– — Thả lỏng thả lỏng, thả lỏng đầu óc.
Tiêu Kỳ thong dong đặt mảnh giấy trở lại:
“Gần đây Tô mỹ nhân có tiếp xúc với thứ gì đặc biệt không? Hoặc ăn đồ kì lạ gì đó?”
“Hồi bệ hạ, thần thiếp luôn ở Dao Quang Điện, bữa ăn hàng ngày đều do ngự thiện phòng đưa đến.”
“Người kì quái thì sao?”
Tôi quỳ phịch xuống:
“Bệ hạ! Thần thiếp tuân thủ bổn phận, nếu như không có chuyện gì tuyệt đối sẽ không bước ra khỏi Dao Quang Điện nửa bước, càng sẽ không gặp người hỗn tạp nào.”
Tiêu Kỳ tựa lên bàn, ánh mắt liếc tôi nhấp nháy, trong lòng cũng không có âm thanh gì.
Một lúc lâu sau: “Đứng dậy đi.”
Sau đó nói: “Trẫm thấy sắc mặt ngươi không khỏe, ngày khác lại đến vậy.”
– — Qua ải rồi!
Tôi kìm nén phấn khích, dối lòng thầm nghĩ:
[Huhu là ta nói sai câu nào rồi sao, hay là ta vừa lộ ra khuyết điểm nào, sao bệ hạ lại hỏi ta mấy câu hỏi này, tại sao hỏi xong liền đi, để người trong cung biết bệ hạ lật thẻ bài của ta không đến một khắc đã đi thì cái mặt này của ta phải giấu vào đâu huhuhu…]Ta vừa nghĩ thầm vừa giả bộ không nỡ, tiễn Tiêu Kỳ ra ngoài.
Mắt thấy đã sắp đến cửa điện, nhưng chiếc váy mới trên người quá dài, một bước vậy mà không đạp tới ngưỡng cửa.
Cho nên nói con người không thể tự mãn, một khi tự mãn liền dễ xảy ra vấn đề.
Vấn đề của tôi xảy ra chính vào giây phút này.
Tôi bị vấp vào váy loạng choạng lên phía trước một bước, mà Tiêu Kỳ không biết vì sao đột nhiên quay người lại.
Tôi vô thức muốn tránh khỏi hắn, đột ngột ngã ra phía sau.
Hắn muốn kéo tôi, nhưng lại vấp vào bậc cửa.
Sau đó…
– — Rầm!
Hắn ở trên, tôi ở dưới.
– — Sát rạt.
Vốn dĩ cũng không có gì.
Chỉ là một cảnh thô tục trong phim thần tượng thô tục, nhưng…
Tôi nghe thấy tiếng lòng của hắn:
[Ô… mềm quá!]Ý thức của tôi đi trước ý chí, gào to một tiếng sâu trong tâm trí:
[Biến, thái, chết, tiệt!!!] [HẾT CHƯƠNG 7]