Còn có một con quái vật tám tay xách rìu truy đuổi người, cũng có những con nữ quỷ chỉ có mỗi nửa thân trên đang dùng tay đi dưới mặt đất, duỗi cái cổ dài bò sát trên hành lang.
Tiếng thét điếng người từ buồng vệ sinh cứ hết đợt này lại đến đợt khác vang lên….
Không biết khi nào mà trần nhà bị khuất mất một ván gỗ, lộ ra một lỗ lớn tối hun hút cỡ một mét vuông, lỗ tối còn có một đôi mắt trợn tròn đang lẳng lặng nhìn xuống chăm chú.
Đôi khi còn có mái tóc dài từ phía trên xoã xuống, cũng có đôi khi ngay khe cửa sẽ xuất hiện một cái đầu chẳng nhìn rõ mặt mũi đang lặng lẽ dõi theo.
……
Sân thể dục đã sớm long trời lở đất, càng giống một khu nghĩa địa hoang vu hẻo lánh.
Mấy bia mộ cũ nát trải dài khắp nơi, không biết cái mộ từ đời nào chỉ còn một nửa, trên quan tài còn lộ ra một vết nứt.
Đủ loại kiểu chết, đủ loại kiểu quỷ.
Còn có zombie, hung thú, quái vật.
Lớn có thể nói đến Godzilla, nhỏ thì phải kể tới côn trùng như con kiến, nhưng tất cả đều ghê chết người.
Có mấy học sinh mơ cái gì là khiếp người cái đó, thế nên kiến không chỉ có bò lúc nhúc mà còn chuyên khoét lủng mắt với não người.
Thậm chí còn tệ hơn, chúng mơ thấy cả thiên tai nữa.
……
***
Một tiếng ầm vang lên—
Ký túc xá rung chuyển một trận, tủ áo nghiêng ngả, cốc nước đổ tháo, bóng đèn đứt nửa rơi xuống.
Nhóc mập Chương Minh lôi bạn cùng phòng liều mạng chạy ra cửa, một bên kéo một bên kêu: “Nhanh lên!! Chạy mau—”
Dáng của cậu nhóc không vừa vặn nhưng tốc độ lại rất nhanh, chạy như một viên bi lăn thoăn thoắt.
Trước tiên viên bi lăn tới chỗ cửa cầu thang, sau lại nghĩ cái gì đó mà lăn trở về.
“Cậu làm cái gì vậy hả!” Bạn cùng phòng kêu to.
“Phòng kế! Tớ qua phòng kế nhìn thử—”
Nhóc mập rất chú trọng tình tiết anh hùng, thời điểm thế này thế nhưng lại quay ngược dòng lách người tới cửa phòng ký túc nào đó.
Cậu nhóc vung nắm đấm, tiếng phá cửa vang ầm ầm ầm.
Mới vừa vang một hồi, cửa đã tự mở ra.
Cậu nhóc lảo đảo ngã vào.
“Đi mau đi mau! Sao các thầy….. ủa?” Suýt chút nữa là cậu nhóc ngã nhào ra ban công, bị người dùng chân cản lại một chút, lại bị một người khác túm ngay cổ kéo về.
Người dùng chân cản đang ngồi ở bệ cửa sổ ban công, cậu nhóc nhớ rõ cô Tiếu giới thiệu, đây là thầy Ất.
Mà cậu quay đầu vừa nhìn, người đang xách cổ cậu còn trông quen phết…….
Cũng là thầy Ất nốt!
Nhóc mập há hốc, nhìn người trước mặt, rồi nhìn người phía sau, có lẽ cậu nhóc bị hoa mắt rồi.
Ngay sau đó cậu nhóc còn phát hiện, trong phòng ký túc cũng có hai thầy Giáp……
Cậu nhóc không phải hoa mắt đâu, chỉ có thể là bị mù thôi.
Nhóc mập sửng sốt vài giây, lúc này mới phản ứng lại, e rằng đây là tạo mộng rồi. (Bản edit từ nhà WONDERLAND @ourcutehome chỉ đăng trên Wattpad, nghiêm cấm repost.)
***
Hai người Du Hoặc, Tần Cứu…… à không, bốn người cũng không thể nhào vào sáp lá cà được.
Bởi vì trong trường đang hết sức nghìn cân treo sợi tóc, bắt đầu câu chuyện quần ma loạn vũ mỗi đêm một lần.
Bọn họ tiếc nuối dẹp chuyện khác sang một bên, dự tính giải quyết cho xong mớ rắc rối vướng bận này rồi mở hội nghị tiếp.
Thí sinh “Tần Cứu” ngồi trên bệ cửa sổ đung đưa chân, rũ mắt nhìn bên ngoài qua khung cửa, tức thời trình báo: “Một bầy khỉ…… không chắc rõ là cái gì, cứ tạm thời xem như một bầy khỉ đi.”
“Nói trọng điểm.”
“Giám thị A” cũng rút dụng cụ rồi ló đầu ra khỏi cửa sổ.
“Trọng điểm chính là, đám khỉ nọ như xác chết đầy lốm đốm đang tháo chạy qua đây cách dưới tôi năm mét, hiện đang gặm mặt tường.”
“Gặm cái gì mặt tường?”
“Ý nghĩa trên mặt chữ.”
Thí sinh “Tần Cứu” chỉ tay xuống dưới nói: “Ở đó đó, cứ như ăn thịt vậy, thể nào thì toà nhà này cũng sập xuống thôi.”
“Giám thị A” leo qua bên cạnh sân thượng.
Tuốt trên ký túc xá có một sân thượng, trước kia vẫn mở cho học sinh phơi đồ, sau thì khoá lại, không cho học sinh lui tới nữa, nguyên nhân cũng vì sợ chúng nhảy lầu thôi.
“Giám thị A” đứng ở trên rìa hẹp cạnh sân thượng ánh đèn mờ của ký túc xá lay động thân ảnh cao gầy, đẹp trai ngời ngợi.
Bởi vì lá gan bọn họ quá lớn, động tác còn quá nhanh nhẹn, nhóc mập trực tiếp xem đến ngây người.
Trong bóng đêm, thí sinh “Tần Cứu” quay đầu qua nói với “Giám thị A”: “Đứng được không đó? Tôi không ngại xuống dưới đỡ cậu một cái đâu.”
“Đỡ đỡ cái con mẹ anh ấy.”
Thí sinh “ờ” một tiếng, quay lại chớp mắt nói với hai người trong phòng: “Muốn dọn sạch cái đống này nọ đó đúng không?”
Tần Cứu nhấc cằm nói với ngoài cửa sổ: “Toàn bộ.”
Tần Cứu ở hai thời không khác biệt nhìn nhau, thế mà khi cười thì độ cong ở khoé miệng lại y hệt nhau.
Thí sinh “Tần Cứu” đưa tay chỉ “Giám thị A” trên sân thượng nói: “Bọn tôi một đội, các cậu một đội, xem ai nhanh hơn.”
Nói xong, anh quay đầu nhảy ra ngoài.
Nhóc mập: “……”
Cậu nhóc đờ đẫn nhìn cửa sổ, lại đờ đẫn nhìn Tần Cứu với Du Hoặc: “Thầy ấy nhảy ra ngoài.”
Ngừng hai giây, mặt cậu nhóc càng đờ đẫn hơn nói: “Đây là lầu sáu……”
Tần Cứu “ừ” một tiếng, đáp: “Có hơi nguy hiểm.”
Nhóc mập: “? ? ?”
“Có hơi” trong tiếng hán đâu thể dùng như vậy được.
Nhưng cậu nhóc vừa di đầu, thì đã thấy bóng dáng thầy đẹp trai trên sân thượng cũng mất tiêu rồi.
Nhóc mập nuốt nước miếng cái ực.
Rốt cuộc thì cậu cũng đã ý thức được, tự ngược dòng lên đây thì chả có được tôn xưng làm anh hùng xuất thiếu niên gì……..
Cậu chỉ có thể làm hùng (hùng=gấu) thôi.
Ầm—
Trong ký túc xá chợt vang một tiếng.
Giống như có một cây roi khổng lồ đang đánh vào eo tòa nhà, ký túc xá rung lắc dữ dội, mái nhà và mặt đất bắt đầu sụp đổ.
“Đi mau đi mau! ! !” Nhóc mập nhảy dựng hét lên.
“Không vội.” Tần Cứu nói.
“Em vội!! Hai thầy chắc chắn cũng vội!! Lẹ!”
Bên kia thì Du Hoặc kéo bức màn xuống.
Hai chân (?) hắn đá vỡ cửa kính, vừa vặn vừa kéo bức màn, lại với tay chụp lấy dây da của thí sinh “Tần Cứu” ở chỗ nọ, thử cố định xem sao.
Tần Cứu ngoài ý muốn nhìn hắn: “Cậu dùng cái này à?”
Du Hoặc dùng mũi chân đá đá lưng nhóc mập, nói: “Thằng nhóc dùng.”
Vẻ mặt nhóc mập tràn đầy hoảng sợ.
Du Hoặc ném một đầu khác của bức màn cho Tần Cứu.
Tần Cứu ấn nhóc mập xuống rồi giữ cậu lại: “Hôm nay cậu mơ thấy trường hợp siêu đặc biệt gì rồi?”
Nhóc mập vừa gào thét vừa suy sụp mà vùng vẫy dữ dội: “Em không biết đâu! Quên rồi!! Kỷ Jurrasic đại chiến với làn thuỷ triều zombie khơi mào động đất quy mô rộng cái gì—”
Mới nói một nửa, cậu đã bị bức màn bọc cho kín mít, bị Tần Cứu gác trên cửa sổ.
“Trong một lúc có thể sẽ hơi kích thích tí.” Tần Cứu an ủi nhóc mập: “Nhưng không kích thích thì cậu cũng chả xuống lầu kịp.”
Ký túc xá lung lay sắp đổ.
Du Hoặc nửa ngồi xổm trên cửa sổ, tay nắm lấy khung cửa sổ trống rỗng.
Hắn rũ mắt xuống, mắt đối mắt với Tần Cứu.
Đây là sau khi bừng tỉnh ngay nửa đêm, lần đầu tiên họ nhìn nhau như thế.
Chỉ trong tích tắc, sắc mặt ai cũng phức tạp cả.
Tần Cứu nói: “Bây giờ những người không liên quan đều chẳng ở đây, cho tôi mạn phép hỏi cậu một câu.”
Du Hoặc: “…… Hỏi đi.”
“Biết từ khi nào vậy?”
Anh nói chẳng có đầu có đuôi, nhưng Du Hoặc có thể hiểu được.
“Không lâu lắm, mới vừa kết thúc đợt kiểm tra trên tàu thì biết.” Du Hoặc dừng một chút, lại bổ sung: “Lúc bị nhốt lại.”
Hắn nói xong lại nhìn Tần Cứu.
Tần Cứu biết hắn đang hỏi lại, nói: “Thế mà lại giống nhau quá nhỉ, tôi cũng là…… Lúc bị nhốt lại.”
Không biết vì cái gì, anh bỗng nhiên cảm thấy có hơi buồn cười, cũng thật sự đã bật cười.
Du Hoặc lại mới bắt đầu, khoé miệng cong một chút.
Thật kỳ diệu, cảm giác bối rối nãy giờ làm lưỡng lự không đi thế mà lại chớp mắt một cái đã biến mất sạch.
Tựa như chả bao giờ quan trọng cả.
Tần Cứu còn muốn nói gì đó, nhóc mập bị bọc thành cái kén nhịn không được mà nói: “Em còn đang….. em em em thật sự không muốn chen lời đâu! Nhưng mà….. toà nhà sắp sập rồi á—”
Du Hoặc đứng thẳng người lên.
Bóng dáng nọ giống “Giám thị A” đứng trên sân thượng trước đó y như đúc.
Không phải, chính xác mà nói thì “Giám thị A” bước ra từ trong mộng giống hắn y như đúc.
Hắn nhìn thoáng qua trong màn đêm khuất sáng, bọn quái vật giống vượn khỉ kết bè kết đội, thi nhau chạy nhào tới toà nhà sắp đổ này mà cấu xé, ăn nhai ngấu nghiến bức tường với cát sỏi.
Sườn tường đảo mắt cái đã bị gặm ra một lỗ lớn.
Du Hoặc vòng sợi dây da ở một chỗ khác trên tay, bỗng nhiên quay đầu nói với Tần Cứu: “Anh có thể lên đây.”
“Đếm ba tiếng.”
3, 2, 1.
Toà nhà đổ sập, nhóc mập thét gào.
Lúc bọn họ nhảy thọc sâu xuống, cách đó không xa, Du Hoặc nhìn thấy giám thị A càn quét một đám vượn trắng, khuy kim loại trên áo sơ mi trắng và đôi ủng quân đội thế nhưng có thể thấy được trong bóng đêm.
Hắn bỗng nhiên rất tò mò Tần Cứu đã mơ thấy cái gì.
Tần Cứu ở trong gió thấp giọng nói một câu: “Một ít việc vặt thời trẻ.”
***
Nói sớm cũng không tính quá sớm, ít ra không phải thời còn làm thí sinh.
Anh mơ thấy mình đã gia nhập vào đội ngũ giám thị, dùng tên gọi lúc ban đầu là Gin, trở thành đồng liêu của giám thị A.
Vào thời điểm đó, có năm mươi giám thị, mỗi người có tính tình và quan điểm khác nhau. Thường có sự khác biệt trong việc thực hiện các quy chế của phòng thi, và các cuộc họp được yêu cầu thỉnh thoảng để cãi nhau.
Những gì anh mơ thấy là một buổi họp như thường kỳ.
Anh chỉ nhớ rõ buổi họp thường kỳ trước, anh với giám thị A phân biệt ngồi ở hai đầu bàn dài, giương cung bạt kiếm từ xa, ý kiến luôn luôn đối lập với nhau.
Bọn họ mở miệng không nhiều lắm, nhưng nghiễm nhiên đều đại biểu cho hai doanh khu. Chỉ cần một khởi đầu thì những người khác có thể theo lời khắc khẩu tiếp diễn.
Còn có mấy người đi hoà giải, một hồi thì khuyên nhủ giám thị A giảng hoà, một hồi nữa thì khuyên nhủ anh giảng hoà.
Vài khoảng cách ngẫu nhiên, anh sẽ lướt qua bàn dài, chạm ánh mắt với giám thị A.
Ngay thời điểm ấy, nhóm người hoà giải sẽ chạy nhanh lại nhảy ra chắn giữa, sợ bọn họ nhìn hồi sẽ càng tệ hơn.
Lúc nghỉ ngơi giữa buổi họp thường kỳ, có người đi toilet, có người đi đổi cà phê hoặc nước, càng có nhiều người ở lại phòng mà nghị luận xôn xao.
Giám thị A nghe bọn họ nói mấy câu, đứng dậy đi mất.
Chẳng được bao lâu, Tần Cứu cũng đi ra ngoài.
Hành lang rất dài, hai bên đều có hàng cửa mở vào trong.
Tần Cứu từ từ bước tới, cho đến khi đi tới một ngã rẽ nào đó thì bỗng nhiên dừng lại.
Dư quang giám thị A đang dựa trước cánh cửa, dường như đang nhìn chỗ này.
Tần Cứu vừa chuyển hướng bước chân, đang muốn rẽ sang.
Vừa khéo phía sau có mấy đồng liêu bước đến, vai anh bị người vỗ một cái, một người nào đó bước ra giảng hoà: “Gặp mặt nháo nhào, giao lưu ý kiến, khó tránh khỏi đụng chạm xích mích. Giờ nghỉ ngơi thì thôi bỏ đi, nhỉ? Nào nào nào, vừa đúng lúc tôi có chuyện muốn hỏi anh đây.”
Tần Cứu “chậc” một tiếng nhẹ bẫng.
Trong mơ anh nháy mắt thấy có hơi phiền.
Nhưng thật kì lạ, cảm xúc này thế nhưng lại không phải với giám thị A.
Anh cảm thấy bọn người hoà giải cứ đi tới đi lui, muốn xì hơi một cái cũng chỉ sợ không có chỗ để mà ra nữa là. Lại cảm thấy nhóm đồng liêu nói quá nhiều, ồn ào dễ sợ.
Phiền nhất chính là hệ thống nhìn trộm khắp mọi nơi.
Những người đó vẫn nói không ngừng như cũ, anh vuốt cổ né tránh mấy giám thị.
Trước khi rời đi, con người nhạt nhoà của giám thị A quay qua nhìn anh.
Sau đó thì anh tỉnh dậy.
***
Toà nhà đổ sập dưới đất, bụi mù bay khắp bốn phương.
Nhóc mập lăn một đường đến nền nhà, bức màn bọc kén vừa lúc bung mở. Trừ chuyện choáng váng mặt mày đến muốn ói cả bộ lòng với mông đau kinh khủng thì chẳng có vết thương nào khác.
Kế bên cậu, Du Hoặc dứt khoát rơi xuống đất, dùng thế giảm xốc một chút.
Khi hắn ngồi xổm vừa đứng lên, Tần Cứu vừa khéo dừng ở bên cạnh.
Hắn cảm giác được vành tai bị ai đó đẩy nhẹ một cái.
Giọng Tần Cứu trầm thấp vang ở bên tai: “Có một chuyện vốn muốn hỏi cậu từ lâu, tại sao cậu lại mang khuyên tai thế?”