Cho dù là đi câu cá cùng với người nhà cũng sẽ không thân thiết tới như thế này.
Ông Úc tốt bụng chỉ cho anh ta một vị trí, người kia nhẹ nhàng nói: “Không cần, ở gần thì tiện nói chuyện.”
Vài giây sau, “Cảnh sát phụ Úc.”
Chỉ một tiếng xưng hô, cả người ông Úc chấn động, người đến không tốt, không hiểu làm sao, ông lại cảm thấy có liên quan đến vụ tai nạn xe hơi kia.
Người kia thả đại dây câu, cũng không nhìn ông Úc, “Ngay đó ông đã nhìn thấy chuyện không nên nhìn, camera hành trình của ông cũng đã lưu trúng thứ không nên lưu, ông lại còn kiểm tra lại đoạn băng ghi hình.”
Ông Úc đã làm cảnh sát phụ trợ cả một đời, dạng người nào ông cũng đã gặp qua, loại chuyện nào ông cũng đã đụng phải.
Ông không lên tiếng, chỉ mở ly giữ nhiệt hớp vài ngụm trà nóng.
Người đó: “Biết gần đây ông đang âm thầm nghe ngóng về người bị tai nạn xe, xem đối phương muốn giải quyết như thế nào, ông còn giữ cả đoạn ghi hình chứng cứ.”
Ông Úc cắn trúng một miếng lá trà, nhai đảo vài cái rồi nuốt ực.
Người đó nói không nhanh không chậm, “Con trai ông làm ở tập đoàn Hướng Phi tám năm lẻ năm tháng, hiện tại là người phụ trách của Bất động sản Thiên Hướng, ông cảm thấy anh ta thật sự trong sạch sao?”
Anh ta khụt khịt mũi.
“Ông cho rằng bộ đồ nghề câu cá này, chiếc áo khoác trên vạn đồng này của ông là từ đồng lương anh ta kiếm được sao?”
Ông Úc vẫn im lặng như cũ, nghiến răng nghiến lợi.
Người đó lại tùy ý ném dây câu ra xa một lần nữa, ngày đó người gây tai nạn đụng xe là tài xế của ông chủ tập đoàn Hướng Phi, cũng là tài xế cho ông chủ của con trai ông, con trai ông giữ chức vụ ở đó bao nhiêu năm, lén cầm trong tay bao nhiêu tiền hoa hồng, ông nói xem ông chủ có biết không?
“Ông bác à, ông còn một năm lẻ một tháng nữa là nghỉ hưu rồi, cứ làm việc cho đàng hoàng chờ đến ngay nghỉ hưu, hưởng thụ hạnh phúc gia đình, ở nhà bế cháu, cuối tuần đến đây câu cá, tốt đẹp biết bao nhiêu, ông nói xem có phải không?”
Ông Úc nghiến răng nghiến lợi, “Rốt cuộc các người muốn làm gì hả!”
Người đó cực kỳ kiên nhẫn: “Con trai của chủ tịch Hướng được bình an vô sự, thì con trai ông mới yên ổn, chuyện ông nên làm là quên đi sự việc ngày hôm đó, đó mới chuyện mua bán có ích lợi.”
Một cơn gió nổi lên, mặt hồ như tấm gương gợn từng vòng sóng nước, làm vỡ tan ảnh phản chiếu của phong cảnh mùa đông nơi bờ hồ.
Gió lạnh phả vào mặt, xoẹt vào mặt gây đau đớn.
– –
【Cảm ơn lời chúc phúc của anh, chuyển lời hỏi thăm của tôi đến bác Úc, không cần cảm ơn tôi, đây là điều bác ấy đáng được hưởng.】Lê Tranh trả lời tin nhắn, xuống xe.
Gió lạnh lồng lộng, cô quấn lấy áo khoác.
Khóa xe xong, chạy một mạch đến tòa nhà bệnh viện.
Hà Dập đã đến từ lâu, luật sư cũng đã đến, đang nói về vụ án, lúc Lê Tranh đẩy cửa đi vào, luật sư đột ngột dừng lại.
Giang Đông Đình vội vàng nói: “Không sao, là cháu gái nhỏ của tôi.”
Lê Tranh chào hỏi luật sư rồi lẳng lặng đứng ở bên giường lắng nghe.
Luật sư tiếp tục nói: “Chúng tôi điều tra ra được, tài xế này trước kia từng đụng người khác, mười năm trước một người đàn ông trung niên đã bị thương khi trên đường trở về căn nhà cho thuê sau khi tan ca đêm, sau đó giải quyết riêng, không biết trong đó đã xảy ra chuyện gì mà vợ của người đàn ông bị tông trúng lại nhảy từ nóc tòa nhà văn phòng công ty do chủ tịch Hướng làm chủ đầu tư.”
“Xoảng”, di động Hà Dập không cầm chắc, bị rơi ngay trên sàn nhà. Anh ấy cũng không biết mình đã tốn bao nhiêu công sức trước khi cúi người nhặt nó lên, anh ấy kiên quyết nhìn về phía luật sư, “Người đàn ông trung niên bị người kia tông trúng có phải họ Hà không?”
Luật sư thoáng sững sờ, gật đầu, vẫn nhớ tên người trên tài liệu điều tra, nói ra tên của ông Hà rồi lại hỏi Hà Dập: “Anh biết chuyện này sao?”
Năm đó có đưa tin tức này, nhưng tất cả đều là bí danh, chỉ có người nắm được tình hình mới biết được đại khái sự việc.
Hà Dập khó khăn thốt ra vài chữ: “Ông Hà là ba của tôi.”
Giang Đông Đình thở dài nặng nề, hóa ra mẹ của Hà Dập đã ra đi như thế này.
Hà Dập dừng lại một lúc, “Không có gì không có gì.” Anh kể về chuyện năm đó, “Lúc đó tôi còn ở dưới quê chăm sóc cho ông bà nội, chưa đến Bắc Kinh, không biết tên của người tài xế, cũng không biết đó là tài xế của chủ tịch Hướng.” Cũng không biết được tòa nhà văn phòng mà mẹ mình gieo người là đầu tư bởi gia đình của chủ tịch Hướng.
Luật sư: “Lúc đó anh vẫn còn trẻ tuổi, không biết cũng là chuyện bình thường. Thêm cả công ty đó đã phá sản và hủy bỏ từ lâu, đó cũng chỉ là một tòa nhà văn phòng cho thuê.”
Mấy người nói chuyện với nhau, không ai chú ý đến Lê Tranh.
Giang Đông Đình vô tình đảo mắt, phát hiện Lê Tranh đang lau nước mắt, “Cháu gái nhỏ, cháu khóc chuyện gì thế?” Anh ta rút một vài tờ khăn giấy đưa cho cô.
“Không sao đâu, còn có chú Hải Thượng Hoàng của cháu ở đây, nếu có chuyện gì khuất tất trong quá khứ, chú nhất định sẽ nói lý lẽ công bằng với thầy hướng dẫn của cháu.”
Lê Tranh cảm thấy thất lẽ, đây là lần thứ hai lúc cô ghi chép sự việc mà ở trước mặt người khác rơi nước mắt.
Hà Dập cứ tưởng rằng cô đột nhiên cảm thấy đau lòng, là nghe thấy lý do mẹ anh ấy đã ra đi như thế nào, an ủi cô: “Tất cả đều đã là chuyện quá khứ, bây giờ thầy không sao mà.”
Lê Tranh gật đầu lia lịa, những chuyện quá khứ không có cách nào khơi gợi lại, cô không muốn làm gián đoạn buổi thảo luận về vụ án của họ.
Luật sư tiếp tục: “Khi đó, Hướng Tuấn mười bảy tuổi, còn chưa có bằng lái xe, cũng có thể có một khả năng là Hướng Tuấn lái xe gây tai nạn khi chưa có bằng lái, ngay thời điểm đó đã dùng tài xế thay thế vào.”
Nói đoạn, anh ta gấp lại tập tài liệu trên tay, “Tôi phải đi chào hỏi ba của thầy Hà một chút, có lẽ ông ấy nắm rõ được trong đó đã xảy ra chuyện gì.”
Về bằng chứng của vụ tai nạn lần này, “Cho đến nay, chưa có bằng chứng trực tiếp, cho dù có người nhìn thấy Hướng Tuấn mặc áo sơ mi đỏ lại còn uống rượu, nhưng thế không cấu thành bằng chứng trực tiếp được.”
Lê Tranh bình ổn lại tâm trạng, “Có thể thử nghiệm bắt đầu từ vị trí đậu xe gần nhất ngày hôm đó, có lẽ sẽ có camera hành trình ghi lại.”
Luật sư: “Tôi đã bảo trợ lý bắt đầu từ phần này rồi.”
Chỉ là như mò kim đáy biển.
– —
Cùng lúc đó, tại tòa nhà GR
Chu Tuyền ngồi ở phòng tiếp tân uống hết nửa ly cà phê, vị trí của cô trông vẻ vang cao cao sáng chói, nhưng không khác gì so với nhân viên văn phòng cực lực làm việc, tối hôm qua người ta ăn giao thừa còn cô thì tăng ca đến tận rạng sáng.
Giang Đông Đình gửi tin nhắn chỉ hai chữ “ [Haha.] cho cô.
Là đang châm chọc cô lấy cái cớ tăng ca mà không chịu đến bệnh viện để thăm anh ta.
“Tổng giám đốc Chu, sếp Phó đến rồi.” Thư ký đến thông báo trước.
Chu Tuyền mỉm cười, “Cảm ơn.”
Cô bưng ly cà phê, rảo bước đến phòng làm việc của Phó Thành Lẫm.
Ly cần tây kế bên máy tính thu hút ánh nhìn của người khác nhất, mỗi lần Chu Tuyền đến đều phải bóc một cây véo hai cái, cô không hiểu sở thích của Phó Thành Lẫm cho lắm.
Cô liếc nhìn Phó Thành Lẫm: “Sau này anh sẽ gọi tôi là gì, là thím hả?”
Phó Thành Lẫm chỉ tay về phía cửa, ý là, nếu còn không ngậm miệng thì đi cho nhanh.
Chu Tuyền cười cười quay lại chủ đề: “Bên phía Nam Phong tính toán thế nào, sao còn chưa công bố?”
Phó Thành Lẫm: “Đang kéo hotsearch xuống. Xem ra bây giờ chưa thể tổ chức cuộc họp của quản lý cấp cao, có mấy người trong ban giám đốc đang lên chuyến bay đêm, tới lúc hạ cánh thì đã là đêm rồi.”
Chu Tuyền vừa mới phân tích những mặt tiêu cực của tin tức, “Cảm giác không giống như có người nào ở phía đối thủ ra tay, người trong nội bộ cũng sẽ không làm loại chuyện lên hot search thấp hèn như này, bản thân sẽ cảm thấy như đang sỉ nhục trí thông minh của chính mình.”
Tất cả những bình luận đều bị thủy quân chiếm giữ, tất cả đều là copy paste, rõ ràng hạ thấp động cơ là vì an toàn của người lái xe, nhưng dù có giải thích thế nào cũng không ai tin.
Phó Thành Lẫm khẽ gật đầu, anh cũng cảm thấy kỳ lạ.
Chu Tuyền: “Bất kể đó là ai, có mục đích gì, dù gì lần này cũng làm ảnh hưởng không nhỏ đến Nam Phong.”
Nói đoạn, cô nhắc nhở Phó Thành Lẫm, “Đến lúc đó nói không chừng những quản lý cấp cao của Nam Phong sẽ chĩa mũi nhọn về phía Cận Phong và Lê Tranh.”
Trước nay bọn họ đều có lý do đầy đủ, bọn họ sẽ nói, nếu lúc đó không phải Lê Tranh đưa tin tức về thí nghiệm xe hơi, thì sẽ không ảnh hưởng đến chuyện động cơ vừa va chạm đã tắt.
Lúc đó sau khi Lê Tranh đưa tin, Cận Phong dứt khoát không có ý định rút lui mà lựa chọn chỉnh đốn lại đội ngũ quản lý bên dưới.
Hiện tại tập đoàn Nam Phong có mấy tin tức bị treo trên hotsearch, tin tức khi đó Lê Tranh đưa lên cũng bị lật lại, hiện tại hotsearch này khiến người ta có cảm giác là do tin tức ngày đó Lê Tranh đưa lên mới dẫn đến cục diện ngày hôm nay.
Phó Thành Lẫm như suy ngẫm điều gì đó, anh nói với Chu Tuyền: “Tôi sẽ tham gia cuộc họp lần với tập đoàn Nam Phong qua video, tôi thế mà lại muốn xem xem ai nói đến chuyện của Lê Tranh.”
– —
Bận rộn cả một ngày, mười giờ tối, Lê Tranh mới về được tiểu khu.
Có một bóng dáng quen thuộc đứng bên cạnh chỗ đậu xe của cô, đang nhìn về hướng cô quay về.
Từ xa xa Lê Tranh đã hạ kính xe xuống, “Anh về khi nào thế?”
Phó Thành Lẫm đi về phía ghế lái, “Mười phút trước.”
“Anh cõng em lên lầu.” Anh chủ động đề nghị.
Hôm nay hình như Lê Tranh chẳng có lý do gì để anh cõng, “Bây giờ còn sớm, em cũng chẳng buồn ngủ.”
Phó Thành Lẫm nhắc nhở cô, “ Em cứ vờ như đau chân.”
Cả ngày không gặp Lê Tranh cũng nhớ anh, không vờ vịt thêm nữa, đoạn để anh cõng lên lầu.
“Giải quyết xong vấn đề rồi?” Cô quan tâm hỏi một câu.
Phó Thành Lẫm không muốn để cô lo lắng: “Cũng tàm tạm.”
Đến đường đi của lầu ba, mắt nhìn thấy càng lúc càng gần cửa nhà, Lê Tranh cũng không muốn rời khỏi lưng anh.
Đi ngang qua căn hộ bên cạnh, chỉ còn cách căn hộ cho thuê ba bốn mét.
Cằm của Lê Tranh tựa vào vai Phó Thành Lẫm, “Ông chủ Phó, xin anh chỉ một việc nhé.”
Cảm thấy người nằm trên lưng không có ý định leo xuống, anh đẩy người cô cao lên trên một chút để xem cô muốn nói chuyện gì.
“Cũng có thể xem như là một câu chuyện cũ rích nhàm chán, kể về Tiểu Minh và Tiểu Hoa cùng hẹn nhau đi công viên giải trí, công viên quá rộng, cả buổi sáng chơi đã đời Tiểu Hoa mệt đi không nổi, Tiểu Minh liền đề nghị cõng Tiểu Hoa.”
Nói đến đây Lê Tranh dừng lại nửa giây, “Ông chủ Phó, anh có nghe hiểu gì không?”
Phó Thành Lẫm đứng ở trước căn hộ cho thuê của Lê Tranh, đang chuẩn bị lấy chìa khóa ra, “Tiểu Minh thích Tiểu Hoa.”
“Tại sao?”
“Con trai sẽ không chủ động cõng người con gái mà mình không thích.”
Lê Tranh kể tiếp câu chuyện: “Tiểu Minh cõng Tiểu Hoa đi được một đoạn đường, sắp sửa đến đầu đường, ngay đầu đường có một chiếc ghế dài vừa hay có thể ngồi nghỉ chân, nhưng Tiểu Hoa không muốn bước xuống, vẫn muốn để Tiểu Minh cõng mình.”
Cô nghiêng đầu, nhìn bên sườn mặt của Phó Thành Lẫm, “Ông chủ Phó, anh nói xem lúc này Tiểu Hoa nên làm như nào?”
Phó Thành Lẫm vất vả lắm mới lấy ra được chìa khóa, vừa mới cắm được vào ổ, nghe Lê Tranh nói câu đó anh rút chìa khóa ra khỏi ổ.
“Anh để quên tài liệu trên xe, cùng anh đi lấy nhé?”
Lê Tranh bám lấy cổ anh, vừa được hưởng lợi lại còn làm ra vẻ: “Nể mặt anh không dễ dàng gì cõng em lên tới đây nên em mới đi cùng với anh xuống dưới, đó.”
Phó Thành Lẫm cõng Lê Tranh xuống lầu, liên quan đến chuyện Tiểu Hoa nên làm như nào, anh nói với cô là Tiểu Hoa không cần phải bận lòng, đó là chuyện Tiểu Minh nên bận lòng mới phải.
Anh nêu ra: “Lần sau khi kể chuyện, em có thể lấy cái tên nào nổi bật tí không?”
Lê Tranh cười: “Cái này gọi là dân dã.”
Đi đến nửa tầng hai, Phó Thành Lẫm ngoảnh mặt nhìn Lê Tranh, chỉ có khóe mắt mới nhìn đại thể gương mặt cô, đã lâu cô không được vui vẻ trước mặt anh như vậy.
Đến trước xe, Phó Thành Lẫm đặt Lê Tranh xuống, mở xe đi lấy cái gọi là tài liệu, trong xe không có tài liệu quan trọng, nhưng có một túi đựng hồ sơ để ở hộp dự phòng, tạm thời có thể dùng làm đạo cụ.
Lê Tranh đứng bên cạnh đu đưa chân, được Phó Thành Lẫm cõng một vòng đi về chân thì nhức tay thì mỏi, mặc dù là vậy nhưng vẫn muốn anh tiếp tục cõng.
Phó Thành Lẫm lấy một cuốn tạp chí nhét vào trong túi đựng hồ sơ, bấm nút khóa lại rồi lấy dây quấn vài vòng.
“Ầm” một tiếng, cửa xe đóng lại.
Lê Tranh nhìn tấm lưng cao rộng của anh, lúc này mới bừng tình: “Sao rồi anh?”
Phó Thành Lẫm đưa túi đựng hồ sơ cho cô cầm, anh khóa cửa xe xong lại đi đến trước mặt cô rồi ngồi xổm xuống, “Leo lên.”
So với hai lần trước, Lê Tranh lại lần nữa leo lên lưng Phó Thành Lẫm nhưng đã thoải mái và tự nhiên hơn rất nhiều.
Lúc đi về có có một đoạn đường đối mặt đón gió, cô theo bản năng rục vào cổ Phó Thành Lẫm, hơi thở bất chợt của cô phả sau tai anh, còn mang theo cả nhiệt độ cơ thể ấm áp của cô.
“Ông chủ Phó, chúc mừng năm mới.”
Ngày đầu tiên của năm mới đã gần kết thúc, cô mới ra được một câu chúc phúc.
Phó Thành Lẫm: “Cảm ơn em.” anh hỏi: “Còn có lời nào muốn nói với anh không?”
Lê Tranh lắc lắc đầu, đưa chiếc cằm xoa xoa qua lại nơi cổ anh.
Phó Thành Lẫm nhìn phía trước mặt đều mặt bằng, sau đó anh mạnh mẽ ngoảnh đầu lại, “Tranh Tranh.”
“Dạ?” Lê Tranh ngẩng đầu nhìn anh, gương mặt hai người gần sát nhau, lúc cô ngẩng đầu còn chạm vào chóp mũi anh, sau đó Phó Thành Lẫm hôn lên khóe môi cô.
Trái tim Lê Tranh nảy lên, hôn đáp lại anh, một nụ hôn nhẹ nhàng khe khẽ rơi lên bờ môi anh.
– —
(1)Cảnh sát phụ của Trung Quốc là những nhân viên không phải cảnh sát được tuyển dụng, dựa trên tình hình luật pháp và trật tự của từng địa phương và nhu cầu của an ninh công cộng, hỗ trợ các sĩ quan cảnh sát thực hiện các hoạt động và công việc hàng ngày của họ (Trích-lược dịch từ Quốc vụ viện Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa 2016)