tiến nhập tu đạo…
Tháng mười, Thẩm Nhiễm thất thủ giết người, Chu Thuật An vì gánh tội thay mà vào tù…
Mà hắn, vào ngày 27 tháng mười, bị ban thánh chỉ tứ hôn…
Có ai sẽ tin tưởng, trong sáu tháng cuối cùng của Trường An, còn không đến nửa năm thời gian sẽ trải qua biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Hắn nghiêng đầu nhìn thoáng qua Thẩm Chân, lại liếc mắt nhìn ra bên ngoài, nói: “Hiện tại là ngày mấy tháng mấy?”
“Hai mươi bảy tháng năm.” Thẩm Chân sờ trán của hắn, đôi mắt hắc bạch phân minh không khỏi chớp chớp, “Đại nhân, ngài cũng không sốt mà?”
Lục Yến thu lại biểu tình, đột nhiên đứng dậy từ trong thùng tắm, bọt nước bắn tung toé, Thẩm Chân đành lui về sau một bước.
Nàng quay lưng lại, đưa khăn tắm cho hắn, “Ngài lau thân thể trước đi, chớ để bị nhiễm phong hàn.”
Lục Yến tiếp nhận, một lát sau, hắn đi tới, cúi đầu hôn một cái lên trán nàng, “Ta còn có việc, ta tới thư phòng trước.”
Thẩm Chân thấy hắn khoác y phục, đi chân đất, tóc ướt giấu trong áo liền lên tiếng, giữ chặt hắn tay, “Đại nhân.”
“Còn có chuyện gì sao?” Lục Yến nói.
“Tóc ngài còn ướt, bận rộn đi nữa cũng không thể lau khô tóc xong mới đi sao?” Thẩm Chân ngoài miệng nói lời bất mãn, bên trong lại mang theo ôn nhu, trên tay lại tăng thêm sức, “Giày ngài cũng chưa có mang nữa.”
Bước chân nam nhân dừng lại, nhìn nàng, thoải mái cười một tiếng.
Thẩm Chân giúp hắn lau tóc.
Lục Yến cầm ngọn đèn, nhìn nàng nói: “Cùng ta tới thư phòng không?”
“Cùng một chỗ sao?” Thẩm Chân kinh ngạc nhìn hắn, “Đại nhân không phải có chuyện quan trọng sao? Cái này hình như không hợp phép tắc đi…”
Lục Yến liếc nàng một cái, cười khẩy nói: “Chuyện nàng biết được còn ít sao? Đi thôi, đi giúp ta mài mực.”
Không ai biết, Lục Đại Nhân hoá ra cũng thật vất vả, mới nuốt xuống một câu suýt nữa thì buột miệng nói ra “Nàng ở cạnh ta có bao giờ tuân thủ phép tắc?”.
Hai người đi tới thư phòng, Thẩm Chân đứng ở một bên, cúi mặt xuống giúp hắn mài mực, cánh tay trắng nón không ngừng chuyển động.
Lục Yến ngước mắt, chợt giật mình.
Trong lúc nhất thời, một màn trong mộng kia và một màn trước mắt, như trùng khớp với nhau.
Hắn đột nhiên cảm thấy may mắn.
Thật may quá.
May mà những chuyện trong mộng kia còn chưa phát sinh, tính tình của nàng so với trong mộng cũng hoạt bát hơn không ít…
Hắn cầm lấy một chiếc bút lông sói chấm mực nước, chậm rãi hạ bút.
【 Nguyên Khánh năm thứ mười bảy, tháng sáu, thành Trường An sẽ bộc phát một trận ôn dịch.
Tháng bảy, ven bờ Hoàng Hà sẽ gặp thiên tai lũ lụt.
Tháng chín, đất Thục xuất hiện một trận động đất. 】
Ngừng bút, Lục Yến đưa giấy viết đặt tới trước mặt Thẩm Chân, “Nàng nhìn một chút.”
Mắt Thẩm Chân vốn đã lớn, lúc này trừng một cái thì càng lớn càng tròn hơn.
Nàng kiên trì, nhỏ nhẹ khuyên bảo: “Đại nhân… Sao ngài có thể viết như vậy chứ? Tung tin đồn nhảm sinh sự, cũng là phạm vào luật pháp triều Tấn…”
Lục Yến buồn cười, nhướn lông mày nói: “Đây cũng coi là tung tin đồn nhảm sinh sự sao?”
Thẩm Chân gật đầu thật nhẹ.
Lục Yến trầm ngầm, đúng vậy, tiên đoán không thể tưởng tượng như vậy căn bản sẽ không có người tin, nhưng vừa vặn bởi vì không có ai tin tưởng, cho nên đến khi từng chuyện một thật sự phát sinh, cả triều đình mới không dám nói với Cát Thiên Sư một chữ “Không”.
“Nàng đi gọi Dương Tông gọi tới đây.” Lục Yến nhìn nàng nói. . Truyện Lịch Sử
Thẩm Chân chần chờ một chút, sau đó gật đầu, quay người đi ra ngoài.
Cho dù Dương Tông từ nhỏ đã đi theo Lục Yến, cũng một mực hiểu rõ tiêu chuẩn của hắn, lúc nhìn thấy ngôn từ hoang đường trước mắt cũng không tránh khỏi kinh ngạc.
Hắn vô ý thức nói: “Chủ tử là muốn đuổi bắt cái kẻ tung tin đồn nhảm sinh sự này?”
“Không phải.”
“Vậy ý của chủ tử là…?”
“Trước tiên tìm cho ta một lão đạo sĩ đáng tin cậy, nếu không tìm thấy thật thì tìm một kẻ giả mạo.” Ngón tay Lục Yến gõ nhẹ lên bàn một cái, sau đó lại nói: “Bảo hắn học thuộc những lời trên, bảo đảm đêm mùng bốn tháng sáu có thể truyền khắp Trường An.”
Hắn nhớ rất rõ ràng, mùng năm tháng sáu, Cát Thiên Sư sẽ tiến về Thanh Vân quan để “Đoán mệnh”.
Hắn ngược lại muốn nhìn một chút, nếu như những lời này đến đứa bé trong thành Trường An cũng biết, vậy hắn còn có thể làm cách nào để mê hoặc thánh nhân.
Trong đêm, nến đã tắt, Thẩm Chân lo sợ bất an, nàng tiến đến bên người nam nhân, nhỏ giọng nói: “Tại sao đại nhân lại viết những câu như vậy?”
Lục Yến nói thật, “Vừa rồi ta nằm mộng, những câu kia đều xuất hiện ở trong mộng.”
“Là vậy sao?”
“Đúng vậy, chính là như vậy.”
Khóe miệng Thẩm Chân hơi co rút.
Đưa tay sờ trán của hắn, “Ta vẫn cảm thấy, đại nhân ngài không nên tắm nước lạnh quá lâu.”
“Thẩm Chân, nếu như ta nói, những thứ ta mộng thấy đều sẽ phát sinh, nàng có tin ta không?” Ánh mắt Lục Yến sáng rực nhìn chằm chằm vào nàng, nói.
Giọng nói hắn trầm thấp, mang theo một tia mê hoặc, biết rõ không có khả năng, Thẩm Chân vẫn không giải thích, gật đầu, “Tin.”
Lục Yến lại nói: “Ta còn mộng thấy, trong lòng nàng có người khác, sẽ rời khỏi ta gả cho người khác.”
“Chuyện này không có khả năng!”
Tiếng nói vừa dứt, mặt tiểu cô nương trong bóng đêm đen như mực nhiễm một mạt đỏ ửng.
Nam nhân mỉm cười nhìn nàng một cái, “Ừm, nhớ kỹ lời nàng đã nói.”