Hà ma ma bên cạnh Tây Lương Mạt tiến lên một bước thấp giọng nói gì đó với công công kia, công công kia lập tức tỏ vẻ ngạc nhiên cùng cung kính, lấy thẻ bài ra đưa cho Tây Lương Mạt cùng Tây Lương Tiên, cung kính tránh đường: “Mời hai vị tiểu thư.”
Tây Lương Tiên vui vẻ, cầm lấy thẻ bài giống như túm lấy cọng rơm cứu mạng, hất cằm ưỡn ngực đi vào cửa cung, hoàn toàn không để ý tới những lời bàn tán phía sau.
“Thật là da mặt dày.”
“Đúng vậy, còn tự xưng là tài nữ đệ nhất kinh thành nữa.”
Tây Lương Tiên siết chặt thẻ bài, đáy mắt hiện lên một tia tàn nhẫn. Chờ nàng lên làm Thái Tử Lương Đệ rồi Thái Tử phi, xem ai còn dám nghị luận nàng như thế!
Đến lúc đó nhất định phải xử tử hết đám tiện nhân này!
Tây Lương Mạt nhìn vẻ mặt của nàng ta, nhếch khóe môi cười như không cười, không nói gì chỉ chầm chậm vào Đông Cung.
Trong “Tống đổng chính tự Thường Châu cận tỉnh”, Giả Đảo thơ viết: “Xuân lai hoàn thị trở, chính tự tại Đông Cung”.
Đông Cung, chính là nơi ở của người đứng đầu thiên hạ tương lai, nhưng cũng không phải mỗi người từng ở đây có thể leo lên vị trí kia.
Vẫn phải vượt mọi chông gai, phải tay đầy máu tanh, nếu ngồi không vững có thể bị phế truất bất cứ lúc nào.
Nhưng hiện nay, Đông Cung địa vị vững chắc, nhà mẹ đẻ của Hoàng Hậu tuy tay không cầm binh quyền nhưng lại có Hữu Thừa Tướng Lục Ly Chi có tiếng thanh liêm, bác học, nhạy bén trong triều. Còn Thái Tử văn đức võ công đều có thành tựu, huynh đệ đã thành niên cũng không nhiều, chỉ có Tam Hoàng Tử cùng Lục Hoàng Tử, mẹ của bọn họ đều xuất thân từ cung nữ nghèo hèn, không thể sánh với Hoàng Hậu.
Hiền, Đức, Quý tam phi lại chỉ sinh Công Chúa, vì vậy Đông Cung Thái Tử vào chỗ đã là chuyện gần như ván đã đóng thuyền.
Vị trí bên cạnh Thái Tử là thứ tất cả những nhà có quý nữ tranh nhau vỡ đầu.
Tin tức Tây Lương Mạt được Hoàng Hậu coi trọng truyền ra, nàng vừa bước vào đã cảm nhận được rất nhiều ánh mắt “nhiệt tình quan tâm”.
Các tiểu thư quý tộc còn khinh thường nàng trong tiệc ngắm sen đều mồm năm miệng mười vây quanh như cực kỳ thân mật, Tây Lương Mạt cũng không tỏ vẻ kiêu ngạo, chỉ thản nhiên nói đùa với bọn họ, không kiêu không nịnh.
Ngược lại còn giành được không ít ánh mắt tán thưởng của mọi người, vị Quận chúa nhà Tĩnh Quốc công này có rất nhiều lời đồn, lúc đầu là Ngự Sử phu nhân khen nàng hiền hiếu, sau đó là hình hài thô bỉ, không người dạy dỗ, thi thư không thông, lại đến tuyệt kỹ họa bì trong tiệc ngắm sen, bỗng nhiên nổi tiếng, lấy thân cứu giá mà được sắc phong.
Nàng giống như một truyền kỳ trong số tiểu thư quý tộc cẩn tuân lễ giáo, Quốc Sắc Phường đứng tên nàng càng là điểm đến nóng nhất của các tiểu thư đại gia, ngoại trừ đủ loại phấn thơm xinh đẹp hiếm thấy còn thường xuyên tổ chức một số buổi khuê gian nhã hội dạy cách dưỡng nhan, quý nữ kinh thành dần dần lấy tấm vé mời của những buổi hội họp này làm tự hào.
Nay nghe nói Hoàng Hậu nương nương để mắt đến nàng, đương nhiên càng vạn phần nhiệt tình với vị Trinh mẫn Quận chúa này.
Ngược lại Tây Lương Tiên từng là kiều nữ lại bị vắng vẻ một bên, chỉ biết ghen ghét trừng mắt nhìn Tây Lương Mạt.
Chốc lát sau, giọng nói chậm rãi sắc nhọn của thái giám vang lên: “Hoàng Hậu nương nương giá lâm, Thái Tử giá lâm, Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa giá lâm!”
Nương theo tiếng hô là loan giá của vài vị một người trên vạn người đến, mọi người đồng loạt nhã nhặn hô: “Hoàng Hậu nương nương vạn phúc, Thái Tử điện hạ vạn phúc, Công Chúa điện hạ vạn phúc.”
Giọng nói dịu dàng hiền hòa của Hoàng Hậu vang lên trên đầu mọi người: “Hãy bình thân, hôm nay mời các vị quý nữ tới Đông Cung thưởng cúc, không cần câu nệ như vậy.”
Đám thiếu nữ lại quỳ xuống lần nữa tạ ân đức của quý nhân rồi mới đứng dậy.
Lúc này, Hoàng Hậu không bảo các thiếu nữ lần lượt biểu diễn như khi ngắm sen, dù sao lần ngắm sen trước cũng chưa bao lâu, tài nghệ sở trường của các tiểu thư này đã được cung nhân bên cạnh ghi chép lại.
Vì vậy, bà ta chỉ bảo đám thiếu nữ đi dạo ngắm đủ loại thu cúc cùng một vài cây hoa mai nở sớm trong Đông Cung như đi dạo công viên ngắm hoa, sau đó gọi Thái Tử cùng mấy anh em họ cùng độ tuổi Thái Tử tới trước mặt mình.
“Thái Tử, hôm nay Đông Cung hiếm khi nào náo nhiệt như vậy, con cũng nghỉ triều một ngày, nếu rảnh rỗi thì cùng các huynh đệ xuống dưới ngắm hoa làm thơ giải sầu đi.” Hoàng Hậu nương nương nở nụ cười ôn hòa với Thái Tử và mấy Quận Vương, tiểu Vương gia.
Tất cả mọi người đều ngầm hiểu đây là ý gì, liền cung kính hành lễ với Hoàng Hậu rồi lui xuống.
Quý nữ các nhà không ngờ Hoàng Hậu nương nương sẽ sắp xếp như vậy, đều có chút không phản ứng được, nhưng có người lanh lợi lập tức e thẹn xấu hổ bắt chuyện với Thái Tử hoặc những tiểu Vương gia khác có quen biết.
Đám tiểu Vương gia cũng biết ngoại từ chọn phi cho Thái Tử, Hoàng Hậu còn có ý chọn người cho bọn họ, đương nhiên mừng rỡ đồng ý, tỏ vẻ có phong độ, mời các tiểu thư ngắm cúc thưởng mai, ngâm thơ đối nghịch, cực kỳ xum xoe.
Đã có người mở đầu chiếm được sự ưu ái của đám “thiên chi kiêu tử” này, đương nhiên có thêm nhiều thiếu nữ không cam lòng, mặc kệ ngượng ngùng cũng theo tới, dù sao vị trí Thái Tử Lương Đệ chỉ có một nhưng còn hai vị trí Nhụ Tử, nếu không được, dù có thể trở thành Vương gia Trắc phi, thậm chí Vương gia Chính phi cũng tốt.
Nhất là nơi này ngoại trừ Thái Tử gia, còn có giai công tử đệ nhất kinh thành – Đức tiểu Vương gia Tư Lưu Phong.
Khi đó vị tiểu Tứ tiểu thư xinh đẹp Tây Lương Đan nhà Tĩnh Quốc công sinh trọng bệnh, tiệc đính hôn liền bị hoãn lại, biết bao lời đồn đều nói Tây Lương Đan mắc bệnh hiểm nghèo, Đức Vương phủ sau đó tuy không nói gì về việc hôn nhân này nhưng cũng coi như đã chấm dứt.
Dù sao đã có một trong bảy tội có thể bỏ vợ – bệnh hiểm nghèo.
Vì vậy vị tiểu Vương gia này cũng trời thành đối tượng được đám mỹ nữ danh viện chào đón nhất ngoài Thái Tử gia Tư Thừa Kiền.
Tư Thừa Kiền lạnh lùng nhìn các tiểu thư ôn hương nhuyễn ngọc vây quanh mình và đám anh em họ, đáy mắt hắn lóe lên một tia mất kiên nhẫn cùng chán ghét, chỉ lẳng lặng ngồi dưới tàng hoa mai uống rượu, lười phải tiếp lời bọn họ, dù sao mẫu thân hắn – Hoàng Hậu đã ở kia quan sát nữ tử hợp với hắn.
Hoàng Hậu nương nương lẳng lặng mỉm cười ngồi ghế trên nhìn các cô nương này xoay quanh con trai và các cháu mình, hoặc đang nói đùa hoặc đang e lệ ngâm thơ đối nghịch, bàn chuyện phiếm. Bà ta dường như cực kỳ hài lòng nói chuyện với cô cô hầu hạ bên cạnh.
Chỉ có cung nhân hầu hạ bên cạnh là biết Hoàng Hậu nương nương đang làm gì.
“Ghi nhớ những người đắc ý vênh váo, không tự trọng mà quấn lấy Thái Tử gia, hành vi dụ dỗ, hãm hại người khác lại cho bản cung, loại bỏ…”
Hoàng Hậu nương nương suy nghĩ một chút lại bổ sung: “Đúng rồi, cả những người hành tung nao núng, cửu chỉ rụt rè cũng nhớ lại cho bản cung, loại bỏ!”
Nam Cung cô cô đang ở phía sau bà ta viết gì đó không khỏi dừng bút, nhẹ giọng nói: “Nương nương, nếu vậy không còn mấy người.”
Hoàng Hậu nhận lấy trà Hương Sơn Vân Lộ cung nữ bên cạnh truyền tới, thản nhiên nói: “Bên cạnh Thái Tử không cần quá nhiều nữ tử, chỉ cần có tác dụng là được.”
Nam Cung cô cô gật đầu đáp vâng, lại có chút do dự nói: “Nương nương, người xem, tiểu thư đang nói chuyện với Đức tiểu Vương gia dưới tàng cây mai trắng phía trước hình như chính là Trinh Mẫn Quận chúa phủ Tĩnh Quốc công…”
Bà ta không hạ kết luận gì, dù sao vị Quận chúa kia là người nương nương có ý muốn chọn.
Hoàng Hậu nghe vậy hơi ngẩng đầu nhìn về phía tàng cây mai, không khỏi ngẩn ra sau đó hơi nhăn mày.
Đúng vậy, Tây Lương Mạt đang đứng dưới tàng cây nói chuyện với Tư Lưu Phong, tuy nhìn bề ngoài không có gì nhưng trên mặt Tây Lương Mạt mang theo nụ cười nhàn nhạt, chói mắt dị thường trong mắt Hoàng Hậu.
Bà ta bỗng nhớ tới tư liệu Nam Cung cô cô dâng lên về các tiểu thư có viết, Đức tiểu Vương gia từng có ý hỏi cưới cả Đại tiểu thư nhà Tĩnh Quốc công, Tĩnh Quốc công từ chối.
Dù sao nhà Tĩnh Quốc công không cần thiết phải dùng hai con gái để kết thân với Đức tiểu Vương phủ thuộc phái thanh lưu không có quá nhiều thực quyền, nhưng nay danh tiếng của Tây Lương Đan đã hủy, chuyện này cũng rất khó nói…
Lục Hoàng Hậu không khỏi thở dài một hơi, mà Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa ngồi bên cạnh luôn không lên tiếng lại bỗng lạnh lùng nói.
“Tẩu tẩu, ngài không cảm thấy Trĩnh Mẫn rất hợp với Lưu Phong sao?”
Lục Hoàng Hậu thoáng dừng lại, cho rằng Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa không biết mình vốn muốn chọn Tây Lương mạt làm Thái Tử Lương Đệ, liền ôn hòa nói: “Bản cung vốn cũng cảm thấy vị Trinh Mẫn Quận chúa này tính tình dịu dàng, lại có danh hiền hiếu, rất có phong thái quý phái, muốn chỉ cho Thái Tử làm Lương Đệ.”
Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa cầm cái chén cười lạnh một tiếng: “Thế nào? Chẳng lẽ tốt là nhất định phải gả cho Thái Tử sao? Đúng rồi, sao bản cung lại quên, thứ tốt trong thiên hạ này đều là của hoàng gia, mà người hoàng gia cũng thích nhất không để ý tới nguyện vọng của người khác mà chia rẽ uyên ương.”
Sắc mặt Hoàng Hậu thay đổi, lại nén giận không tranh chấp với Đại Trưởng Công Chúa.
Vị em gái ruột này của Bệ Hạ từ khi bị ép đi hòa thân trở về liền trở nên chanh chua như vậy, trước từng nghe đồn trước khi xuất giá hòa thân nàng ta từng có người trong lòng vì vậy không muốn đi, nay xem ra là thật.
Có điều…
Ánh mắt Lục Hoàng Hậu nhìn về phía Tây Lương Mạt vẫn nổi lên một tia nghi ngờ, nếu trong lòng đã có người khác, dù tư chất tốt mà không thể toàn tâm toàn ý phụ tá Thái Tử thì cũng uổng phí.
Bà ta không khỏi lại thở dài một hơi, có chút do dự với sự lựa chọn trước kia, đang nghĩ có nên gọi Trinh Mẫn Quận chúa tới nói chuyện hay không, dù sao bà ta còn chưa nhìn rõ dáng dấp nha đầu này, ngày ấy nhìn từ xa chỉ cảm thấy rất hợp mắt.
Tây Lương Mạt từ xa mẫn cảm phát hiện ánh mắt Hoàng Hậu, trong lòng thả lỏng, biết mục đích đầu tiên của mình đã đạt được, bất giác cắn môi nở nụ cười giảo hoạt.
Với một người con dâu thông minh nhưng tâm tư không dành cho Thái Tử, cộng thêm Thái Bình Công Chúa rất có khả năng ngầm giúp đỡ, Hoàng Hậu nương nương không biết chọn sao mới đúng.
Mà nụ cười giảo hoạt này nhất thời khiến cách trang điểm tầm thường của nàng hôm nay bỗng chốc trở nên sinh động, mang theo ý vị hoàn toàn khác với vẻ kỳ ảo thanh nhã khi đàm phật hiệu bình thường, nhất thời khiến đáy mắt Tư Lưu Phong hiện lên một nét ngạc nhiên rung động.
Bỗng nhớ tới hôm nay nàng tới chọn Thái Tử Lương Đệ, một góc trong lòng nhói lên, có một loại không hài lòng mơ hồ.
Sau này hắn mới hiểu được tâm tình này gọi là đố kỵ!
Mà lúc này, hắn chỉ lẳng lặng nhìn nụ cười nhạt trên khóe môi nàng.
Đột nhiên, gần bên Hoàng Hậu nương nương vang lên tiếng đàn chậm rãi, tiếng đàn không lớn, như có như không, lại cực kỳ êm tai, như nước chảy gió mát, cỏ một loại cảm giác rất khác biệt với oanh ca yến ngữ nơi đây, gột rửa ra ý vị tươi mát.
Đám quý nữ chỉ lo lấy lòng Thái Tử cùng chúng Vương tử, phần lớn không để ý tới, nhưng Hoàng Hậu lại khác, ánh mắt không tự chỉ được nhìn về phía góc kia.
Đương nhiên Tây Lương Mạt luôn để ý tới người nào đó, sẽ không bỏ qua chút động tĩnh khác thường này, lập tức mượn cớ ngắt một nhành mai cúi đầu xuống ngửi, thay đổi vị trí đứng, âm thầm nhìn về phía góc kia.
Trong đủ loại thu cúc, một thiếu nữ mặc cung trang trắng thêu lá sen xanh ngọc lẳng lặng đánh đàn, ánh mắt trầm tĩnh như nước, nàng ta mặc không diễm lệ, chỉ cực kỳ lịch sự tao nhã, đồ trang sức trên người cũng không nhiều, lại mỗi thứ đều là thứ thượng hạng, phỉ thúy trong búi tóc từng viên trong suốt như nước rơi trên gương mặt, thanh lệ, đoan trang, tao nhã, xinh đẹp lại lắng đọng vô cùng.
Đáy mắt Hoàng Hậu hiện lên một tia tán thưởng, thấp giọng hỏi Nam Cung cô cô: “Đây là quý nữ nhà ai?”
Nam Cung cô cô nhìn lại, có chút do dự nói: “Nương nương, ngài không nhận ra sao, đó là Đoan Dương Huyện chúa Tây Lương Tiên, là cháu ruột Hàn Quý phi, vốn đã tuyển vào cung, chỉ là trong tiệc ngắm sen lần trước kinh động thánh giá…”
Hoàng Hậu nhất thời nhớ ra, đáy mắt không khỏi hiện lên chút chán ghét, phàm là người có khả năng xúc phạm tới Hoàng Đế bà ta đều không thích.
Chỉ là…
Hoàng Hậu nhìn Tây Lương Tiên, im lặng một hồi lại bỗng nói: “Lát nữa triệu nàng ta tới đây cho bản cung xem.”
Nam Cung cô cô sửng sốt, lập tức gật đầu đáp vâng.
Mà Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa ở bên đã siết chặt chén trà, ánh mắt lạnh lẽo âm trầm như dao nhỏ rèn trong băng tuyết bắn thẳng về phía Tây Lương Tiên còn hồn nhiên chưa phát hiện, đang đắc ý.
Tây Lương Tiên khe khẽ gảy đàn, ánh mắt cũng âm thầm liếc về phía Hoàng Hậu, phát hiện Hoàng Hậu đã chú ý tới mình, nàng ta lập tức hướng tầm mắt ra chỗ khác như đang thưởng thức mỹ cảnh, nhẹ nhàng lướt qua Tây Lương Mạt, lập tức tỏ ra khinh thường và lạnh lẽo.
Hừ, nàng đã nói tiện nhân này vì cớ gì lại không tích cực như vậy, thì ra vẫn muốn quyến rũ tứ muội phu, thật vô liêm sỉ.
Nhưng nàng ta lập tức cười thầm đám nữ tử quay chung quanh Thái Tử, thật ngu xuẩn, còn không nhận ra quyền quyết định thật sự nằm trong tay Hoàng Hậu nương nương sao, vây quanh Thái Tử như ong bướm chỉ tổ rước lấy sự chán ghét của Hoàng Hậu nương nương, nữ tử tư chất như vậy lấy gì tranh đoạt với Tây Lương Tiên nàng?
Nàng ta bỗng cảm nhận được một ánh mắt lạnh lẽo, chỉ là nàng ta không biết bắt nguồn từ đâu, nhưng nàng ta cũng cảm giác được Thái Tử đang chú ý tới nơi này, bởi Thái Tử đang xoay người nhìn về phía nàng ta!
Tây Lương Tiên càng thêm thẳng sống lưng, tư thế càng nhã nhặn như hoa chiếu nước, nhẹ nhàng gảy dây đàn.
Tư Thừa Kiền quả thật chú ý tới Tây Lương Tiên, nhưng không phải vì tiếng đàn của nàng ta mà vì ánh mắt của Đại Trưởng Công Chúa, hắn luôn lưu ý Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa, ánh mắt hắn đầy cảnh giác, thậm chí có một chút chán ghét cùng… bất đắc dĩ.
Theo ánh mắt Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa rơi vào người Tây Lương Tiên, đương nhiên hắn cũng nhìn thấy Tây Lương Tiên, cũng đương nhiên chú ý tới dung mạo mỹ lệ đoan trang cùng tiếng đàn tao nhã của nàng ta.
Thứ mỹ lệ luôn thu hút ánh mắt con người, Thái Tử cũng là người, nên hắn lẳng lặng nhìn Tây Lương Tiên chốc lát, mà chính chốc lát này đã thành bùa đòi mạng Tây Lương Tiên!
Tây Lương Mạt từ xa nhìn Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa bóp nát chén sứ trong tay, nụ cười giảo hoạt trên mặt nàng càng nở rộ.
Lại không ngờ dáng vẻ cúi đầu ngửi nhành mai, khe khẽ nở nụ cười cực kỳ giống lời tiền đề trong bài “Điểm Giáng Thần” của Lý Thanh Chiếu – xấu hổ cùng bước, thiếu nữ ôm ấp mối tình đầu, tựa cửa quay đầu ngửi thanh mai.
Khiến cho tiểu Vương gia tuấn tú phong độ trước mặt không nỡ dời mắt khỏi dung nhan uyển chuyển xinh đẹp của nàng, cuối cùng ngẩn người nhìn thiếu nữ hoàn mỹ lại không để tâm tới mình này, cũng không đáp lời những người khác.
Càng khiến những thiếu nữ muốn thu hút sự chú ý của hắn vừa thẹn vừa giận, liếc mắt nhìn nhau, vừa ao ước vừa đố kị nhìn Tây Lương Mạt.
Ngay lúc bầu không khí kỳ lạ bao trùm, Nam Cung cô cô đến, phá tan sự im lặng kỳ dị này.
“Trinh Mẫn Quận chúa, Hoàng Hậu nương nương mời ngài đến trò chuyện.”
Tây Lương Mạt đã thấy Tây Lương Tiên khom người nói nhỏ bên cạnh Hoàng Hậu, nàng cũng cười cười, đi theo Nam Cung cô cô tiến lên, bỏ lại ánh mắt thâm thúy của Tư Lưu Phong khóa chặt lên bóng lưng nàng.
Dưới sự dẫn dắt của Nam Cung cô cô, nàng ngoan ngoãn cúi chào Hoàng Hậu: “Thần nữ bái kiến Hoàng Hậu nương nương, Hoàng Hậu nương nương thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế.”
Giọng nói ôn hòa của Hoàng Hậu vang lên trên đầu nàng: “Ai cũng nói Quận chúa là một người khóe tay nhanh nhẹn, lần trước chỉ gặp từ xa, lại nhận được những thứ rất kỳ diệu của ngươi, bản cung mới chỉ ban thưởng mà chưa từng cẩn thận nhìn nha đầu ngươi, ngẩng đầu lên đi.”
Tây Lương Mạt dịu dàng nói: “Nương nương quá khen, cống hiến sức lực vì nương nương là bổn phận của thần nữ.”
Dứt lời, nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt lại thoáng buông xuống, dựa theo cung quy nàng không được nhìn thẳng Đế Hậu.
Nhưng trong nháy mắt nàng ngẩng đầu lên, một tiếng “choang” vang lên, chén trà Hoàng Hậu cầm trên tay không hiểu sao đụng tới góc bàn, nứt toác ra.
Nàng hơi giật mình, nâng tầm mắt đối diện với gương mặt của Hoàng Hậu, Hoàng Hậu vẫn là người phụ nữ trung niên dung mạo xinh đẹp mang theo nét dịu dàng nhã nhặn như trước, chỉ là lúc này đang nhìn nàng đầy khiếp sợ, thậm chí mang theo chút hoảng loạn. Tây Lương Mạt không khỏi kỳ quái, lẽ nào trên mặt nàng mọc thêm cái gì?
Nhưng cũng chỉ nháy mắt, Hoàng Hậu nương nương thu lại vẻ mặt kia, cười như chưa từng có chuyện gì xảy ra, sai bảo Nam Cung cô cô bên cạnh: “Ngươi đi đổi một bộ chén trà tử sa mạ vàng, phủ Nội Tạo làm việc ngày càng không ra sao, một cái chén cũng không dùng được, nên đánh phạt răn dạy.”
Tuy có chút không hiểu vì sao đột nhiên vẻ mặt chủ tử lại như vậy, nhưng Nam Cung cô cô cùng cười đáp vâng, dặn dò cung nhân bên dưới.
Còn hứng thú của Hoàng Hậu nương nương đối với Tây Lương Mạt gần như hoàn toàn không còn, bà ta thỉnh thoảng liếc nhìn gương mặt Tây Lương Mạt, rồi đều như lơ đãng vội vàng dời mắt, nhưng Tây Lương Mạt lại có thể đọc ra thứ gì đó gọi là phiền muộn trong nháy mắt đó.
Sau đó, Hoàng Hậu nương nương hàn huyên với nàng hai câu rồi không để ý đến nàng nữa, ngược lại bắt chuyện với Tây Lương Tiên nhiều hơn. Tây Lương Mạt cũng vui vì được nhàn hạ, thỉnh thoảng phụ họa một chút lời khen của Hoàng Hậu dành cho Tây Lương Tiên, hầu hết thời gian còn lại nàng dành để tinh tế nghiên cứu loại phản ứng kỳ lạ của Hoàng Hậu nương nương đối với nàng.
Tây Lương Tiên tuy vô cùng kinh ngạc vì Tây Lương Mạt nói đỡ cho mình, nhưng trong lòng lại đắc ý phi phàm, nàng ta cũng nhìn ra thái độ của Hoàng Hậu nương nương đối với Tây Lương Mạt hoàn toàn thay đổi, không biết vì sao, nhưng mặc kệ nguyên nhân thế nào, chuyển biến như vậy cũng là điều nàng ta muốn thấy.
Nhưng đương nhiên có người không thích nhìn thấy nàng ta được Hoàng Hậu coi trọng, Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa lạnh lùng liếc nhìn nàng ta, trên gương mặt như phủ đầy mây đen.
Tây Lương Tiên không biết mình đắc tội vị Công Chúa kiêu ngạo này từ lúc nào, nàng ta cũng từng cố gắng lộ ra nụ cười khiên tốn ôn hòa với Đại Trưởng Công Chúa, đổi lấy chỉ là ánh mắt càng khinh thường, nàng ta vốn tâm cao khí ngạo, liền mặc kệ không để ý tới Đại Trưởng Công Chúa, chỉ bắt chuyện với Hoàng Hậu nương nương.
Hành động như vậy trong mắt Đại Trưởng Công Chúa không khác nào khiêu khích, ánh mắt Thái Bình bốc lên gió xoáy trước giông bão.
Mà người trong sân ngoại trừ Tây Lương Mạt cũng chỉ có Thái Tử Tư Thừa Kiền đứng cách đó không xa, như vô tình lại luôn quan tâm tới tình hình bên này, cùng để ý thấy vẻ mặt của Đại Trưởng Công Chúa, không khỏi nhíu mày.
Tây Lương Vũ cùng những cô gái khác được Hoàng Hậu coi trọng cũng được gọi tới, nhưng Hoàng Hậu nương nương chỉ nói chuyện với nàng ta hai câu đã đuổi đi, khiến Tây Lương Vũ tức giận đến giậm chân, thầm mắng hai chị em Tây Lương Tiên, Tây Lương Mạt này đúng là hồ ly tinh! Nhưng không biết phải làm thế nào.
Cuộc tuyển chọn Thái Tử Lương Đệ kết thúc trong bầu không khí kỳ lạ khi Thái Tử gia lạnh nhạt, Hoàng Hậu nương nương không yên lòng, theo quy củ không lập tức chọn ra Thái Tử Lương Đệ mà để các quý nữ tự về nhà chờ thánh chỉ.
Những người không được Hoàng Hậu nương nương triệu kiến đương nhiên biết mình đã rớt tuyển, còn những người được triệu kiến đều đang phỏng đoán nhất cử nhất động của Hoàng Hậu cùng Thái Tử, bằng mỗi tiếng nói hành động để ước chừng mình có bao nhiêu cơ hội lên làm Thái Tử Lương Đệ.
Mà người đắc ý nhất không ai khác ngoài Tây Lương Tiên, Hoàng Hậu nương nương quan tâm tới nàng ta nhiều nhất, thái độ cũng tương đối hiền lành, còn Tây Lương Mạt trong buổi cung yến này chỉ như một nhân vật phụ.
Thái độ của Hoàng Hậu đối với Tây Lương Tiên cũng ảnh hưởng tới những quý nữ khác, không ít người lại bắt đầu thân thiện với Tây Lương Tiên, cũng có nhiều hơn ánh mắt ao ước đố kị, những thứ này khiến Tây Lương Tiên nâng nâng, trong lòng ngạo nghễ. Nàng ta gần như có thể nhìn thấy hình ảnh cao cao tại thượng của mình sau khi trở thành Thái Tử Lương Đệ, cảm giác được sự vui vẻ khi dìm những người khinh thường mình xuống bùn đất, đặc biệt là Tây Lương Mạt.
Vì vậy, khi Tây Lương Mạt phát hiện xe ngựa của mình bị hỏng, hỏi nàng ta có thể cho mình ngồi chung xe ngựa không, Tây Lương Tiên rất khinh thường vênh váo xì lạnh một tiếng, ngồi lên xe ngựa của mình nghênh ngang đi trước.
Tây Lương Mạt nhìn chiếc xe ngựa đi xa dưới trời chiều, nở nụ cười kỳ lạ.
Xe ngựa chậm rãi đi trên đường Chu Tước.
Tâm tình Tây Lương Tiên cực kỳ sung sướng, cùng Hồng Liên, Hồng Vu trù tính chuyện tương lai khi lên làm Thái Tử phi, Hoàng Hậu, cai quản hậu cung, vì vậy không để ý xe ngựa dần đi vào một ngõ nhỏ hoang vắng.
Cho đến khi xe bỗng dừng lại, Tây Lương Tiên không đề phòng đập người vào vách xe.
Sắc mặt Tây Lương Tiên trầm xuống, Hồng Liên lập tức xốc mành lên mắng đánh xe bên ngoài: “Muốn chết à, đánh xe thế nào…!”
Nói đến phân nửa, thân thể Hồng Liên run lên, không còn tiếng động.
Tây Lương Tiên nhíu mày vỗ vai Hồng Liên, nào biết vừa đụng tới vai Hồng Liên thân thể Hồng Liên đã mềm nhũn ngã về phía sau, trên trán cắm một cái phi tiêu, vết máu loang lổ, gương mặt chết không nhắm mắt xuất hiện trước mặt Tây Lương Tiên cùng Hồng Vu. Hai người lập tức sợ tới mức hét ầm lên.
Mành gấm trên cửa xe bị hất tung lên, một bàn tay thô bạo vươn vào trong bắt lấy hai người, thoáng cái đã túm được Tây Lương Tiên cùng Hồng Vu, ném hai người xuống đất.
Tây Lương Tiên được nuông chiều từ bé, nào chịu nổi như vậy, đau đến rên rỉ, cũng không quên cắn môi nhìn bốn phía. Không biết từ lúc nào nàng ta đã bị kéo vào một ngõ nhỏ âm u, bốn năm gã đàn ông cao lớn mặc quần áo vải thô vây quanh chủ tớ bọn họ.
Người đánh xe sợ đến mức co ro run rẩy một bên, một gã đàn ông tay cầm đao nhe răng cười bỗng nhiên vung đao lên, người đánh xe không kịp hô một tiếng đã tắt thở.
“Ngươi… Các ngươi là ai… Ngươi… dám…. dám bắt cóc bản Huyện chúa, ban ngày ban mặt, các ngươi muốn làm gì?” Tây Lương Tiên sợ hãi nhìn đám đàn ông trước mặt, còn cố gắng bày ra tư thế Huyện chúa, ra sức đe dọa đối phương.
Gã đàn ông râu quai nón cầm đầu hắc hắc cười nhạt vài tiếng: “Vương pháp? Chúng ta chính là vương pháp. Theo ta một chuyến đi, Đoan Dương Huyện chúa!”
Dứt lời, hai gã đàn ông áo xanh không nói một lời cầm bao tải chụp lên đầu chủ tớ bọn họ, vác lên ném vào một chiếc xe ngựa khác.
“Hu hu… Buông tay, các ngươi muốn làm gì…!”
Sau khi dàn xếp xong hai chủ tớ, mấy người áo xanh lập tức lên một chiếc xe ngựa không bắt mắt, một người đánh xe thúc ngựa đi, xe ngựa màu xanh ra khỏi ngõ nhỏ, chỉ để lại một chiếc xe ngựa trống trơn cùng thị nữ, đánh xe bị giết.
Xe ngựa của đám người áo xanh dứng trước một tòa nhà tĩnh lặng âm u, tỏa ra hương thơm lả lướt.
Bọn họ nhảy xuống xe, vác hai cái túi vào trong nhà. Một người phụ nữ tuổi chừng bốn mươi, trang phục lòe loẹt tươi đẹp lắc mông đi tới, cưới nói: “Ai da, lại đưa hàng mới tới đấy à, mang vào phòng đi.”
Chờ người hầu nhận lấy hai cái bao, gã râu quai nón dẫn đầu đi về phía bà ta, nhéo bộ ngực đẫy đà có chút xệ xuống: “Được rồi, Lệ Nô, đây là chủ tử nhà ta đưa tới, chỉ rõ muốn ả tiếp khách hạ đẳng nhất, đây là hai nghìn lượng ngân phiếu, mặc kệ các ả nói gì, ngươi coi như đánh rắm là được, tiền tiếp khách cho ngươi hết.”
Lệ Nô nghe thấy là chủ tử của gã râu quai nón nhất thời có chút ngạc nhiên, lập tức lại cười hì hì gật đầu: “Được rồi, là vị kia muốn trừng trị ai phải không, Lệ Nô hiểu rồi!”
Lệ Nô là gái giang hồ có thủ đoạn độc ác nhất trong đám tú bà, bình thường chuyện bắt cóc nam nữ làm không ít, ngoại trừ lừa bán bình thường, bà ta còn chuyên môn làm một loại buôn bán khác, chính là giao dịch bắt cóc những thiếu niên hoặc thiếu nữ quý tộc xinh đẹp, một số phu nhân muốn dạy dỗ tiểu thiếp, hoặc ám toán những người khác trong nhà sẽ tìm đến bà ta.
Không chỉ cho bà ta người mà còn trả tiền cho bà ta, cũng chỉ có bà ta dám nhận những vụ giao dịch này.
Làm một lần liền mai danh ẩn tích, bản lĩnh che dấu hành tung của Lệ Nô cực kỳ lợi hại, võ công của hạ nhân trong tay bà ta cũng không kém, sai dịch bình thường không làm gì được bà ta, huống hồ sau lưng bà ta có cao môn đại hộ muốn tìm bà ta báo thù thì cũng có thế lực đối địch giúp đỡ, vì vậy gần như không ai có thể nắm lấy bà ta.
“Thế nào? Vẫn còn là chim non phải không? Các ngươi có muốn nếm thử trước không? Cần dược hay thứ gì khác không?” Lệ Nô nhận được ngân phiếu, quyến rũ dùng quạt gõ lên vai của gã râu quai nón.
Gã râu quai nón kia cười hắc hắc, ý dâm trong mắt bốc lên, xoa tay nói: “Lão tử đang có ý này, quả nhiên chỉ có Lệ Nô hiểu ta!”
Dứt lời, gã râu quai nón liền dẫn thuộc hạ của mình vào gian phòng giam giữ Tây Lương Tiên.
Tây Lương Tiên đã được thả ra khỏi bao tải, nhưng tay chân vẫn bị trói, vừa sợ hãi vừa tức giận nhìn bọn họ chằm chằm: “Rốt cuộc các ngươi muốn làm gì? Nếu đòi tiền, các ngươi thả ta ra, ta cho các ngươi!”
Một người áo xanh đội mũ trùm đầu đi phía sau gã râu quai nón bỗng tiến lên vài bước, không nói một lời liền cầm vỏ đao tàn bạo đánh lên mặt Tây Lương Tiên.
Vỏ đao cực cứng, đánh lên gương mặt mềm mại của Tây Lương Tiên đương nhiên đau đớn vô cùng.
“A—!” Tiếng kêu thảm thiết của Tây Lương Tiên nhất thời vang vọng khắp gian phòng.
Nhưng người áo xanh cầm vỏ đao dường như không phải người luyện võ, đánh vài cái đã thở hồng hộc, dừng tay.
Tây Lương Tiên phun ra một ngụm máu cùng hai chiếc răng, sợ hãi lại căm phẫn nhìn chằm chằm người đội mũ trùm, nhịn đau nói: “Ngươi… Ngươi… là ai? Ta chưa từng đắc tội ngươi.”
Người áo xanh cười nhạt, bỗng cất giọng nói lạnh như băng: “Đoan Dương Huyện chúa, băng thanh ngọc khiết, là tài nữ đệ nhất kinh thành, một tay chữ nhỏ trâm hoa vô cùng tốt, cầm kỳ thi họa không gì không tinh thông, vì vậy ngươi cho rằng bằng vào những thứ này có thể trở thành nữ nhân của Thái Tử phải không?”
Trong lòng Tây Lương Tiên xoay chuyển nhanh như chớp, kinh ngạc thầm nghĩ, lẽ nào trong đám quý nữ hôm nay có người muốn hại ta?!
Cô gái áo xanh kia cười nhạo, cực kỳ khinh bỉ, trong giọng nói còn mang theo ác ý dữ tợn: “Nếu ngươi không còn băng thanh ngọc khiết, không còn có thể viết thơ đề tự, ngươi còn dựa vào cái gì quyến rũ Thái Tử, tiện tỳ vô liêm sỉ, tất cả đám tiện tỳ dám quyến rũ Thái Tử đều phải chết!”
Tây Lương Tiên muốn nói nhưng nàng kia không cho nàng ta cơ hội, quay đầu lạnh giá phát ra chỉ thị ác độc cho đám thủ hạ: “Đoan Dương Huyện chúa băng thanh ngọc khiết, tài nữ đệ nhất này ban thưởng cho các ngươi, đừng đùa chết, ả còn phải tiếp khách!”
Râu quai nón cùng đám người áo xanh trong nháy mắt toát ra vẻ hưng phấn tột độ, xoa tay đi về phía Tây Lương Tiên: “Huyện chúa, nào, cởi y phục đi, chúng tiểu nhân sẽ hầu hạ ngài thoải mái!”
Có thể đùa bỡn tiểu thư quý tộc kiêu căng, không coi đám đàn ông hạ đẳng bọn họ ra gì khiến đám râu quai nón tràn ngập hưng phấn bạo ngược.
Nói dứt lời, bọn họ vồ về phía Tây Lương Tiên.
Mà người áo xanh cười nhạt hai tiếng, ra khỏi phòng, gió đột nhiên thổi bay khăn che mặt của nàng ta, lộ ra gương mặt mỹ lệ nhưng lạnh như tuyết, chính là Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa!