【Chủ topic】: Lúc bọn tui mới nghe được chuyện này cũng cảm thấy cậu ta rất đáng thương!!! Có điều trọng điểm là lúc còn nhỏ Lý Duy có đến bệnh viện làm kiểm tra, và cũng được chuẩn đoán là mắc bệnh tâm thần phân liệt, giống như bố cậu ta vậy!
【Heo phẫn nộ】: Không phải chứ, mị đã gặp qua cậu í mấy lần rồi, trông rất bình thường ah. Đậu quá khủng khiếp rồi, cái kia không phải là giết người chưa thành à… Mất cả một chỏm da gà rồi.
【Nguyệt Lưu Thủy】: Lầu trên quá ngây thơ êi, có rất nhiều bạn học hồi cấp hai của bọn tui nhìn thấy cậu ta một mình lầm bầm lầu bầu, nói chuyện với không khí, trông y thứ điên thứ khùng í. Trái lại những gì chủ topic nói đều là sự thật, bạn tôi và Lý Duy sống cùng một tiểu khu. Nghe nói hồi tiểu học cậu ta từng phát bệnh một lần, nhốt một bạn học nam khác trong nhà vệ sinh cả một ngày, lúc đứa bé kia đi ra đều dọa mọi người tán hồn bạc vía cả đấy.
【Thiếu niên phòng đạn】: Tui có hơi tin nè… Thật ra đại đa số thời gian của nhiều bệnh nhân tâm thần đều có vẻ bình thường.
【Chủ topic】: Cảm ơn bạn học lầu trên đã giải thích. Cho nên mới nói, tuy rằng trước mắt cậu ta không làm bất cứ chuyện gì nên tội, nhưng cậu ta chính là một viên đạn bọc đường ah. Tôi không rõ vì sao một người như vậy lại có thể đến trường giống người bình thường nữa, nhỡ một ngày nào đó cậu ta bị cái gì kích động rồi phát bệnh tâm thần sau đó trả thù xã hội thì làm sao giờ? Bệnh nhân tâm thần lại không phải chịu hình phạt.
【Quần chúng ăn dưa】: Chệ trân ái sinh mệnh, rời xa Lý Duy.
【==】: Bài xích lầu trên.
…
Trương Mạn nhìn đến trong lòng khó chịu, bài đăng này càng lúc càng nhiều người đến xem, trước đó Lý Duy để lại ấn tượng tốt với mọi người, bây giờ tò mò và sợ hãi của mọi người cũng càng nhiều.
Cô đóng tab lại, mở lớn mắt nằm trên giường, trong vô thức tay phải bấu lấy ga trải giường. Cô không ngừng tự nhủ với bản thân rằng, không cần phải tức giận với đám người này, bọn họ chỉ là một đám trẻ nít chưa trưởng thành mà thôi. Trong tam quan của bọn họ, không hề tồn tại khái niệm hợp lí, bọn họ còn nhỏ, chỉ biết nôm na bệnh tâm thần phân liệt là một loại bệnh đáng sợ cũng là thứ bệnh mới toanh, vì vậy bọn họ treo ở bên mồm, dường như mỗi người đều vô tư dẫm một bước, rồi liền có thể an bình thoải mái.
Bây giờ bọn họ còn chưa biết, cười nhạo bất hạnh của người khác, là cỡ nào của cỡ nào hại người.
Kiếp trước, cô ngồi chung bàn với Lý Duy hơn một năm, chưa từng phát hiện anh có chỗ nào bất thường, cho nên đối với lời đồn anh mắc bệnh tâm thần phân liệt khịt mũi coi thường.
Nhưng hiện tại cô biết, tất cả những chuyện này đều là sự thật. Sau khi Lý Duy tự sát, thân thế của anh, tuổi thơ của anh, cả quá trình trưởng thành của anh từng cái từng cái một đều bị đào bới lên, khiến cô đến tận giờ nghĩ lại cũng cảm thấy đau lòng thay.
Trương Mạn đưa tay lên che lấy hai mắt.
Không thể tưởng tượng nổi lúc chuyện như vậy xảy ra, anh mới bảy tuổi ah, một người nhỏ như vậy ít tuổi như vậy, vốn là cái tuổi thích cười thích ăn, nhưng anh lại nhận hết thảy những khổ cực mà một người trưởng thành cũng không cách nào chịu đựng được.
Tất nhiên, đây mới chỉ là bắt đầu của tất cả bất hạnh.
…
Bao quanh ba mặt trong căn phòng trống rỗng chính là những giá sách cao đến tận trần nhà, ở chỗ cửa sổ sát đất có kê một cái bàn học rất lớn. Bên ngoài cửa sổ bóng đêm nuốt gọn những tòa nhà cao tầng, nhìn xuống bên dưới một chút, trong thành phố nhỏ không quá tắc nghẽn có đôi ba con xe đang chạy trên đường.
Lý Duy đang ngồi ngồi trước bàn học phân tích một phương trình trong sách Cơ học lượng tử, viết được một nửa thì, bỗng nhiên quên mất một định lí trong phép tính ma trận. Anh xoa xoa ấn đường, hơi nóng lòng đứng dậy đi lên hai bước.
Một tuần nhanh chóng trôi qua, cơ thể vẫn chưa hoàn toàn thích nghi với cái tay trái bó thạch cao, băng vải trên cổ ma sát làm gáy anh hơi đau.
Anh đi tới một trong những giá sách trước mặt, đưa tay lên thuần thục từ kệ thứ ba lấy xuống một quyển sách tham khảo, kết quả không cẩn thận va phải một hàng sách khác.
“Rầm” một tiếng, mười mấy gần hai mươi quyển sách đổ lên người anh.
Anh mặc kệ, trước lật sách ra xem công thức, sau đó nhanh chóng ngồi trở lại bàn học tiếp tục hoàn thành công thức ban nãy suy luận dở. Những công thức kia hệt như được tháo rời rồi bị nhào nặn tiến vào đầu anh, tựa hồ một đống len đan xen vào nhau, cho đến nữa giờ sau, mới sửa sang xong một đầu sợi.
Lý Duy dừng bút, lúc này mới chú ý đến đống sách rơi bên kệ sách, anh buồn bực nhéo nhéo mi tâm, cảm thấy hơi mệt.
Anh lắc đầu một cái, hít thật sâu để bản thân bình tĩnh, đi tới trước kệ sách, ngồi xổm xuống, dùng tay phải nhặt từng quyển sách lên đặt trở về chỗ cũ, trong lòng cứ có một cỗ cáu kỉnh không thể dằn xuống được.
Đột nhiên anh nghĩ đến một người.
Cô rất yên tĩnh, nhưng cũng rất ngang ngược. Cô cương quyết kéo anh đi đến phòng y tế, cô vội vội vàng vàng yêu cầu bác sĩ bó thật dày thạch cao cho anh, cô mua chè bột báng xoài cho anh lại lừa anh rằng mua một tặng một.
Nếu như có cô ở đây, liệu cô có thể an an tĩnh tĩnh bồi bên cạnh anh?
Vừa nghĩ tới đây thì, cơn cáu kỉnh lại tăng lên vô hạn, Lý Duy nhặt quyển sách cuối cùng lên đặt nó về lại chỗ cũ, rồi đạp một phát thật mạnh lên giá sách.
Anh nắm chặt tay, đè xuống những suy nghĩ không có khả năng cũng phi thực tế kia. Quán tính là thuộc tính duy nhất của hết thảy sự vật có bản chất, nhưng suy nghĩ thì không có quán tính.
Một khi đã quen thuộc, sẽ dần lo được lo mất, sẽ suy hơn quản thiệt.
Tác giả có lời muốn nói:
Liền có người hỏi có sợ hay không… mọi người cảm thấy cái tên《Bóng tối và Ánh sáng của anh ấy》nghe có ổn không? Đầu tôi trọc rồi…