Chỉ một câu nói như vậy, Lí Vị Ương mặt đỏ tai hồng nói không nên lời.
Thiếu nữ xinh đẹp kia nhìn nàng, hiểu nhiên đã đoán ra thân phận của nàng, nhưng vẫn che miệng cười, nói: “Nha đầu! Phủ chúng ta làm gì có nha đầu thô bỉ như vậy!” Trong lời nói của nàng, chứa đầy sự châm chọc.
Lí Vị Ương cúi đầu, nhìn lại mình, so với tiểu thư trong thư phòng đúng là cách nhau một trời một vực. Nàng nắm chặt nắm tay, trong lòng không phục.
Thiếu nữ kia nhất quyết không buông tha: “Còn đứng ở đây làm cái gì? Không nhìn thấy ngươi đang quấy rầy chúng ta nghe tiên sinh giảng bài sao? Còn không đi!”
“Tam tiểu thư, chúng ta đi thôi.” Nha đầu bên cạnh nhỏ giọng nói.
Lí Vị Ương chỉ ước trên đất có hố để nàng có thể chui xuống! Đúng lúc này, đột nhiên có giọng nói dịu dàng từ đâu bay đến – “Thường Hỉ, nàng ấy là Tam tỷ của muội, Vị Ương đấy! Sao muội có thể vô lý như thế!”
Giọng nói này lúc đó đã giải vây cho nàng, giống như tiếng nói từ trên trời vọng xuống.
Sau này nàng mới biết, thiếu nữ đã giải vây cho nàng, chính là Lí Trường Nhạc. Đứng ngây ra thật lâu, Lí Vị Ương gần như sững sờ tại chỗ, nàng chưa bao giờ gặp được thiếu nữ xuất chúng như vậy, chưa bao giờ nghe qua giọng nói đẹp đẽ như vậy, lúc đó nàng lén lút nghĩ, dù có là tiên nữ, cũng chẳng hơn thế này là bao…
“Tam tiểu thư! Tam tiểu thư!” Tử Yên nhẹ giọng gọi tên nàng.
Lí Vị Ương từ từ mở mắt, ngồi thẳng dậy, nở nụ cười, một nụ cười mỉm như vậy cũng khiến sắc mắt nàng bỗng chốc trở nên sinh động đáng yêu, “Sao vậy?”
Tử Yên cười nói: “Tam tiểu thư, chúng ta sắp đến rồi.”
Lí Vị Ương kéo màn che nhìn ra bên ngoài, xe ngựa vừa đi qua Chính An môn, chỉ chớp mắt sẽ đến phủ Thừa tướng ở đường Xương Môn. Phủ Thừa tướng không toạ lạc ở nơi náo nhiệt, cũng không kề cận những phủ đệ hiển quý khác, lúc trước khi xây phủ từng có một vị Thân vương nhìn trúng chỗ đó, đặc biệt đến xin Hoàng đế, nhưng về sau lại thấy vị trí đó hơi lệch, cho nên không ở nữa, sau này vị Thân vương kia tham dự vào chuyện mưu phản thất bại thì uống thuốc độc tự sát, gia sản sung công, biệt viện này cũng bị phủ nội vụ thu về, cuối cùng ban cho Lí gia, cứ như thế, truyền qua mấy đời. Phủ đệ này được vị Thân vương kia xây dựng để tuổi già tĩnh dưỡng, trong hoa viên từng hàng núi giả đón gió, thấp thoáng dãy tử đằng, cực kỳ tao nhã lịch sự. Nếu nói đến độ rộng lớn, thì không tính là gì so với phủ các công khanh ở Kinh đô, nhưng nói đến cảnh trí, cũng phải số một số hai.
Đi một đoạn ngắn ngủi, tiếng vó ngựa đơn điệu mà lạnh băng làm thời gian như kéo dài hơn.
Chẳng biết qua bao lâu, xe ngựa rốt cuộc cũng ngừng lại.
Ngoài rèm xe vang lên giọng nói nhã nhặn của bà tử (ma ma làm việc nặng): “Tam tiểu thư, đến rồi!” Rồi đặt ghế nhỏ xuống bên xe ngựa, Bạch Chỉ và Tử Yên đặt chân lên ghế nhỏ xuống xe, sau đó xoay người hầu hạ Lí Vị Ương xuống xe.
Vào phủ, đi qua hành lang, hai bên hành lang treo vô số lồng chim bằng trúc ở trên cao, có Hoạ Mi, Bách Linh, Hồng Tử, Hoàng Tước, còn có cả chim Hồng Bột, Lam Bột, Hổ Bì, Thái Bình, Chu Đỉnh Hồng gì đó sống cách đây cả ngàn dặm, đúng là trăm điểu cùng hót, rất dễ nghe rất êm tai, Lí Vị ương nhìn thoáng qua Diều Hâu được đặt trên bao tay bằng da mắt lộ ra sự sắc bén, thản nhiên chuyển dời ánh mắt.
Dọc đường đi, chỗ nào cũng có nha hoàn mặc áo màu lục trang sức màu lam, im lặng cung kính đứng đó. Nhìn thấy Lí Vị Ương, toàn bộ nha hoàn ngay ngắn cúi người hành lễ. Cảnh tưởng so với kiếp trước, giống như đúc.
Lúc đó bản thân nhìn thấy các nàng, chân tay luống cuống. Hiện giờ nhớ lại, Đại phu nhân vốn có thể sai người đến dạy lễ nghi cho mình, hoặc Lí gia ở Bình thành cũng nên có người nói qua với mình, mà không hề có một người nào, tuỳ ý để nàng mất hết thể diện trước mặt hạ nhân, bị người khác nghị luận nha đầu thôn dã đúng là nha đầu thôn dã, căn bản không hiểu quy củ! Lí Vị Ương nhớ lại trước kia, mỉm cười, không dừng lại nhìn bọn nha đầu đứng hành lễ với nàng xung quanh, đi theo nha đầu dẫn đường đi về phía trước. Bạch Chỉ cùng Tử Yên thấy tình hình này, đều nhanh chóng bước theo.
“Có nhìn thấy không! Người đó chính là Tam tiểu thư!”
“Bộ dạng rất xinh đẹp, dáng vẻ cũng tốt lắm! Không phải có người nói nàng lớn lên ở thôn quê sao?”
“Đúng thế, tiểu thư đúng là tiểu thư, không vì lớn lên ở nơi thôn quê mà nhát gan cái gì cũng sợ đâu!”
Lí Vị Ương không chút hứng thú với những nghị luận đó, đi thẳng đến cửa lớn Hà Hương viện, tiểu nha hoàn đứng bên ân cần kéo mành lên, thấy các nàng đến gần, tươi cười nói “Tam tiểu thư”.
Lí Vị Ương khẽ cười gật đầu với tiểu nha hoàn kia, bước vào phòng lớn.
Bạch Chỉ cùng Tử Yên đi vào theo, nhìn thấy sàn nhà khảm vàng thỏi bóng loáng như gương, trên đầu treo đèn cung đình hình bát giác đẹp đẽ, trong phòng các cột trụ làm bằng gỗ Tử Đàn khảm hoa văn ngà voi toả sáng rạng rỡ, các loại vật dụng còn lại đều được tạo bởi gỗ Hoa Lê hoặc gỗ Toan Chi, hết sức xa hoa, chạm trổ phồn hoa, làm người nhìn không thể dời mắt.
Hai nha đầu từ Bình thành đến gần như ngừng thở.
Đúng là rất… xa hoa!
Nhưng mà Lí Vị Ương người vốn nên bị cảnh tượng phú quý này làm kinh sợ, lại không thèm liếc mắt nhìn những thứ xinh đẹp đó một lần, chỉ nhẹ nhàng đi lên phía trước, tươi cười cúi người thi lễ với lão phụ nhân ngồi chính giữa trên cao: “Vị Ương bái kiến tổ mẫu, mẫu thân cùng nhị vị thẩm thẩm.”