Moaa không cần suy nghĩ liền gật đầu, hắn đúng là muốn tắm một cái, hoạt động mạnh suốt buổi chiều cả người đều là mồ hôi.
Vì vậy ăn xong bữa cơm, Hahna mang theo đồ dùng, cõng Moaa vào cuối hang động tắm rửa, Gadnu cũng chạy theo, mặc dù đối với thân hình của nó vào được trong đó khá là vất vả. Con Bum vừa rồi gặm mấy cái nấm tuyết xong đã chui vào ổ ngủ, không đi cùng.
Lúc gần đến nơi, Hahna đột nhiên nói – “Maam có cảm thấy trong này hình như hơi ấm hơn trước không?”
“Có sao?” – Moaa không xác định hỏi, thân thể hắn vẫn còn đang trong trạng thái nóng bức, đúng là không nhận ra.
Hahna tiến nhanh lên trước xem thử, mạch nước ngầm vẫn như cũ không có gì thay đổi, nhưng nơi này đúng là ấm áp hơn trước. Cô nhỏ đưa tay xuống thử nước, nhíu mày nói – “Nước ấm, không nóng lắm nhưng so với trước ấm áp rất nhiều.”
“Sao có thể như vậy? Mạch nước ngầm bình thường có thể đột nhiên nóng lên sao?” – Moaa cũng đưa tay chạm vào thử, thật là nước ấm. Nếu là ở Thiên Nguyên, hắn sẽ kiểm tra xem hỏa linh khí trong nước nhiều hay ít gì đó để phán đoán nguyên nhân, còn thế giới không có linh khí vận động như thế nào hắn không rõ ràng nên không thể phán đoán.
Hahna suy tư hỏi – “Có thể, mặc dù rất hiếm, thông thường suối nước nóng đều ở gần núi lửa, nhưng có đôi khi chỉ cần có dòng chảy dung nham dưới đất cũng có thể tạo ra mạch nước nóng. Bất quá thế giới này có nhiều thứ chúng ta không hiểu được, con cũng không dám đoán bừa.”
Moaa còn đang suy nghĩ chuyện này thì bên kia Gadnu đã nhảy ùm xuống nước, thân hình khổng lồ của nó lấp gần hết hồ nước nhỏ, Hahna cũng bỏ Moaa xuống, giúp hắn cởi đồ rồi cùng nhau xuống tắm. Nước trong này không hẳn là nước nóng nhưng so với bên ngoài ấm áp hơn nhiều, ngâm mình trong đó làm Moaa dễ chịu, cơn đau trong cơ bắp cũng dịu đi. Hahna vừa giúp Moaa tắm vừa nhẹ nhàng xoa bóp cho hắn, khiến Moaa mơ màng muốn ngủ, Gadnu cũng gác đầu lên bờ, lim dim thư giãn, hôm nay đúng là quá mệt mỏi.
Đang lúc thả lỏng, Gadnu đột nhiên dỏng tai lên, sau đó ngóc dậy nghiêng đầu nghe ngóng.
“Sao thế?” – Hahna bị hành động đột ngột của nó làm giật mình dừng lại động tác.
Moaa cũng tỉnh táo lại, thấy Gadnu như đang nghe cái gì, hắn cũng im lặng lắng nghe, nhưng xung quanh ngoài tiếng nước chảy ra cũng chỉ có tiếng hít thở của hai người một sói. Tuy vậy hắn và Hahna cũng không làm ồn, vì thính lực của Gadnu chắc chắn mạnh hơn bọn họ nhiều.
Gadnu không biết nghe thấy cái gì mà có vẻ rất khó hiểu, đầu đã lệch hẳn sang một bên, rồi đột nhiên nó như bị giật mình trợn tròn mắt, lập tức đứng phắt dậy, còn dùng mõm củng củng Hahna ra hiệu con bé nhanh lên bờ.
Moaa và Hahna không hiểu gì nhưng cũng không dây dưa, lập tức ra khỏi hồ nước.
Rất nhanh hai người cũng nghe được âm thanh lạ, đó là tiếng nước chảy trong đường hầm, không giống âm thanh róc rách tĩnh lặng thường ngày mà như một cơn lũ ào ạt dâng trào.
Hahna vội dìu Moaa tránh xa khỏi hồ nước, Gadnu cũng ngậm mấy món đồ hai người để cạnh bờ hồ mang theo. Cả ba vừa đi đến lối ra thì dòng lũ cũng tới nơi, đánh vào bên kia vách đá rồi theo kẽ đá phun trào thành một đường thẳng tắp qua đến tận vách đá đối diện, có mấy kẽ đá bị sức nước mở rộng, đá vụn bắn ầm ầm vào hồ.
Moaa, Hahna và Gadnu trợn tròn mắt nhìn tình cảnh này, may mà chạy ra kịp, nếu không đừng nói là hai cha con Moaa, Gadnu cũng phải bị thương.
“Nước nóng!” – Hahna kinh ngạc hô.
Dòng nước đổ ra lúc này độ ấm khá cao, Moaa có thể cảm giác được xung quanh đang nóng lên, mà trong động cũng đã đầy sương trắng.
Chẳng mấy chốc hồ nước nhỏ đã đầy, nếu nước tràn ra thì sợ là một nửa hang động nhà bọn họ sẽ bị ngập. Hahna lại đưa Moaa ra xa một chút, đồng thời nói – “Nếu nước tràn ra nhiều thì hầm chứa thịt của mình chắc phải dời đi, nhưng mà chắc không ngập đến chỗ ở đâu.”
Moaa gật đầu, chỗ ở của bọn họ địa hình cao hơn nơi này, ở giữa còn có hai căn phòng đá có nền thấp hơn xung quanh rất nhiều, nước có tràn ra cũng chỉ chảy đến đó thôi.
Cũng may nước phun như vậy không kéo dài, năm sáu phút sau thì yếu đi rồi dần trở lại bình thường, hồ nước mở rộng ra gấp đôi nhưng không tràn đi xa.
Lúc này Moaa và Hahna mới thở phào nhẹ nhõm.
“Không hiểu là chuyện gì xảy ra, chúng ta ở đây bao nhiêu năm nay cũng đâu gặp tình huống này.” – Moaa lắc đàu nói.
Hahna đỡ Moaa ngồi xuống, sau đó đưa tay thử độ ấm của nước, nói – “Nước vừa rồi đổ ra rất nóng, giống như có núi lửa hoạt động. Quanh đây có núi lửa không maam?”
“Maam cũng không rõ nữa, maam không đi đâu xa, nhưng mà hình như là có, maam từng nghe người khác kể là có một vùng toàn là đất đỏ, ở đâu thì maam không biết, chắc là khá xa.”
Hahna nghe xong chỉ có thể nhún vai, chỉ cần không phải cách nhà vài cây số hẳn là không việc gì.
Đè xuống bất an trong lòng, hai cha con đi trở về, Moaa cần nghỉ ngơi. Mà bên ngoài, đúng như Hahna dự đoán, bão tuyết đã trở lại.
Những ngày cuối mùa đông trôi qua trong bình lặng, bởi vì suốt mười hai ngày sau ngày mặt trời đỏ, bão tuyết vô cùng dữ dội, cả Gadnu cũng không dám ra ngoài vào thời tiết như vậy. Moaa và Hahna dành nhiều thời gian rèn luyện năng lực của bản thân, nhất là Moaa, hắn cảm thấy ngày mặt trời đỏ vừa rồi năng lực của mình đã tăng lên đáng kể, thân thể giống như nhẹ hơn rất nhiều, nhanh nhẹn và linh hoạt hơn hẳn, hắn cần thiết làm quen với tốc độ này. Mà cách hắn luyện tập là chơi đuổi bắt với Gadnu, cũng không cần chỗ nào rộng rãi, Gadnu chỉ cần đứng một chỗ, Moaa thì nhanh nhẹn vờn quanh nó, mỗi lần Gadnu đều tốn không ít thời gian mới bắt được hắn.
Ngày thứ mười bốn sau ngày mặt trời đỏ, cơn bão tuyết điên cuồng cuối cùng cũng dừng lại. Moaa và Hahna mất gần hai giờ cũng không dọn được đống tuyết lấp kín cửa hang, cuối cùng phải đợi Gadnu tới xử lý. Bên ngoài vẫn rất lạnh, nhưng trong gió có thể cảm nhận được một tia ấm áp của mùa xuân, bầu trời trong veo, tầng mây dày đặc đã bị gió xuân thổi tan từ lúc nào, mặt trời rực rỡ khiến lòng người khoan khoái không ít.
Dưới chân vách đã, lớp tuyết phủ đã vùi lấp không ít bụi rod, chỉ còn không đến một nửa lộ ra bên ngoài, có thể đoán được lớp tuyết bên dưới dày cỡ nào.
Hahna cúi người nhìn bên dưới, nói – “Để con xuống xem thử.”
“Cẩn thận trơn đấy.” – Moaa không kịp ngăn con bé, chỉ có thể dặn dò.
“Tuyết dày như vậy, ngã cũng không đau được.” – Hahna cười hì hì đáp, xuống đến còn cách mặt tuyết bảy tám mét liền buông tay nhảy xuống, cùng với tiếng cười biến mất giữa lớp tuyết trắng tinh bên dưới.
Gadnu thấy thể cũng không chần chờ, kêu lớn một tiếng cũng phóng mình nhảy theo. Moaa không còn gì để nói, lắc đầu cười cũng đi xuống. Lớp tuyết tuy dày nhưng chỉ có khoảng hơn một mét bên trên là tuyết xốp, còn bên dưới đã đóng lại, rất cứng. Moaa cùng Hahna xem xét một lượt, cảm thấy với độ dày thế này hai người di chuyển còn rất khó khăn, phải đợi lớp tuyết xốp bên trên cứng thêm hoặc là tan bớt thì mới ra ngoài được. Còn đối với Gadnu bằng này vẫn không phải chuyện gì lớn, cho nên nó quyết định ra ngoài một chuyến. Những năm trước tuyết không phủ dày thế này, “Moaa” vào lúc này nhất định sẽ ra ngoài đi kiếm thức ăn, nhưng năm nay hai cha con không thiếu thực phẩm, tuyết lại quá dày, cho nên Moaa quyết định chờ vài ngày tuyết tan bớt mới tính tiếp.
Gadnu ra ngoài hơn nửa ngày mới quay về, nó cũng không mang theo con mồi mà ngậm về mấy đóa hoa limny đã nở.
“Oa! Hoa limny đã nở rồi cơ à?” – Hahna đón lấy mấy bông hoa Gadnu tặng, không nén được ngạc nhiên.
Moaa cũng cầm hoa lên xem thử, đúng là hoa limny. Hoa limny kỳ thật không chỉ có một loài mà là tên gọi chung chỉ những loài hoa nở sớm trước khi tuyết tan, có rất nhiều loài limny, hình dạng và màu sắc khác nhau rất nhiều, thậm chí cùng một loài nhưng mọc ở vị trí khác nhau cũng sẽ có màu sắc khác nhau. Nhưng đã được gọi chung thành một cái tên thì chúng cũng có đặc điểm thống nhất, đó là đài hoa lẫn cánh hoa đều khá cứng, không mềm mại như những loài hoa khác, cánh hoa có kiểu vân sọc rất đặc trưng, nhìn như mỗi cánh hoa là do vô số sợi tơ bện lại mà thành vậy. Loài hoa Gadnu đem về là loài limny hay mọc ở chỗ cao có nhiều gió, hình dạng hoa gần giống hoa dâm bụt nhưng cánh hoa dày hơn, mỗi đóa hoa đều lớn bằng bàn tay, có màu từ vàng tươi đến vàng chanh, càng mọc ở trên cao màu của nó càng tiếp cận màu vàng, nhụy hoa màu trắng ngà, có đôi khi sẽ hơi trong suốt. Mấy đóa hoa này hẳn là Gadnu hái từ cùng một nơi, màu sắc vàng tươi, có đóa đã nở hoàn toàn, có đóa chỉ hé một nửa, bên trong còn ngậm một ít tuyết.
“Có vẻ như nó nở khi còn đang bão. Thứ này đúng là cứng cỏi, gió bão như thế vẫn không có việc gì.” – Moaa cảm thán.
Hahna gật gù – “Rất là kiên cường, năm nay gió xuân đến trễ, bão tuyết dữ dội như thế, chúng thế mà vẫn ung dung đúng hạn nở hoa, mặc kệ thời tiết, thật là khó tin”. – Mặc dù lúc Luci ra đời, thế giới của nhỏ đã không còn nhiều cây cối, nhưng thực vật ra hoa kết quả yêu cầu thời tiết và hoàn cảnh thích hợp thì nhỏ vẫn biết, cho nên đám limny này nở trong bão tuyết thật sự rất ngược đời, phải biết là hoa limny là loài nở vào mùa xuân, sau khi tuyết ngừng.
Moaa khẽ cười gật đầu – “Đúng vậy, thế giới này thật là thần kỳ.”
Hắn thử dùng sức bẻ thử một cánh hoa, đúng là rất chắc chắn, phải cố sức một chút mới tách nó khỏi đài hoa được. Cánh hoa lớn cỡ ba ngón tay, rất dày. Bên kia Hahna cũng bẻ thử một cánh, lầm bầm – “Này giống hoa nhựa thật.”
“Hoa nhựa là hoa gì?” – Moaa hỏi lại.
Hahna bật cười – “Hoa nhựa không phải là một loại hoa, mà là hoa giả, dùng nhựa làm thành, đó là một loại vật liệu phổ biến ở thế giới của con, rất tiện dụng, hoa limny sờ lên thật sự rất giống làm bằng nhựa, nhưng mà màu sắc đúng là đẹp.”
Moaa đồng tình gật đầu. Hoa limny hình dạng hơi kỳ lạ, cứng rắn chứ không mềm mại như những loài hoa khác, cũng không có mùi thơm, nhưng màu sắc của chúng lại rất bắt mắt, cả đóa hoa bóng mượt trơn nhẵn, khi chúng cùng nhau nở rộ rợp cả núi rừng, quang cảnh đó cực kỳ chấn động. Nhìn đài hoa còn đọng một chút băng giá, Moaa cảm thán – “Giữa băng thiên tuyết địa thế này mà nhìn thấy một đóa hoa nở chắc là đẹp lắm, thật muốn nhìn một cái quang cảnh nơi đó.”
“Vậy chúng ta cùng đi ngắm hoa đi.” – Hahna nghe vậy hồ hởi đề nghị.
Moaa cười bất đắc dĩ – “Bên ngoài đều là tuyết, Gadnu đi ra được nhưng chúng ta làm sao đi? Đợi vài ngày khắp nơi đều có hoa limny, ra cửa hang là có thể xem rồi, con kiên nhẫn một chút.”
“Không phải đâu maam.” – Hahna mè nheo – “Lúc đó thì còn có thể thấy hoa nở trên tuyết sao? Con muốn ngắm hoa nở giữa trời tuyết cơ.”
“Không được, ra ngoài lúc này không chỉ khó khăn còn rất nguy hiểm, con nghe lời đi.”
Moaa lần này rất kiên quyết, mặc kệ Hahna nài nỉ thế nào cũng không gật đầu, cuối cùng con bé chỉ có thể từ bỏ, ủ rũ bò lên người Gadnu nằm bẹp. Gadnu mấy ngày trước phải ở trong động tránh bão có chút chán chường, ra ngoài dạo một chuyến tâm trạng rõ ràng tốt hơn, nó nằm bò gần đống lửa để sưởi ấm, một bên liếm lông bị dính tuyết, một bên dùng cái đuôi chơi với Bum, thỉnh thoảng còn liếm Hahna vài cái an ủi con bé, nhìn rất thích ý.
Moaa đang may thêm đồ mới cho Hahna, mớ da lông tích cóp bấy lâu đã có thể lấy ra sử dụng.
Hắn chuẩn bị trước tiên dùng lông thú se sợi để đan mấy món đồ lót. Người ở đây đều không có thói quen mặc đồ lót, kể cả á thú, thời gian đầu vừa đến Moaa và Hahna đều rất không quen. Động vật vào mùa tuyết thường có bộ lông dày và dài, Moaa chọn ra mấy con có lông mềm mại nhất, cắt lông riêng ra để xử lý, dùng để se sợi đan đồ lót. Se sợi và đan quần áo Moaa đều biết, luyện chế pháp khí đôi khi cũng cần những thủ pháp này.
Hắn còn muốn làm thêm hai đôi giày mới, đế giày đóng vài lớp da để hai cha con mang. Các thú nhân thường thì không mang giày, bởi vì bọn họ thường xuyên phải biến thân, trên người ngoại trừ dùng da thú che chỗ cần che ra thì không thêm gì khác, chỉ có mùa đông mới mặc kín hơn một chút, thân thể thú nhân rất khỏe mạnh, cũng không sợ lạnh như á thú. Hahna thì khác một chút, cô bé là nữ thú nhân, thú hình quá nhỏ, cho nên nếu không phải bất đắc dĩ bình thường đều dùng hình người, lại xuất phát từ tâm lý của người từ thế giới văn minh, Moaa vẫn muốn con gái mình ăn mặc tươm tất một chút. Hắn còn định làm thêm vài bộ váy áo, thắt lưng, bao cổ tay, dù sao là tạm thời không rảnh rỗi được.
Hahna giận dỗi một lúc cũng bò dậy tiếp tục luyện tập hai cái đuôi của mình, Moaa ở một bên vừa đan quần áo vừa chỉ dẫn Hahna luyện tập. Qua mấy tháng quan sát Hahna sử dụng pháp thuật của mình, hắn đã tổng kết được một ít nguyên tắc, cũng từ đó suy ra cách giúp Hahna rèn luyện hiệu quả hơn, cô bé hiện tại chưa thể tạo ra cơn lốc tuyết như mong muốn nhưng có thể đem nước đóng băng thành một bông tuyết lớn, lại mượn sức gió hỗ trợ nó xoay tròn, tạo ra sát thương cao hơn trước rất nhiều. Khống chế một bông tuyết thành thục rồi, Hahna lại bắt đầu luyện dùng hai bông, độ khó tăng lên không chỉ một chút, cho nên gần đây cô bé siêng năng hơn trước rất nhiều.
Cứ như vậy bình yên đi qua một ngày, tản sáng ngày hôm sau, hai người hai vật trong động còn đang say ngủ thì bị JP đánh thức.