Đặc biệt cổ cô ta còn bị than lửa nung cháy cổ họng, hoàn toàn không nói ra được, trong cổ chỉ phát ra được những âm thanh khò khè, phì phì vô cùng khó nghe.
Đang thẩm vấn, thì từ bên ngoài Ba Ba Mạc Tỏa chạy vào như chó đuổi:
“Xin lỗi nha, ta đến muộn, hì hì.”
Nha đầu Điềm Điềm cố gắng chạy theo phía sau.
“Đợi nô tỳ với nương nương.”
Ba Ba Mạc Tỏa sáng nay nói ngủ một giấc để tối đi tiệc, nào ngờ sáng trở về đói quá ăn lo căng bụng không ngủ được, mãi gần chiều mới chợp mắt, ai ngờ ngủ quá lố thời gian luôn, xong đồ đạc y phục trong tủ cũng chẳng có, hỏi Điềm Điềm mới biết là bị lấy đi rồi, lục lọi mãi mới tìm được một bộ, nhanh chóng mặc vào lao thẳng đến chính điện.
“Hy vọng bánh thân yêu không bị ăn hết.”
Nhìn thấy Mộc Phi bước vào toàn bộ người trong bữa tiệc hoảng hốt tột độ, có người la hét ù tài, có người trực tiếp ngất xỉu vì quá sốc.
Riêng Hoàng Hậu là người hoảng nhất trong tất cả, cô ta kinh hồn bạt vía, không thể ngờ được Mộc Thanh Nhi có thể yên ổn đứng đây, nghe Lương Quý Phi nói đã giết hại được Mộc Thanh Nhi rồi mà, chẳng lẽ cô ta lừa mình.
Hoàng Hậu lập tức nhìn về phía Quý Phi, vẻ mặt căm hận tột độ, thầm trách bản thân ngu ngốc bị cô ta hại vào tròng.
Nhưng Hoàng Hậu cố chấn tĩnh bản thân. ‘Không sao cả, không sao cả, tất thảy đều có cách giải quyết, dù gì chuyện này cũng một tay Quý Phi làm, không liên quan đến mình, phải, không liên quan đến mình.’
“Có chuyện gì vậy.” Ba Ba Mạc Tỏa ngơ ngác nhìn mọi người, lại nhìn người phụ nữ ăn mặc y hệt mình quỳ ở chính điện, gương mặt thác kinh hồn vía.
“Á, mặt… mặt ngươi bị…bị sao vậy?”
Người phụ nữ kia thấy chính chủ đã trở về, biết bản thân mình trước sau gì cũng chết, sẽ chẳng đạt được ý nguyện là dùng thân phận của Mộc Phi sống vinh hoa phú quý đến lễ tế thần đâu, nên trực tiếp cắn lưỡi tự tử để người nhà mình ở quê sống yên ổn.
“Ê, ngươi … ngươi.” Ba Ba Mạc Tỏa ngăn lại không kịp. Sao tự nhiên nhìn thấy cô xong lại cắn lưỡi chết vậy cơ chứ?
Đúng thật hôm nay bộ lễ phục cô mặc trên người có chút xấu xí, nhưng cô cũng hết cách rồi có được hay không, quần áo bị lấy hết đi rồi, cô không cởi trần đi là may rồi đó.
Nhưng mà cũng đâu đến nỗi xấu đến độ nhìn cái cắn lưỡi luôn nhỉ.
Ba Ba Mạc Tỏa ngơ ngác nhìn xung quanh ấp úng:
“Ta…ta không làm gì hết nha. Ta không biết nữ nhân thời nay bị chê mặt xấu chút là liền tự tử được luôn…ta không cố ý đâu mà Dạ….”
Thấy cô sắp chuẩn bị phạm thượng mà gọi thẳng tên mình, Dạ Huân Thiên ngay lập tức ngắt lời cô.
“Mộc Phi, nàng về chỗ mình đi.” Dạ Huân Thiên ra lệnh cho cô về vị trí.
“Ta… ta không có làm gì hết, thật đó.” Ba Ba Mạc Tỏa thất thần trở về chỗ ngồi, trong lòng hơi chút có lỗi nhưng khi nhìn cái thứ vàng ươm thơm phức đặt trên đĩa trước mặt kia, tất thảy đều tan thành mây khói.
Dạ Huân Thiên không để ý đến cô, đúng là ngốc hết chỗ nói, hắn quay sang Hoàng Hậu nét mặt lo lắng cắn chặt môi.
“Sao nào Hoàng Hậu, trẫm nghe nói nàng điều tra rất kĩ, thế mà đến khuôn mặt của Mộc Phi cũng không nhận ra hay sao?”
“Thần Thiếp lúc đó thực sự cảm thấy xấu hổ, bại hoại đến nhìn cũng không dám nhìn, chỉ thấy y phục với cây trâm này ở hiện trường là của Mộc Phi bèn hồ đồ mà sai người đưa đi luôn thưa Hoàng Thượng.”