Trì Diễm bị ông đẩy mà ngây ngô ngồi xuống ghế, ông duỗi tay sờ lên bụng của Trì Diễm.
“Dù có bệnh gì đi nữa, cũng không thể tự mình gồng gánh như vậy được……”
Ánh mắt của Đàm Triệt có phần dại ra.
Trì Diễm co rúm lại một chút, cắn môi dưới: “Con không có bệnh, ba à.”
Bàn tay của Đàm Triệt cứng đờ dừng giữa không trung, sau một khắc liền nặng nề vung lên mặt của Trì Diễm: “Sao mày có thể như vậy, sao mày lại……”
Ông mắng dữ dội bao nhiêu, thì nước mắt ông rơi cũng nhiều bây nhiêu.
Trước sự tuyệt vọng của ông, lần này Trì Diễm không hề có chút ý định che dấu nào.
“Đây là con của ai, hả?! Chẳng lẽ là……”
Đàm Triệt nắm lấy vạt áo của Trì Diễm mà mạnh bạo kéo cậu lên, nửa bên mặt của Trì Diễm đã sưng phù vì cái tát ban nãy, nhưng ngoài trừ đờ đẫn thì trong mắt của cậu lại không hề có giọt nước mặt hay sự hối hận nào.
Đàm Triệt lại tát cậu thêm một cái, đẩy cậu lại trên ghế, lảo đảo lui về sau mấy bước: “Sao mày có thể ngu như vậy hả……”
Trên gương mặt xinh đẹp kia nay lại ngập tràn bi thương nhiều hơn phẫn nộ.
“Rõ ràng ở cùng tên kia đã chịu tổn thương một lần rồi, sao vẫn cứ muốn đâm đầu vào……”
Đột nhiên ông quỳ xuống, lê đầu gối đến trước mặt Trì Diễm, kéo cổ áo của bản thân ra: “Mày nhìn đi, nhìn kỹ đi……”
Đó là vết cắn đã tồn tại từ rất lâu về trước, thế nhưng dấu răng kia vẫn rõ ràng như thế, nhưng lại bị ông tự hành hạ bản thân mà dùng dao từng nhát từng nhát rạch xuống, để lại những vết sẹo giống như những con giun ngoằn ngoèo xấu xí. Nhưng chỉ cần có thể che mờ đi dấu vết kia là tốt rồi.
“Con cho rằng ba chưa từng trải qua loại đau khổ này hay sao chứ? Alpha……Alpha đều là những tên dối trá, những lời bọn họ nói không có câu nào là thật hết. Huống chi là cái tên kia…… Hắn có thể giống như chúng ta hay sao?!”
“Tại sao con cứ khăng khăng bán mạng mà yêu một người xa vời như vậy……”
“Diễm Diễm, chúng ta không đủ khả năng, không đủ khả năng đâu con……”
Trì Diễm đã từng nhìn thấy ông phát điên, nhưng chưa từng nhìn thấy ông khóc nhiều như thế này. Ông một mình chăm ba đứa con, không cần nói cũng biết đây là chuyện vô cùng vất vả rồi.
Rõ ràng đã quyết tâm sẽ bảo vệ ba, thế nhưng cậu lại khiến ông ấy đau lòng nhường này.
Trì Diễm muốn tiến đến ôm lấy ông, nhưng cậu chỉ có thể nằm trên bàn mà thở hổn hển—— Bụng cậu đau quá, phía dưới hình như có nước gì đó chảy ra
Đứa bé không được yêu thích này, cứ thế mà ra đi…… không phải sẽ tốt hơn hay sao?
Ba cũng sẽ không khóc, những người đồng nghiệp kia cũng không cần nhìn cậu với ánh mắt thương hại và đồng tình……
Thật quái lạ mà, những lúc như thế này rồi mà còn nhớ đến Thích Thủ Lân.
Nhớ đến lần đầu tiên hắn đi đến trước mặt cậu ở “Ô Kim”, cả người mang theo mùi hương lành lạnh cay nồng.
Nhớ đến lần đầu tiên hắn cùng cậu nói chuyện, ánh đèn ở bãi đỗ xe khiến cho hắn trở nên trông giống một người nhân tạo được chế tác vô cùng tinh xảo (?).
Nhớ đến chuyện thật ra hắn không phải bất khả xâm phạm như vẻ bề ngoài.
Hắn cũng có lúc cô độc mà ngồi lên xích đu.
Hắn cũng không thích lúc nào cũng phải cười.
Dáng vẻ bối rối của hắn, sự do dự của hắn, dáng vẻ tiều tụy khi hắn nằm trên giường bệnh.
Sự điên cuồng của hắn, sự độc ác của hắn, dáng vẻ hắn cắn nát mặt dây chuyền pha lê thành từng mảnh trong miệng.
Sự si mê của hắn, sự dịu dàng của hắn, dáng vẻ run rẩy hạnh phúc khi được làm bố của hắn……
Không phải cậu chưa từng dũng cảm, nhưng lần vùng dậy khi mà Trì Diễm gom hết dũng khí của cả đời mình, hét lên với thế giới này rằng, gào thét không được cướp hắn đi, đây là người đầu tiên mà hắn yêu trên đời này.
“Tôi phải bảo vệ hắn.”
Trong mắt người khác, điều này chỉ là thứ gì đó thừa thãi.
Một tảng đá, vừa xấu lại vừa cứng, thế mà cố gắng che chở cho một siêu tân tinh.
Nhưng cuối cùng thì, cậu vẫn vô dụng như vậy, cuối cùng thì cậu không bảo vệ được một ai hết.
【 Tác giả có lời muốn nói: 】
Hmmmmmm tui cảm thấy tiến triển nhanh quá rồi. Văn phông không được tốt lắm.