“Cũng cảm ơn cậu, Lâm Kiều, tôi vĩnh viễn sẽ không quên, cậu là cô gái duy nhất đối tốt với tôi.” Trần Tuyên Trùng duỗi tay xoa đầu cô, đôi mắt ửng đỏ, “Cậu phải học tập thật tốt rồi thi đại học, chúc cậu thi đậu đại học A.”
Lâm Kiều nhìn đôi mắt hơi phiếm hồng của cậu ta, sửng sốt một chút.
Trần Tuyên Trùng đã xoay người chạy, giọng nói từ xa xa truyền đến, người đã chạy đi xa, “Tôi có việc đi trước, lần sau cùng nhau ăn cơm!”
Nếu người khác xem, giống như là đã xác định quan hệ bạn bè nam nữ, ở chung lại vô cùng hòa hợp.
Lâm Kiều nhìn bóng dáng chạy xa của cậu ta thật lâu, mới thu hồi tầm mắt đi về hướng khác, vừa quay đầu đã thấy Hoắc Ngập ở phía xa.
Anh có vẻ đã đứng ở chỗ đó nhìn rất lâu, đối diện với tầm mắt của cô cũng không nói gì, chỉ luôn nhìn cô, ánh mắt kia có chút chờ đợi, như là một đứa trẻ muốn ăn kẹo.
Lâm Kiều nhìn bánh kem trong tay anh, trong lòng đột nhiên có chút khó chịu.
Cô hơi cụp mắt, thu hồi tầm mắt, chạy lên lầu, tính toán đổi sang cầu thang khác để lên ký túc xá.
Hoắc Ngập nhìn cô xoay người chạy lên lầu, không có chút do dự nào, dường như tự giễu cười một chút, xoay người quay về, thuận đường ném bánh kem cầm trong tay vào thùng rác.
Trong ký túc xá Lý Thiệp đang vắt hết óc học từ đơn, thấy anh quay về có chút ngoài ý muốn, “Nhanh vậy mà đã đưa bánh kem xong rồi à?”
Hoắc Ngập ngồi xuống mép giường, không nói gì.
Lý Thiệp thấy anh tay không trở về, vậy bánh kem chắc đã đưa tới tay, cậu ta buông sách, hơi kinh ngạc nói: “Nói như vậy, Kẹo sữa đã đồng ý, tin lời cậu nói?”
Hoắc Ngập dựa người về sau, nhắm mắt lại hình như rất mệt.
Lý Thiệp thấy anh nằm xuống lại có chút ngoài ý muốn, “Giờ này sao còn đi ngủ, cơm không ăn? Tiết tự học buổi tối cũng không đi?”
Hoắc Ngập nhắm mắt lại rất bình tĩnh, giống như đã ngủ.
Lý Thiệp thấy anh hình như ngủ rồi, cũng không quấy rầy tiếp, dù sao về sau việc bận cũng là của cậu ta, nói chuyện yêu đương mà cũng phải hết chiêu dỗ này đến chiêu khác, mệt mỏi vô cùng…
Giữa giờ nghỉ trưa, gió ngoài cửa sổ hơi phất qua.
Cố Ngữ Chân đang làm đề, quạt điện trên đầu nhanh chóng chuyển động, Lý Thiệp bên cạnh đã ngủ rồi.
Cô ấy nhịn không được nhìn về phía cậu ta, cũng sắp tốt nghiệp, về sau bọn họ cũng sẽ không gặp lại, điểm giao thoa ngắn ngủi ở cấp ba giống như là một phần quà đưa cho cô, nhưng lại không có cách mở ra.
Cô biết sau khi cậu ấy tốt nghiệp, chắc chắn sẽ có bạn gái mới, mà mình cũng chưa bao giờ là loại hình cậu ấy thích.
Cậu ấy cho tới nay đều chỉ thích nữ sinh có dáng người, diện mạo tươi đẹp, mà ở trước mặt nữ sinh như vậy, cô ấy từ trước tới nay thành ra đều rất nhạt nhẽo.
Mặc dù thổ lộ cũng vô ích.
Nhưng cô nhịn không được, nếu không nói ra, cô nhất định sẽ tiếc nuối.
Cố Ngữ Chân chậm rãi khép sách lại, khi xác nhận cậu ta đã ngủ rồi, nói với cậu ta một câu rất nhẹ: “Tôi thích cậu, Lý Thiệp.”
Cố Ngữ Chân nói xong hốc mắt đột nhiên nóng, vội vàng đứng dậy đi ra ngoài, quay người lại liền thấy Lâm Kiều ở phía sau không cẩn thận nghe được.
Cố Ngữ Chân có chút không biết làm sao, vội vàng chạy ra ngoài, “Tớ đi tranh phòng vệ sinh.”
Lâm Kiều nhìn cô ấy chạy đi, mới phản ứng lại là mình vừa nghe được cái gì.
Cô cũng biết cô ấy ngượng ngùng, cũng không muốn đi quấy rầy, quay đầu nhìn lại, liền thấy Lý Thiệp đang nhìn hướng cửa sau suy tư gì.
Cô tạm dừng, cậu ấy tỉnh?
Vậy lời Ngữ Chân vừa nói, cậu ấy cũng nghe thấy rồi?
Lý Thiệp nhìn thoáng qua cửa sau, thu hồi tầm mắt lại, duỗi tay làm một động tác suỵt, “Không cần nói cho cô ấy biết là tôi tỉnh, miễn lại ảnh hưởng người ta thi đại học.”
Lâm Kiều nghe được lời này, tâm trạng mới vì Cố Ngữ Chân vui vẻ nháy mắt hạ xuống, Lý Thiệp nói như vậy, hiển nhiên là không có ý kia, cậu ấy không hề thích Cố Ngữ Chân…
“Ừ.” Lâm Kiều khẽ gật đầu, khó có khi có chút mất mát.
Có chút bí mật, nên lưu lại vào mùa hè này, tình cảm thời niên thiếu luôn không dễ dàng thành công, có lẽ là bởi vì không thèm để ý, cũng có lẽ là bởi vì làm bộ không thèm để ý.
Lần đó qua đi, Hoắc Ngập cũng không xuất hiện trong tầm mắt cô nữa, rõ ràng ở trong cùng một trường, nhưng trước nay không hề gặp lại, làm Lâm Kiều không phải cố tình đi trốn.
Như vậy thật ra lại tốt, đối lẫn nhau đều tốt.
Thi đại học rất nhanh đã đến, bắt đầu đếm ngược, Lâm Kiều mỗi ngày đối mặt đều là sách chất đầy trên bàn cùng trên mặt đất.
Thời gian đi học trong trường trôi qua đặc biệt nhanh, sau khi bắt đầu đếm ngược, mỗi một ngày như lật một trang sách, thời gian càng ngày càng khẩn trương, mọi người cũng đều đang làm bước lao cuối cùng.
Thi đại học trong cuối cùng đã đến, Lâm Kiều phát huy cũng không tệ lắm, chờ một ngày cuối cùng thi xong, lúc ra khỏi trường thi, lại đυ.ng phải Lý Kỳ Kỳ thi cùng trường.
Thời điểm chia lớp, các cô rất ít khi nhìn thấy nhau.
Cô tiến lên đang muốn chào hỏi, Lý Kỳ Kỳ đã ôm lấy cánh tay cô, hoàn toàn không dám tin, “Lâm Kiều, cậu đã nghe tin gì chưa, trường Hoắc Ngập thi đã xảy ra chuyện.”
Lâm Kiều nghe thấy tên của Hoắc Ngập, hơi hoảng hốt, “Chuyện gì vậy?”
“Người thi cùng trường nói cậu ấy nộp bài thi đầu tiên, còn chưa làm đã đi rồi!”
“Sao có thể?” Lâm Kiều phản ứng không kịp, “Có khi nào cậu ấy đã làm xong rồi hay không.”
“Không có, người thi trong trường thi đó đều nói, một chữ cũng không viết, toán học trực tiếp giao giấy trắng, giáo viên giám thị cũng kinh ngạc, lời gọi lại cậu ấy cũng không thèm để ý.”
Nam sinh bên cạnh cũng không thể ngờ được, “Nộp bài thi trước thì cũng không thể rời khỏi trường thi, sẽ có hiềm nghi gian lận, Hoắc Ngập sao cậu ấy lại thế này?”
Một học sinh trường khác nói, “Nghe nói cậu ta căn bản không nghe giáo viên giám thị, giao bài thi xong liền trực tiếp rời đi, giám thị còn tưởng rằng là học sinh hư, lúc sau mới biết cậu ta là Hoắc Ngập của Nhất Trung, hoảng sợ không thôi.”
“Các cậu nói là thật hay giả đấy, đây là thi đại học đó, sao có thể nộp giấy trắng, tôi cảm giác cho dù có là học sinh ngày thường không chịu học tập cũng sẽ nghiêm túc thi đấy!”
Lý Kỳ Kỳ lắc đầu, “Tôi cũng không chắc lắm, trường thi bên Hoắc Ngập cũng không có học sinh trường chúng ta, là trường khác truyền ra mới biết, hiện tại giáo viên còn chưa xác định được tình huống, chờ sau khi có điểm mới biết được có phải là thật hay không.”
Nam sinh bên cạnh hơi chần chờ, “Có thể là thật đấy, mấy ngày học gần đây cậu ấy đều không hề lên lớp, thường xuyên trốn học, giáo viên cũng yên tâm với cậu ấy, nên không có nghi ngờ gì, hơn nữa thành tích của cậu ấy tốt như vậy, trước khi thi đại học, đối với học sinh giỏi như cậu ấy mà nói là thời gian thả lỏng, cho nên cũng không hỏi nhiều đến. Chỉ là lúc trước tôi thấy có nhóm lưu manh trường ngoài đứng đó, ở cổng trường chờ cậu ấy.”
“Cho nên cậu ấy nộp bài thi trước, là cùng nhóm lưu manh đó đi ra ngoài chơi?”
Lâm Kiều nhẹ buông tay, túi trong tay nháy mắt rơi xuống đất, trong đầu hỗn loạn, tất cả đều là tiếng ồn ào, căn bản không nghe rõ bọn họ đang nói gì.