Động tác của thiếu niên kia đã rất nhanh rồi, nhưng Ngụy Vô Tiện quen làm mấy trò kiểu như ngáng chân dán bùa lên lưng người ta, nên thao tác còn nhanh hơn nhiều. Thiếu niên kia chỉ cảm thấy lồng ngực tê rần, sau lưng nặng trĩu, toàn thân mất khống chế ngã úp sấp xuống đất, kiếm cũng loảng xoảng rớt xuống bên cạnh, cố gắng thế nào cũng không bò dậy nổi, cứ như bị núi Thái Sơn đè đầu. Nằm úp sấp trên lưng là một âm hồn chết vì tham ăn, ép chặt cậu ta đến ngạt thở. Tiểu quỷ tuy yếu ớt, nhưng đối phó với một tên nhóc thì chẳng khó khăn gì. Ngụy Vô Tiện nhặt kiếm của cậu ta lên, nhắc nhắc tay, rồi vung kiếm chặt đứt phược tiên võng bên trên.
Mấy người nhà kia chật vật rơi xuống đất, chẳng nói chẳng rằng vội vã bỏ chạy như điên. Thiếu nữ mặt tròn kia dường như muốn nói lời cảm tạ, nhưng lại bị trưởng bối kéo đi, sợ nói thêm vài câu sẽ bị vị Kim công tử này ghi hận sâu sắc. Trên mặt đất thiếu niên giận dữ nói: “Tên đoạn tụ chết giẫm! Ngươi giỏi lắm, linh lực thấp kém tu luyện không thành bèn đi theo thứ tà đạo này, ngươi coi chừng ta đó! Hôm nay ngươi có biết ai sẽ tới đây không?! Hôm nay ta…”
Ngụy Vô Tiện ôm tim nói không chút thành ý: “Ôi chao! Ta sợ quá đi mất!”
Trước kia phương pháp tu luyện của hắn tuy bị người đời lên án, tu tập lâu dài sẽ có hại cho bản thân người luyện, nhưng lại có hiệu quả nhanh chóng mà không bị hạn chế bởi linh lực và thiên phú. Cho nên con đường này cực kỳ hấp dẫn, xưa nay không hiếm kẻ thích đi đường tắt lét lút tu luyện nó. Thiếu niên này cứ đinh ninh năm đó sau khi bị đuổi ra khỏi Lan Lăng Kim thị, Mạc Huyền Vũ đã bước vào tà đạo. Sự hoài nghi này hợp tình hợp lý, giúp Ngụy Vô Tiện bớt đi rất nhiều phiền phức không đáng có.
Thiếu niên này chống tay xuống mặt đất, thử vài lần cũng không bò dậy nổi, mặt mũi đỏ bừng, cắn răng dọa: “Nếu không chịu thu về ta sẽ mách cậu, ngươi cứ chờ chết đi!”
Ngụy Vô Tiện ngạc nhiên hỏi: “Vì sao là cậu mà không phải là cha? Cậu ngươi là vị nào thế?”
Sau lưng bỗng vang lên một giọng nói, ba phần lạnh lùng bảy phần âm trầm:
“Cậu nó là ta, ngươi còn gì muốn trăn trối?”
Vừa nghe thấy giọng nói này, máu trên người Ngụy Vô Tiện dường như đều xộc thẳng lên đầu, kế đó rút đi sạch sẽ. Cũng may trên mặt hắn vốn là một màu trắng bệch, có trắng hơn chút ít cũng không có gì lạ thường.
Một thanh niên áo tím lững thững đi tới, vận áo nhẹ tay bó, bàn tay đặt lên chuôi thanh bội kiếm, bên hông đeo lơ lửng một chiếc chuông bạc, mà lúc bước đi lại không nghe tiếng chuông reo.
Thanh niên này mày mảnh mắt hạnh, tướng mạo tuấn mỹ sắc sảo, ánh mắt âm trầm bốc lửa, mơ hồ ẩn chứa ý định công kích, nhìn người mà cứ như phóng ra hai tia chớp lạnh. Khi chỉ còn cách Ngụy Vô Tiện hơn mười bước, hắn dừng chân lại, vẻ mặt sắc lẻm như tên lắp vào cung, chuẩn bị bắn ra bất cứ lúc nào, toàn thân toát lên vẻ kiêu căng ngạo mạn.
Hắn nhíu mày nói: “Kim Lăng, ngươi làm gì mà lề mề dữ vậy, còn muốn ta đến mời ngươi về hay sao? Làm gì mà trông khó coi thế, còn không mau cút dậy!”
Cơn tê dại trong đầu ban nãy trôi qua, Ngụy Vô Tiện nhanh chóng hoàn hồn, ngón tay ngoắc ngoắc trong ống tay áo, thu hồi mẩu giấy hình người kia. Kim Lăng cảm thấy trên lưng nhẹ bẫng, lập tức trở mình lăn một cái, nắm lấy thanh kiếm bò dậy, nhào đến bên cạnh Giang Trừng, chỉ vào Ngụy Vô Tiện mắng: “Ta muốn đánh gãy chân ngươi!”
Hai cậu cháu đứng cạnh nhau, mơ hồ có thể nhìn ra mặt mũi có hai ba phần tương tự, trông như một cặp anh em. Giang Trừng giật giật ngón tay, tờ giấy hình người kia bỗng chốc thoát ra khỏi ngón tay Ngụy Vô Tiện, bay vào tay hắn. Hắn liếc qua, trong mắt bốc lên lệ khí, ngón tay khẽ dùng sức, mẩu giấy liền bốc cháy ra tro trong tiếng rít gào của âm linh.
Giang Trừng điềm nhiên nói: “Đánh gãy chân hắn? Ta đã dặn ngươi thế nào, gặp thứ tà ma ngoại đạo này, cứ giết thẳng tay rồi đem cho chó của ngươi ăn!”
Ngụy Vô Tiện chẳng còn tâm trí đâu mà dắt lừa, phi thân lùi về phía sau. Hắn cứ ngỡ xa cách bấy nhiêu năm, nỗi hận của Giang Trừng đối với hắn có sâu đậm đến đâu, giờ cũng nên tan thành mây khói rồi mới phải. Nhưng làm gì có chuyện dễ dàng như thế, mối thù ấy chẳng những không tiêu tan, mà trái lại giống như rượu ủ càng lâu năm càng đậm đà, giờ đã lên đến mức trút giận xuống đầu tất cả những người bắt chước hắn tu luyện ma đạo!
Có người bảo vệ phía sau, lần này Kim Lăng xuất kiếm càng thêm hung tàn. Hai ngón tay Ngụy Vô Tiện mò vào túi khóa linh chuẩn bị hành động, thì một đường kiếm quang màu lam lướt qua như tia chớp, đập vào bội kiếm của Kim Lăng, khiến ánh vàng của thanh tiên kiếm thượng phẩm này tan đi trong nháy mắt.
Sự chênh lệch cao thấp không đến từ bội kiếm, mà thật ra đến từ chênh lệch về thực lực giữa hai người sử kiếm. Ngụy Vô Tiện vốn đã tính chuẩn thời cơ, ai dè lại lại bị luồng kiếm quang này quấy nhiễu bước chân, lảo đảo một cái rồi ngã nhào xuống đất, vừa hay ngã trước một đôi ủng trắng như tuyết. Cứng đờ giây lát, hắn chậm rãi ngẩng đầu.
Thứ đầu tiên đập vào tầm mắt, là một luồng kiếm khí dài mảnh trong suốt sáng long lanh như băng đọng.
Trong bách gia, thanh kiếm này có thể nói là danh tiếng lẫy lừng, Ngụy Vô Tiện đã vô số lần lĩnh giáo uy lực của nó khi kề vai chiến đấu cũng như khi đối đầu với y. Chuôi kiếm dùng bạc nguyên chất rèn bằng phương pháp luyện chế bí mật, thân kiếm mỏng dính, trong veo thấu sáng, tỏa ra hàn khí thanh khiết, lại chém sắt như chém bùn. Bởi vậy thanh kiếm thoạt nhìn có vẻ nhẹ nhàng, tựa như có tiên khí phiêu dật, nhưng thực ra rất nặng, hạng ất ơ thậm chí còn không thể vung kiếm.
Đó là “Tị Trần”.
Kiếm phong thu về, trên đỉnh đầu Ngụy Vô tiện vang lên tiếng tra kiếm vào vỏ đánh “keng” một nhịp. Cùng lúc đó, giọng Giang Trừng từ xa vọng tới: “Ta còn tưởng là ai, hóa ra là Lam nhị công tử.”
Đôi ủng trắng nọ đi vòng qua Ngụy Vô Tiện, thong thả tiến lên ba bước. Ngụy Vô Tiện ngẩng đầu bò dậy, trong một thoáng đi lướt qua nhau, dường như hai bên vô tình đối mặt với nhau trong giây lát.
Người ấy tắm mình trong ánh trăng như lụa, lưng đeo một cây thất huyền cầm, thân đàn hẹp hơn so với loại cổ cầm bình thường, toàn thân đen nhánh, màu gỗ dịu mắt.
Nam tử này thắt một dải khăn buộc trán vân mây, da thịt trắng nõn, vô cùng tuấn tú trang nhã, như mài dũa đẽo gọt. Màu mắt y rất nhạt, tựa như ngọc lưu ly, khiến cho ánh mắt của y có vẻ thờ ơ quá mức. Sắc mặt lạnh như sương tuyết, phong thái nghiêm nghị đến gần như cứng nhắc, dù trông thấy khuôn mặt tô vẽ như hề của Ngụy Vô Tiện vẫn không chút gợn sóng.
Từ đầu đến chân không nhuốm một hạt bụi, cẩn trọng tỉ mỉ, không tìm ra chỗ nào sơ hở thất lễ. Tuy là vậy, trong lòng Ngụy Vô tiện vẫn cứ nảy ra ba chữ to đùng:
“Mặc đồ tang!”
Quả đúng là mặc đồ tang. Cho dù các gia tộc khác có thổi phồng bộ đồng phục của Cô Tô Lam thị đến mức khoác lác, có công nhận nó là bộ đồng phục đẹp nhất, có ca tụng Lam Vong Cơ là mỹ nam tử có một không hai trăm năm khó gặp một lần, thì cũng không cứu vãn nổi nét mặt thù sâu oán nặng hệt như chết vợ của y.
Năm hạn tháng rủi, oan gia ngõ hẹp. Phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí.
Lam Vong Cơ chẳng nói chẳng rằng, mắt nhìn không chớp, lẳng lặng đứng đối diện Giang Trừng. Giang Trừng đã xem như khôi ngô tuấn tú, nhưng khi đứng đối mặt với y lại thua kém vài phần, xốc nổi hơn vài phần. Hắn nhướn một bên chân mày: “Hàm Quang quân đúng là không hổ với mỹ danh “phùng loạn tất xuất” nhỉ, sao hôm nay lại rảnh rỗi ghé thăm nơi rừng sâu núi thẳm này thế?”
Với những người mang thân phận tiên thủ thế gia như bọn họ, thông thường sẽ chẳng thèm để ý đến những con mồi tà túy cấp bậc quá thấp, mà Lam Vong Cơ lại là một ngoại lệ. Y chưa bao giờ lựa chọn đối tượng săn đêm, cũng không hề từ chối xuất hiện bằng lý do thứ yêu ma quỷ quái không đủ hung hãn, giết rồi cũng chẳng được tiếng tăm gì. Chỉ cần có người nhờ vả y nhất định sẽ đến, từ thời niên thiếu đã vậy, đến giờ vẫn không đổi. Do đó, “phùng loạn tất xuất” là đánh giá của người đời về Hàm Quang quân khi ra ngoài săn đêm, cũng là lời tán dương phẩm chất của y. Giờ đây Giang Trừng lại dùng giọng điệu này nói ra, quả thực không hề khách khí. Đằng sau Lam Vong Cơ còn có một đám tiểu bối đi theo, nghe câu này đều cảm thấy quái gở đến khó chịu, Lam Cảnh Nghi nhanh nhảu nói: “Thì Giang tông chủ cũng đến đây mà?”
Giang Trừng lạnh lùng đáp: “Hừ, bậc trưởng bối nói chuyện, đến lượt ngươi chen ngang chắc? Cô Tô Lam thị tự xưng là gia tộc tiên môn trọng lễ, hóa ra dạy dỗ đệ tử trong tộc như thế đấy.”
Lam Vong Cơ hình như không muốn nói chuyện với hắn, y liếc nhìn Lam Tư Truy một cái. Cậu ta hiểu ý y muốn nói vậy thì để tiểu bối nói chuyện với tiểu bối đi, liền bước ra khỏi hàng, nói với Kim Lăng: “Kim công tử, xưa nay săn đêm các nhà đều cạnh tranh công bằng, thế mà Kim công tử lại giăng lưới khắp nơi trên núi Đại Phạn, khiến tu sĩ của các gia tộc khác cất bước gian nan, lo sợ sẽ rơi vào bẫy, chẳng phải là đã làm trái quy tắc săn đêm sao?”
Vẻ mặt lạnh lùng của Kim Lăng như đúc cùng một khuôn với cậu mình: “Do bọn chúng quá ngu ngốc, giẫm phải cạm bẫy, ta biết làm sao được. Có chuyện gì cứ chờ ta bắt được con mồi rồi tính sau.”
Lam Vong Cơ nhíu mày. Kim Lăng còn muốn nói nữa, chợt phát hiện ra mình không thể mở miệng, cổ họng cũng không thể phát âm, liền giật mình hoảng sợ. Giang Trừng thấy hai bờ môi trên dưới của Kim Lăng không thể tách ra cứ như bị dán lại thì giận đến tái mặt, quẳng hết mớ lễ nghi miễn cưỡng gượng gạo kia đi: “Họ Lam kia! Ngươi có ý gì, Kim Lăng chưa đến lượt ngươi quản giáo đâu, mau gỡ ra cho ta!”
Thuật cấm nói của Lam gia vốn dùng để trừng phạt những đệ tử phạm lỗi trong tộc. Ngụy Vô Tiện cũng chịu thiệt không ít vì cái trò đó, tuy không phải pháp thuật cao thâm phức tạp gì, nhưng chỉ có người nhà Lam gia mới giải được. Nếu ai gắng gượng muốn nói thì dù hai cánh môi trên dưới không bị xé toạc chảy máu, cổ họng cũng sẽ mất tiếng vài ngày. Cho nên buộc phải ngậm miệng im lặng tự suy ngẫm, chờ đến khi thời gian trừng phạt kết thúc. Lam Tư Truy nói: “Giang tông chủ chớ nên nổi giận, chỉ cần cậu ta không gắng sức phá thuật, thì sau một nén nhang sẽ tự động hóa giải thôi.”
Giang Trừng còn chưa kịp mở miệng, thì một gã mặc trang phục màu tím của Giang thị chạy ra từ trong rừng, gọi to: “Tông chủ!”. Thấy Lam Vong Cơ đứng đó, gã có vẻ mặt hơi do dự. Giang Trừng mỉa mai: “Nói đi, lại có tin gì xấu muốn báo cho ta nữa đây?”
Tên khách khanh này khẽ bào: “Trước đó không lâu, có một đạo phi kiếm màu lam phá hỏng phược tiên võng do ngài bố trí.”
Giang Trừng liếc Lam Vong Cơ một cái, nét bực bội in thẳng lên mặt, hỏi: “Phá bao nhiêu?”
Gã khách khanh này dè dặt đáp: “…Toàn bộ…”
Hơn bốn trăm tấm!
Giang Trừng nổi cơn thịnh nộ.
Thật không ngờ chuyến đi này lại xúi quẩy đến thế. Hắn đến đây vốn là để trợ trận cho Kim Lăng, năm nay Kim Lăng mười sáu tuổi, đã đến độ nên xuất đạo trải đời như thiếu niên các gia tộc khác. Giang Trừng tỉ mỉ sàng lọc, mới chọn ra cho cậu ta trường săn ở núi Đại Phạn, giăng lưới khắp nơi đồng thời đe dọa tu sĩ các gia tộc khác, khiến bọn họ nửa bước khó đi, biết khó mà lui, làm tất cả chỉ để Kim Lăng vượt lên đứng đầu, khiến kẻ khác không thể tranh đoạt với cậu ta. Hơn bốn trăm tấm phược tiên võng, tuy giá gần như trên trời, nhưng với Vân Mông Giang thị cũng chẳng thấm vào đâu. Có điều phá lưới là chuyện nhỏ, mất mặt mới là chuyện lớn. Lam Vong Cơ làm thế, Giang Trừng chỉ cảm thấy một trận bực dọc lởn vởn trong đầu, ngày càng dâng cao. Hắn nheo mắt lại, tay trái không biết vô tình hay cố ý vuốt ve chiếc nhẫn đeo trên ngón trỏ tay phải.
Đây là một động tác nguy hiểm.
Ai ai cũng biết, chiếc nhẫn kia chính là một pháp bảo lợi hại chết người. Một khi gia chủ Giang gia bắt đầu chạm vào nó, thì cũng là lúc sát ý nổi lên.