Nghĩ đến hợp đồng năm trăm vạn ánh mắt Diễm An An xuất hiện một tia tham lam không thèm che dấu, cô hướng ánh mắt về hướng ông Lạc Chính Thiên nói.
” Được, hay là ông cho cháu rút lại lời vừa nói được không ạ. Chúng ta nên ký hợp đồng năm trăm vạn thì hơn, như thế ông và cháu đều có bằng chứng pháp lý sẽ thuận tiện hơn đấy ! Ông thấy cháu nói có đúng không ạ”
Diễm An An phải nói có tài lật mặt hơn cả bánh trán làm cho mọi người trong căn phòng này đều phải phì cười, tham đến mức độ không muốn mặt mũi như Diễm An An cũng thật là hiếm thấy.
Nhưng Diễm An An chẳng cho đó là đều lớn lao gì tên từ trên trời rơi xuống mà không chịu nhặt thì là đồ ngu chẳng có não, Diễm An An là một người rất thực dụng nếu như không có lợi ích thì còn lâu cô mới chịu làm.
Diễm An An cô từ nhỏ đã sống trong bất công nên biết thứ rẻ tiền nhất chính là tình cảm và danh dự, nếu như những thứ đó đổi được thành tiền thì cô không thèm suy nghĩ lấy một cái mà nhanh bán đi.
Theo suy nghĩ của Diễm An An thì đây là một cuộc giao dịch không có thiệt gì cho mình bỡi vì cô chẳng có quyền được nuôi giữ con mình, mà điều kiện như thế rất đơn giãn nên cô liền đồng ý chẳng thèm suy nghĩ nhiều.
Mà ông Lạc Chính Thiên thấy cô đồng ý liền nở nụ cười vui vẽ nói.
” Được, vậy ông và cháu làm hai bản hợp đồng mỗi người giữ một bản. Sau khi ký xong tiền sẽ chuyển vào tài khoảng của cháu.”
Diễm An An đáp.
” Được.”
Lời nói của Diễm An An vừa dừng thì bầu không khí xung quanh trở nên yên tĩnh đi rất nhiều, chỉ sau vài hơi thở sau thì có người đem hai bản hợp đồng tới trước mặt. Diễm An An đọc qua thông tin khoảng tầm năm lần không thấy vấn đề gì mới đặt bút ký lên.
Xong mọi việc thì bữa ăn lại tiếp tục trôi qua một khoảng thời gian sau thì cũng đã xong, phía dưới bàn ăn có người làm thu dọn còn về phần Diễm An An nhân lúc không người để ý liền tiến lại gần bên cạnh Tịch Vãn giọng nói nhỏ nhẹ.
” Cô còn thời gian hai ngày, nếu không có tiền chắc chắn video đó mọi người đều thấy cả đấy.”