Đức phi mang bản tính phản nghịch thái hậu đã lâu, giả ngu giả ngốc đứng lên:”Chúng thần thiếp cẩn tuân lời thái hậu dạy dỗ. Lệ phi muội muội vừa tiến cung không hiểu chuyện, chúng thần thiếp sẽ nhắc nhở muội ấy.”
Thái hậu muốn mắng, nhìn thấy Tương Nhu đang không hiểu gì ở dưới, ngữ khí cao lên:”Làm phản!”
Tương Nhu là cô nương nhỏ tuổi, cùng lắm chỉ biết dỗ dành thánh tâm của Chu Chính Hàm. Tâm kế gì đó phải đợi Hạ thái hậu bày sẵn từng bước để đi theo. Đột nhiên bị chĩa mũi giáo về phía mình, Lệ phi thành người không hiểu chuyện đoạt thánh sủng.
Thái hậu mắng hai tiếng, làm người của hậu cung đồng loạt quỳ xuống. Kéo theo Tương Nhu cũng cuống quít quỳ theo.
Lời ngọc chưa kịp phun ra. Bên ngoài đã truyền tới tiếng của Chu Chính Hàm:”Thái hậu hăng hái. Bây giờ đến chuyện trẫm sủng ái người nào, ban mưa móc ở đâu cũng phiền thái hậu nhúng tay đến.”
Ý lạnh cường ngạnh trong mắt Triều Thanh Diên áp xuống, hóa bộ dạng nhu nhu nhược nhược.
Chu Chính Hàm còn không thay triều phục, vội vã chạy đến đây.
Hạ thái hậu kinh ngạc, hoàng đế từ trước đến nay chưa từng đặt chân tới Trường An cung. Kể cả khi bà giả vờ làm khó Lệ phi trong lần đầu thỉnh an cũng không thấy Chu Chính Hàm đích thân đến che chở.
Người trong sảnh điện hành lễ với Chu Chính Hàm, các cáo mệnh không tiện nán lại nên nhanh chóng cáo lui. Sảnh điện nhanh chóng chỉ lại mấy người hậu cung và Chu Chính Hàm.
“Thái hậu không phải chỉ đang trách phạt Lệ phi thôi sao? An phi, Đức phi các nàng cứ lui trước.”
Triều Thanh Diên lùi lại, ngẩng đầu nhận ánh mắt trấn an của hắn.
Đức phi nhanh nhảu hành lễ cáo lui, còn chưa được thái hậu gật đầu đã nắm tay Triều Thanh Diên chân trước chân sau chuồn mất.
Chu Chính Hàm hiếm lắm tán thưởng Đức phi một lần. Đợi hai nàng rời đi, hắn xoay người đối mặt với thái hậu, ngữ điệu lộ rõ sự khinh thường:”Thái hậu không phải muốn trách phạt Lệ phi sao? Trẫm ở đây cùng người xử trí nàng ấy.”
Hạ thái hậu làm sao nỡ xử trí Lệ phi. Bà ta chỉ muốn dạy dỗ An phi một chút, ai ngờ lại thành tình thế này. Triều Thanh Diên kia trở nên lợi hại như thế bao giờ?
Còn có hoàng đế cùng nàng ta…
Hạ thái hậu không muốn xuống tay với Lệ phi, xua tay:”Chỉ dạy bảo một chút, có thể xử trí cái gì. Hoàng đế đừng quá nghiêm trọng vấn đề, ai gia không phải là bà già thích tính toán với tiểu bối.”
Chu Chính Hàm đi đến vị trí ghế ban nãy Triều Thanh Diên ngồi xuống:”Nếu đổi lại người hôm nay bị dạy bảo là những cung phi khác, e rằng thái hậu không được nhân từ như thế.”
Sắc mặt Hạ thái hậu sầm xuống:”Hoàng đế có ý gì?”
“Thái hậu hao tốn tâm tư đưa Lệ phi đến chỗ trẫm, nhanh như thế đã quên rồi?”
Đáy lòng thái hậu lẫn Lệ phi “lộp bộp” rơi xuống, Hạ thái hậu dù sao cũng là bà tử sống trong cung nửa đời người, rất nhanh lấy lại bình tĩnh.
“Hoàng đế nói bừa cái gì, ai gia nghe không hiểu.”
Chu Chính Hàm híp mắt, nhìn Lệ phi bối rối quỳ dưới đất. Hắn nâng mày nhìn thẳng Hạ thái hậu:”Thái hậu tựa như dạy dỗ Lệ phi rất tốt, đến trẫm còn suýt không phát hiện ra. Nhưng sau này sẽ không may mắn như thế nữa, tâm tư của thái hậu cũng nên thu lại một chút. Bớt vươn tay đến chỗ hậu cung của trẫm.”
Hạ thái hậu đặt tay lên sườn ghế, siết chặt phẫn nộ:”Ai gia là thái hậu, chuyện của lục cung sao không thể xen vào?”
Chu Chính Hàm cười nhạo, đứng lên. Không hành lễ mà xoay người đi, bà nhìn theo bóng lưng của Chu Chính Hàm một cách cay nghiệt.
Tên nghiệt chủng này!
Lệ phi bên dưới chỉ biết khóc, nàng bị dọa cho hoảng hồn. Hạ thái hậu cầm tách trà ném về phía nàng ta:”Ngươi câm miệng lại!”
………..
Xoảng!
Đức phi đứng bên cạnh nàng giật thót, ngoài đại môn mà vẫn nghe được động tĩnh bên trong Trường An điện.
“Bà lão thái hậu này tính khí nóng nảy thật đó.”
Tiết Nhan.
Nữ tử mặc y phục màu xanh nhạt, đầu vấn Nguyên Bảo Kế, trâm cài đơn giản. Đức phi Tiết thị vén tay áo, giữa trời nóng nực lấy bàn tay làm quạt.
Tiết thị là con gái của Tiết hầu và Thiều Lan quận chúa. Mẫu thân nàng ta qua đời sớm, Tiết Nhan theo Tiết hầu chạy đến biên ải sinh sống. Đến khi hồi kinh nàng ta đã mười bảy tuổi, là tiểu cô nương tinh nghịch hiếu động.
Tiết hầu nửa đời trước chinh chiến ở biên cương, về già bệnh đau liên miên. Lại chỉ có mình Tiết Nhan là hậu duệ, trước đó muốn tìm cho nàng một mối hôn sự như ý.
Tiết thị sống chết không chịu, nói cái gì thà làm cô nãi nãi không chồng. Lúc đó lão Tiết hầu tức giận đến hít thở không thông, chuyện này truyền khắp kinh thành.
Mãi đến mùa xuân năm trước, lão Tiết hầu đi theo Thiều Lan quận chúa. Ra đi rất bình yên, Tiết Nhan mới ở bên ngoài thu liễm sự tùy ý của mình.
Nửa năm trước Tiết thị mang theo thánh chỉ không biết ban từ lúc nào tiến cung, Chu Chính Hàm phong nàng làm Đức phi.
Tính tình Đức phi rất thẳng thắn, vào cung không bao lâu đã gây thù không ít. Cuối cùng không qua lại với ai, chỉ quanh quẩn ở Vũ Tri cung.
“Thái hậu phiền phức quá. Hoàng thượng muốn ngủ với người nào cũng muốn quản, chả trách người ta đồn đại bọn họ mẫu tử bất hòa.”
Triều Thanh Diên bụm miệng nàng ta lại:”Chậc, Đức phi. Lời này ở trước mặt mọi người đừng tùy tiện nói ra.”
Nữ nhân mở miệng liền nói một chữ “ngủ” trắng trợn như thế, trên đời này có lẽ chỉ có mình Tiết Nhan dám làm. Cũng vì cái tính khí này mà người trong hậu cung ai cũng cảm thấy nàng ta thô lỗ quê kệch,nhưng riêng Triều Thanh Diên thì lại đặc biệt yêu thích.
Người nghĩ gì nói đấy, không phải rất chân thật sao? Chân thật, ở hoàng cung này có mấy người có được.
Hơn nữa, ở kiếp trước Đức phi đã chết vì nàng.