Cơ thể Hoắc Tuấn cứng đờ.
Anh giương mắt nhìn lại Tần Khả, mà cô gái nhỏ nhẹ giọng nói: “Từ sau khi tỉnh lại, anh vẫn luôn chiều theo em, bất kể chuyện gì anh cũng chỉ dựa theo mong muốn của em mà làm —— Nhưng mà không cần phải như vậy.”
“…” Yết hầu của Hoắc Tuấn hơi trượt, giọng khàn khàn, “Vậy anh nên làm thế nào đây?”
“Giống như trước kia là được rồi.” Tần Khả nghiêm túc nhìn anh, “Ở trước mặt em anh không cần phải giấu cảm xúc tiêu cực của mình, không cần phải chịu đựng, anh có thể phát tiết ra bên ngoài —— Trước khi anh tỉnh lại em cũng đã sớm tiếp nhận anh thích anh rồi, không phải sao?”
“…” Hoắc Tuấn nhìn cô thật sâu, không nói gì.
Khóe mắt Tần Khả hơi cong xuống.
“Em tiếp nhận và thích chính là toàn bộ con người anh, anh không phải vì em mà hoàn toàn đón ý nói hùa em, đó không phải anh.”
“Em thích Hoắc Tuấn, cho nên dù cho trên người Hoắc Tuấn có khuyết điểm, thì em vẫn thích anh ấy —— Cũng chỉ có như vậy mới gọi là thích, đúng không?”
“……”
Sau khi Tần Khả nói xong, bên trong xe yên lặng rất lâu.
Cũng chỉ có cặp mắt đen nhánh gần trong gang tấc kia là không hề yên tĩnh —— bên trong sóng gió mãnh liệt, cảm xúc thay nhau nổi lên.
Qua hồi lâu, cô mới nghe thấy Hoắc Tuấn đáp lại:
“Anh có thể đem cảm xúc tiêu cực… Phát tiết cho em, đúng không.”
Tần Khả chuẩn bị xong tâm lý, mới gật đầu.
“Ừ.”
“…”
Sau đó cô liền thấy, người trước mặt đột nhiên tháo dây an toàn, đẩy cửa bên ghế lái ra, xuống xe.
Tần Khả ngơ ngác.
Giây tiếp theo cô lui người về theo bản năng, muốn đẩy cửa xe bên này rồi đuổi theo.
Nhưng mà cô vừa ngồi trở lại, còn chưa giữ vững thân thể, cửa xe trước mặt bỗng nhiên bị kéo ra từ bên ngoài.
Hơi thở vô cùng quen thuộc trên người Hoắc Tuấn vội vã tiến vào.
Tần Khả chưa kịp phản ứng, hai cổ tay bỗng căng chặt, thân thể nghiêng về sau ——
“Ầm” một tiếng.
Hai tay của cô gái nhỏ bị đè lên cửa kiếng xe rắn chắc, sau lưng bị buộc dựa vào cửa xe.
Mà đột ngột vào xe Hoắc Tuấn đã cúi đầu, hô hấp nóng hổi hôn lên cánh môi của cô.
Khoảng cách gần đến nỗi khiến cho Tần Khả thẹn thùng gần như muốn nhắm mắt lại, giọng nói khàn khàn của Hoắc Tuấn vang lên:
“Có lẽ em đã hơi hiểu lầm rồi, Tần Tần.”
“Sao?”
Cô gái nhỏ dè dặt mở một con mắt.
Mà bộ dạng hoạt bát hiếm khi lộ ra này, chỉ làm cho ánh mắt Hoắc Tuấn nhìn cô càng thêm thâm trầm mê luyến.
“Tức giận? Sẽ không. —— Đối với em, anh vĩnh viễn sẽ không có cảm xúc tiêu cực nào, em nói anh kiềm chế chịu đựng —— Cái này không sai, nhưng cho tới bây giờ cái anh nhịn không phải là cảm xúc tiêu cực gì cả.”
“?”
Có lẽ là khoảng cách quá gần này làm cho đại não Tần Khả gần như ngừng hoạt động, nghe Hoắc Tuấn nói xong, cô cũng không phản ứng lại kịp, chỉ mờ mịt ngẩng mặt nhìn đối phương.
Mà trong không gian chật hẹp, dưới tư thế ái muội, động tác nâng cằm này không khác gì đang mời hôn.
Ánh mắt Hoắc Tuấn càng thêm sâu.
“Là em nói anh không cần phải nhịn.”
Anh rủ mắt, ánh mắt nhìn vào cánh môi mềm mại của cô gái nhỏ, sau đó chậm rãi cúi đầu hôn xuống.
Vài phút sau.
Một chiếc xe hơi màu đen trong hầm đỗ xe, cửa xe sau đột nhiên bị mở ra.
Một cô gái tóc dài cổ áo hơi xốc xếch đang chật vật chạy xuống ——
“Em, em đi lên trước tìm Tâm Tình.”
“.”
Nhìn bóng lưng chạy trối chết của cô gái nhỏ, bên trong cửa xe hơi màu đen, Hoắc Tuấn cúi đầu, khàn giọng bật cười. Mấy giây sau, anh khẽ nheo mắt, ung dung lấy khớp xương ngón trỏ lau qua khóe môi.
Sau đó anh buông tay liếc mắt nhìn một cái.
——
Trên màu da trắng nõn có một vết máu.
Trong cổ họng Hoắc Tuấn bật ra tiếng cười, anh kéo cửa xe, ngồi dựa vào bên trong, khoanh tay nhìn lên nóc xe, ánh mắt mang ý cười:
“Con thỏ nóng nảy… Quả nhiên sẽ cắn người.”
Tần Khả đi vào trong thang máy, ấn nút xong rồi mới thở phào một hơi thật dài, chậm rãi bình phục lại trái tim sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Bên cạnh chính là tấm gương để khách có thể soi, Tần Khả sửa sang lại dáng vẻ xốc xếch, trấn an đè ép lại khí nóng trên mặt, hít ba cái thật sâu.
Rốt cuộc tiếng tim đập cũng vững vàng trở lại.
Đã tới lầu cần đến.
Thang máy đinh một tiếng nhắc nhở, Tần Khả vừa bước ra, thì cảm giác được di động khẽ rung lên.
Cô cúi đầu nhìn.
Là tin nhắn của Hoắc Tuấn:
“Bây giờ em biết, đối với em, anh vẫn luôn chịu đựng cái gì rồi chứ?”
Tần Khả: “……!”
Lưu manh!
“A a Khả Khả cuối cùng cậu cũng tới rồi!”
Cách không xa Tần Khả, một âm thanh vui mừng nhanh chóng chạy tới đây, sau đó không để cho cô kịp phản ứng liền ôm lấy ——
“Hu hu hu Khả Khả tớ nhớ cậu muốn chết! Cậu thật không có lương tâm đi hơn một năm cũng không về thăm tớ!”
Tần Khả hoàn hồn, cười khổ nhận lỗi: “Tớ sai rồi, cho nên không phải bây giờ tớ tới chuộc tội sao?”
“Cái này cũng được.” Cố Tâm Tình cười cười lui ra phía sau một bước, “Chúng ta qua đó đi, tớ nói với thầy Tống là đón cậu nên mới nhân cơ hội chạy ra ngoài được —— Ở trường học bọn mình nhân khí của cậu không hề giảm chút nào, tớ vừa nói là cậu sẽ tới, rất nhiều nam sinh hai mắt đều sáng lên!”
Cố Tâm Tình nói, duỗi tay giữ chặt Tần Khả, vừa quay đầu lại thì cô nàng lập tức sửng sốt.
“Ấy, Khả Khả, sao mặt cậu lại đỏ vậy?”
Tần Khả: “…”
Tần Khả chột dạ khẽ ho một cái, “Nóng, nóng ấy mà.”
“À à,” Cố Tâm Tình cái hiểu cái không gật đầu, “Tớ cảm thấy điều hòa trong này mở đủ lạnh đấy.”
“…”
Nhìn Cố Tâm Tình không chút nghi ngờ mà tin lời của mình, hơn nữa còn lôi kéo mình đi vào bên trong, tức khắc Tần Khả càng thêm chột dạ.
Mấy phút sau, Cố Tâm Tình đưa Tần Khả đến bên ngoài một phòng tiệc nhỏ.
Chủ nhiệm lớp Tống Kỳ Thắng đang đứng ở cửa, thấy Cố Tâm Tình kéo tay Tần Khả đi tới, trên mặt anh ta lộ ra ý cười, “Tần Khả.”
“Thầy Tống, đã lâu không gặp.” Tần Khả lễ phép chào hỏi Tống Kỳ Thắng.
“Thầy nghe thấy Cố Tâm Tình gọi điện thoại với em, mới biết được em trở về.” Tống Kỳ Thắng cười hỏi: “Việc học ở trường trung học phụ thuộc Đại học A rất nặng, làm thế nào mà có thời gian trở lại thế?”
Tần Khả: “Em về trường làm thủ tục.”
“Vậy à.” Tống Kỳ Thắng cũng không hỏi nữa, “Nào đừng đứng ở cửa nữa, vào chào hỏi mọi người một tiếng đi.”
“Vâng ạ.”
Vì vậy Tống Kỳ Thắng đi trước, Cố Tâm Tình lôi kéo Tần Khả đi theo phía sau.
Trong phòng bao có không ít bàn, bên trong một ít gương mặt quen thuộc hoặc là xa lạ đều dần im lặng rồi nhìn sang đây.
Tống Kỳ Thắng dừng bước, ra hiệu với sau lưng, “Đây là Tần Khả lớp mười một, các em biết không?”
“Sao có thể không biết được chứ!”
Ở một bàn cách khá xa có một nam sinh ồn ào lên tiếng ——
“Đây chính là hoa hậu giảng đường tiền nhiệm của trung học Kiền Đức chúng ta đây mà!”
Tống Kỳ Thắng đảo mắt qua, “Sao đây, tốt nghiệp cấp ba xong là cảm thấy tôi không quản được các cậu nữa phải không?”
Mọi người đều nghe được trong lời này của Tống Kỳ Thắng có ý đùa giỡn, nên không ai coi là thật đều cười rộ lên.
Cố Tâm Tình dẫn Tần Khả tới bàn của mình.
Cố ý để thêm một cái ghế bên cạnh cho Tần Khả, còn đặt thêm một bộ chén đũa, chỉ là Tần Khả vẫn nhớ tới Hoắc Tuấn đang ở bãi đỗ xe chờ mình, nên không động đũa.
“Không cần phải phiền như vậy, buổi trưa tớ ăn rồi.”
Học sinh trên bàn đều là bạn cùng lớp mười Tinh Anh trước đây của Tần Khả, ban đầu có chút xa lạ ngăn cách, nhưng có Cố Tâm Tình nhiệt tình, qua một lát mọi người đều náo nhiệt hẳn lên.
Các bạn học tò mò hỏi Tần Khả về chuyện ở Tứ Cửu thành, Tần Khả nhẫn nại giải đáp từng thắc mắc một.
Không biết qua bao lâu, Tống Kỳ Thắng đứng dậy rời bàn hình như đi nhận điện thoại, trong phòng bao chỉ còn lại học sinh lớp mười, mười một, mười hai Tinh Anh, âm thanh càng trở nên ầm ĩ.
Tần Khả vốn chỉ định lên chào hỏi Tống Kỳ Thắng một tiếng là xong, lại thuận tiện gặp Cố Tâm Tình, lúc này thấy thời gian cũng vừa lúc, cô hơi nghiêng đầu, nhỏ giọng thì thầm với Cố Tâm Tình: “Lát nữa tớ còn chút việc, các cậu chơi trước đi. Không phải nghỉ hè cậu muốn đến Tứ Cửu thành chơi à? Đến lúc đó chúng ta lại gặp mặt trò chuyện?”
“Cậu phải đi bây giờ à?” Cố Tâm Tình tiếc nuối hỏi. Chẳng qua hỏi xong thấy không khí phòng tiệc ầm ĩ, cũng than thở một tiếng, “Đúng là ở chỗ này không thể nói chuyện phiếm với cậu được —— Vậy được rồi, tuần sau tớ nhất định sẽ đến Tứ Cửu thành tìm cậu!”
“Ừ.”
Tần Khả cong mắt cười cười, đứng lên.
Cố Tâm Tình: “Tớ đưa cậu đi.”
Bên này hai người lần lượt kéo ghế ra, còn chưa kịp bước một bước, thì đột nhiên nghe thấy phía xa có một giọng nam vang lên ——
“Tần Khả, sao vừa tới đã muốn đi rồi?”
“…”
Tần Khả ngừng lại, tầm mắt quét qua.
Thấy rõ nam sinh vừa lên tiếng, đáy mắt Tần Khả đều là cảm xúc mờ mịt —— Cô không quen biết người này, miễn cưỡng dựa vào trí nhớ cực tốt của mình, có thể xác định đối phương hẳn là người vừa tốt nghiệp lớp mười hai.
Nhưng cô rất chắc chắn, bản thân hình như chưa từng tiếp xúc với người này, thậm chí rất có khả năng là một câu cũng chưa từng nói qua —— cho nên Tần Khả càng không rõ, sự tự tin mà người này nghĩ Tần Khả nhất định sẽ trả lời cậu ta, rốt cuộc là có từ đâu.
Tần Khả đang tự hoài nghi mình có phải là nhớ nhầm, thật ra hai người đã từng có tiếp xúc, thì nghe thấy Cố Tâm Tình nhỏ giọng tiến đến bên tai mình, giọng điệu ghét bỏ không thèm che dấu.
“Người này lớp mười hai, tên là Phương Tư Thành —— Cậu không có ấn tượng với anh ta cũng bình thường, trước kia ở trong trường học coi như rất khiêm tốn, im lặng, kết quả năm nay thi đại học, anh ta được thủ khoa môn khoa học tự nhiên của Kiền thành —— Cậu không thấy cảnh trước khi cậu tới đâu, cái đuôi cũng sắp vểnh lên tới trời rồi, trông tự cao quá đúng không, cứ như hoàng đế tuyển phi không bằng —— Hừ.”
“…”
Nghe Cố Tâm Tình nói vậy, Tần Khả không khỏi mỉm cười.
Có thể khiến Cố Tâm Tình chán ghét đến vậy, thì dù cho không thấy biểu hiện trước đó của Phương Tư Thành, lại kết hợp với hai câu vừa rồi, cô cũng có thể đoán được bộ dạng tiểu nhân đắc chí của đối phương là thế nào.
Nghĩ như vậy, Tần Khả chỉ hơi mỉm cười, không muốn để ý tới đối phương.
Dường như nhìn ra ý tứ của Tần Khả, nam sinh kia đứng dậy rời khỏi bàn, bước nhanh đi tới.
“Học muội, sao lại không cho mặt mũi vậy… Cùng ngồi xuống uống một ly, học trưởng còn có thể truyền thụ cho mấy em một ít kinh nghiệm học tập.” Phương Tư Thành cố ý dừng lại, “À đúng rồi, học muội không ở trung học Kiền Đức, hẳn là chưa biết, năm nay anh đây thi đại học trở thành thủ khoa của Kiền thành đấy.”
Nói xong, Phương Tư Thành liền ưỡn ngực ngẩng đầu theo bản năng, chờ Tần Khả khen hoặc là kinh ngạc cảm thán.
Nhưng cậu ta không nghĩ tới chính là, Tần Khả sau khi nghe xong, từ ánh mắt đến vẻ mặt đều không có chút gợn sóng nào.
“Tôi có nghe nói rồi, chúc mừng học trưởng. Nhưng mà ngại quá, tôi còn chưa thành niên, không thể uống rượu.” Nói xong, cô nghiêng mặt nhìn Cố Tâm Tình, “Vậy nếu không còn việc gì nữa, chúng tôi đi…”
“Này —— Học muội Tần, em gấp cái gì!”
Phương Tư Thành trực tiếp bắt lấy cổ tay của Tần Khả.
Nháy mắt sắc mặt Tần Khả trở nên lạnh lùng, nhanh chóng lùi người lại, ánh mắt trầm xuống lạnh lẽo nhìn đối phương.
Phương Tư Thành bị ánh mắt này của Tần Khả dọa cho khiếp sợ, theo bản năng lui nửa bước, sau khi lấy lại tinh thần thì không khỏi thẹn quá thành giận ——
“Học muội như cô, chỉ đùa thôi mà cũng không biết nữa hả?”
Bên này cậu ta vừa lớn giọng, trong phòng tiệc không khỏi yên lặng, mọi người đều nhất trí nhìn sang bên đây.
Tần Khả không hề sợ hãi, đón nhận tầm mắt.
“Học trưởng, tôi nghĩ anh nên biết một đạo lý —— Đùa giỡn là chuyện giữa bạn bè, hơn nữa hai bên đều cảm thấy buồn cười mới gọi là đùa giỡn —— Nó không phải để anh tùy tiện dùng để lấy cớ che giấu cho việc xúc phạm người khác!”
“Cô…”
Bị Tần Khả chỉ trích sắc mặt Phương Tư Thành lúc đỏ lúc trắng, nhưng cố tình lại không phản bác được, qua một lúc lâu cậu ta mới tìm về được giọng của mình, thu tay lại cười khẩy.
“Tôi chỉ muốn kết bạn với cô thôi mà, cô có cần phải mẫn cảm vậy không?”
Tần Khả nhẹ giọng cười một cái, ánh mắt lại lạnh băng.
“Không phải ai tôi cũng kết bạn.”
Nói xong, Tần Khả xoay người muốn đi —— Cô không kéo lấy Cố Tâm Tình, là lo lắng nếu lúc này mình kéo Cố Tâm Tình đi, sẽ chọc cho nam sinh tự cao tự đại này giận chó đánh mèo.
Chỉ là Phương Tư Thành không có ý định để cho cô rời đi như vậy.
“Tôi không thể làm bạn với cô? Vậy cô làm bạn với ai nào?” Sắc mặt Phương Tư Thành đỏ lên, lại ép bản thân nặn ra một tiếng cười, “Cùng cái loại lưu manh như Hoắc Tuấn sao?”
“——!”
Thân người Tần Khả dừng lại.
Mà những người khác trong phòng tiệc, vừa nghe đến tên này gần như ai cũng có vẻ mặt khác nhau.
Nhưng cũng có một số người là có vẻ mờ mịt.
Những người đó chính là lớp mười Tinh Anh —— Thời điểm bọn họ nhập học, đừng nói gặp được Hoắc Tuấn, đến cả Tần Khả khi đó cũng đã chuyển sang trường trung học phụ thuộc Đại học A.
Mà danh tiếng trong trường của Hoắc Tuấn vẫn luôn ở đây, nhưng bọn họ chưa từng tận mắt gặp qua, chỉ nghe nói học trưởng này rất hung dữ nóng nảy, lại không ai biết anh có quan hệ gì với Tần Khả.
Phương Tư Thành đương nhiên biết việc này.
Cho nên sau khi cậu ta nói xong thì nhìn khắp phòng tiệc, cười khẩy nói: “Mấy đứa lớp mười còn chưa biết đúng không? Học trưởng Hoắc Tuấn nổi danh của trung học Kiền Đức, lúc trước chính là vì học muội Tần Khả của chúng ta, giận dữ vì hồng nhan, thiếu chút nữa là trực tiếp ném một nam sinh xuống từ sân thượng khu dạy học năm tầng đấy.”
Cậu ta cười quay lại, ánh mắt ghen ghét vặn vẹo.
“Chậc chậc… Đẹp trai biết bao, chẳng qua bây giờ người ta đang ở đâu rồi? Trung tâm giam giữ? Ấy không đúng, thành niên rồi, hẳn là ở trong ngục làm công nhỉ?”
Nghe thấy đối phương hạ thấp Hoắc Tuấn như vậy, rốt cuộc Tần Khả không thể nhịn được nữa.
Cô bỗng xoay người, tiến lên hai bước, ngay trước mặt tất cả học sinh, dưới tiếng kinh hô nắm lấy cổ áo của nam sinh, hung hăng siết một cái ——
“Nói xin lỗi!”
Phương Tư Thành ngơ ngác.
Trước kia ở trong trường học cậu ta chính là con mọt sách chính hiệu, là loại tay trói gà không chặt, lúc này bị người ta xách lấy cổ áo, thiếu chút nữa thì bị khí thế và ánh mắt của cô gái nhỏ dọa sợ.
Qua vài giây cậu ta mới lấy lại được tinh thần, duỗi tay túm lại cổ áo của mình, sắc mặt khó coi nói:
“Xin lỗi cái gì? Chẳng lẽ tôi nói không phải sự thật sao?”
Ngay trước mặt nhiều bạn học cùng với học đệ học muội như vậy, lại nhiều lần bị Tần Khả đánh mặt mũi, cậu ta gần như thẹn quá thành giận mà có chút điên cuồng ——
“Không bằng cô hỏi thử mấy người lớp mười hai đang ngồi ở đây đi, ai không biết tính tình của Hoắc Tuấn là thế nào! Lúc ấy cậu ta ở trong trường chính là vô pháp vô thiên —— Thế nào, tốt nghiệp cao trung, xã hội dạy cậu ta làm người rồi chứ gì! Bây giờ cậu ta còn kiêu ngạo nổi không!?”
“…”
Tần Khả cực kỳ tức giận, nghiến răng nặn ra từng từ:
“Những lời này lúc trước anh không dám nói ở trước mặt Hoắc Tuấn, bây giờ sau lưng thì khua môi múa mép —— Phương Tư Thành đúng không, anh cùng lắm mới cầm được một cái thủ khoa của thành phố, thì anh đã cho rằng anh hơn người sao!?”
“……”
Sắc mặt Phương Tư Thành thay đổi mấy lần, cuối cùng mới cười khẩy một tiếng.
“Ai nói tôi không dám? Lúc trước là tôi khinh thường không muốn dính dáng đến loại người như bọn họ mà thôi, cho dù hôm nay Hoắc Tuấn ở trước mặt tôi, tôi cũng sẽ ——”
“Ừ, ai gọi tôi?”
Ngoài cửa phòng tiệc, đột nhiên truyền đến một giọng nói quen thuộc.
Mọi người không khỏi nín thở nhìn sang.
Vẫn là bộ dạng quen thuộc trong trí nhớ, thiếu niên nghiêng người dựa lên cửa phòng tiệc, cười như không cười mà rủ mắt.
Khóe miệng anh cong lên ——
“Có việc?”
Chú thích:
1551[1]: Là một từ thông dụng trên internet, thường được sử dụng với ý nghĩa là tiếng khóc dễ thương.
Học tịch[2]: Sổ ghi tên cũng như tư cách của học sinh một trường nào đó.