Sau một thời gian cô đi càng ngày anh càng trầm tính hơn . Anh lặng lẽ cất giấu tất cả những dịu dàng giành riêng cho cô gái ấy ở trong tim và bay sang nước ngoài du học . Ngày em đi trời mưa không dứt tựa như cõi lòng anh nát tan vậy . Cắt ngang dòng suy nghĩ của mình là tiếng điện thoại của Phong gọi đến .
– Alô lên được hay không hả mày ? Có dùng đươc không ?
– Tao cho mày 1 tiếng . Mày lo mà tự mình lết đến văn phòng gặp tao cùng với thằng Minh chứ không tao không biết mình sẽ làm ra chuyện gì đâu .
– Thôi thôi cho tao xin tao sẽ đến tận nơi tạ tội với mày
Ở bên căn phòng bên cạnh : một cô gái trong tư thế rách rưới nói : Má nó thằng khốn nạn . Mày nói với tao sẽ cho tao một thằng đẹp trai ngon nghẻ mà sao giờ đây lại là một tên vừa mập vừa yếu sinh lí . Mẹ chơi mãi đéo lên được . Tốn mất cả hai viên thuốc của tao mới lên được . Còn làm rách mất của tao cái màn trinh mới vá cả chục chai của tao nữa . Mà lão chỉ cho tao có 5 triệu thôi . Má tao tưởng tao là gà hoá ra lại là nắm thóc . Nó còn che tao tay nghề kém nữa Tao nguyền rủa mày cả đời ăn cơm không ăn được bằng mồm chỉ có dùng lỗ mùi mà ăn thôi ! Đột nhiên anh trợ lý nào đó hắt hơi một cái
– Thôi chết rồi mình bị cảm rồi – Anh trợ lý nói .
Sau khi rời khỏi khách sạn cô như người bị hút hết linh hồn vậy . Cô lê thân thể đau nhức của mình vào một nhà thuốc mua một viên thuốc tránh thai khẩn cấp . Cô uống một cách dứt khoát . Ngọc nghĩ : Thôi dù sao chuyện cũng đã rồi chỉ mong viên thuốc này phát huy thật tốt tác dụng của mình . Đừng gây lại hậu quả cho mình . Tao mong mày sẽ phát huy thật tốt công dụng của mình.
Cô gọi điện cho trưởng khoa xin đi muộn một chút . Để về nhà đi tắm và nghỉ ngơi một chút thể xác và linh hồn của cô mệt lắm rồi .