Lớp trưởng thấy Tâm Anh không đến lớp bèn xuống chỗ của Nhã Ái hỏi chuyện bởi vì hai người họ là bạn thân mà.
Sao hôm nay bạn cô không đi học thế? Cô không biết trả lời như thế nào nên đành bịa đại ra một lý do nào đó.
À thì hôm nay cậu ấy không được khoẻ nên tôi bảo cậu ấy ở kí túc xá nghỉ ngơi.
Ừm tôi biết rồi.Thấy giáo viên vào nên cậu ta cũng trở về chỗ ngồi của mình.
Nhã Ái không hiểu sao dạo gần đây cái tên lớp trưởng này lại quan tâm cô bạn cùng bàn của mình vậy chứ.
Cả nhà của anh sau khi biết chuyện thì vô cùng lo lắng cho anh.Sợ anh sẽ làm chuyện gì dạy dột bởi vì khi yêu con người ta sẽ dễ đánh mất lý trí.
Thiên Hàn con đừng uống nữa bộ con muốn chết hay sao.Chẳng lẻ vì một đứa con gái mà con tính hủy hoại cả tương lai của mình sao.
Mẹ,mẹ cứ để con uống chỉ có như thế thì con mới quên được cô ấy.
Bà nội anh thì lắc đầu ngán ngẫm không biết phải khuyên dạy đứa cháu này như thế nào nữa ai nấy nhìn cũng đều xót xa.
Buổi tối tại bệnh viện X có một bệnh nhân ở trong phòng cấp cứu người đó không ai hết đó là ba của Tâm Anh.Trên đường về ông ấy bị xe tông nên người đi đường đưa vào bệnh viện.
Sau khi nghe tin ba mình như thế cô gấp gút bắt xe đến bệnh viện thì thấy mẹ mình ở trước phòng cấp cứu
Mẹ,mẹ ơi ba có sau không vậy mẹ! Tâm Anh ơi mẹ sợ lắm người ông ấy toàn là máu thôi.
Hai mẹ con ngồi đó mà nước mắt thi nhau rơi xuống bây giờ chỉ biết cầu mong ông ấy không có chuyện gì nếu không hai mẹ con sẽ chết mất.
Đèn cấp cứu vừa tắt bác sĩ tháo khẩu trang ra ngoài với gương mặt đầy lo lắng
Tình trạng của bệnh nhân hiện đã qua cơn nguy kịch nhưng do lực tông quá mạnh dẫn đến chấn thương vùng đầu khá nghiêm trọng,còn việc tỉnh lại chỉ chờ vào ý chí của bệnh nhân.
Hai mẹ con bây giờ chỉ biết khóc mà thôi thật sự rất đau đớn. Bây giờ chỉ có cô sẽ là chỗ dựa cho mẹ nên cô không thể suy sụp được cố trấn an bản thân để cả hai mẹ con cùng vượt qua