Đứa bé ngồi co ro, khuôn mặt lấm lem, khóc đến đỏ hết mắt mũi.
Thiện Vũ Linh tiến đến gần khẽ đưa tay qua: “Bé con, em là Hữu phải không? Mẹ em đang tìm em đấy, em về với chị nhé?”
Nhóc thấy có người đến liền ngẩng đầu, tay quệt tới quệt lui nước mắt nước mũi. Nhìn thấy người quen, dù mới chỉ gặp một lần, nhóc vẫn tiến tới nắm tay cô.
Đi một quãng đường dài từ bên kia qua khu này, Thiện Vũ Linh sợ thằng bé mệt nên đã bế nó lên.
Đi được một quãng, thằng nhóc bám vai cô sụt sịt hỏi:
“Chị ơi, em sẽ chết sao?”
Cô dừng bước, khựng lại mất mấy giây. Trái tim đã lâu không đau lại đột nhiên nhói lên một cái.
“Ai bảo thế? Chỉ cần em ngoan, nghe lời mẹ và bác sĩ thì sẽ nhanh chóng khoẻ lại thôi.”
“Nhưng… họ nói tim em không tốt, sớm muộn gì cũng… cũng chết.”
Đứa nhỏ lại nấc.
“Nhìn chị nè, ngày trước chị cũng bị bệnh giống em vậy đó. Nhưng bây giờ chị rất khoẻ mạnh đúng không? Là vì chị rất ngoan, rất nghe lời mẹ và bác sĩ đấy.”
Cô xoa xoa lưng bé con an ủi. Hoá ra là người xa lạ đã khiến cô buồn thế này, vậy thì người thân của những bệnh nhân còn lo được lo mất đến thế nào.
“Vâng, sau này em sẽ thật ngoan để khoẻ mạnh như chị.” Bé con sụt sịt khẳng định.
Thiện Vũ Linh mỉm cười, xoa xoa đầu nhóc: “Ngoan lắm.” rồi đưa bé về sảnh.
Xa xa, Diệp Vũ đứng nhìn hai chị em nói chuyện.
Cái dáng vẻ cô nói mình rất ngoan làm cho anh không nhịn được mà nhếch nhếch khoé miệng.
Cô nói cô từng bị bệnh tim. Rõ ràng là đứa con gái nổi tiếng ngỗ nghịch từ bé, trong vô số lời đồn đại về cô, anh chưa bao giờ nghe nói cô bị bệnh.
Mà nếu không phải, thì ấy là lời nói dối thiện chí. Thiện Vũ Linh thực sự biết thương người như vậy sao?
Tính cách này thật không giống cô.
…—————-…
“Trời ơi, cái thằng nhóc này. Tại sao con chạy đi đâu để mẹ không tìm được hả?”
Người mẹ vừa lau nước mắt vừa tức giận mắng đứa nhỏ. Cô ấy giơ tay lên muốn phát vào mông nó, nhưng rồi không nỡ hạ tay. Cuối cùng lại nắm lấy tay nó rồi quay sang Thiện Vũ Linh:
“Cảm ơn em nhiều lắm. Không có em không biết bao giờ mới chị mới tìm thấy nó. Thật sự cảm ơn em.”
“Không có gì đâu ạ.” Thiện Vũ Linh cười cười, xoa đầu đứa bé: “Em phải nhớ giữ lời hứa nhé.”
Bé con gật đầu khẳng định chắc nịch.
Lúc này, Diệp Vũ mới tiến tới.
“Thiện Vũ Linh, xuất viện thôi.”
Cô giật mình quay lại, không khỏi trố mắt ngạc nhiên.
“Sao… sao anh lại ở đây?”
Diệp Vũ day day trán. Bao giờ cô gái này mới thôi giật thột khi nhìn thấy anh như vậy.
“Diệp Linh bảo tôi đón cô. Nó phải đi họp, không yên tâm để cô về một mình.”
Thiện Vũ Linh nhanh chóng thay đồ đi về cùng Diệp Vũ.
Hai người bước đi trên con đường vắng lặng. Những cây cổ thụ cao rợp bóng mà họ cũng không biết tên khẽ ngân lên bản nhạc xào xạc.
Bỗng Diệp Vũ lên tiếng trước.
“Cô không phải Thiện Vũ Linh. Cô là ai?”
Thiện Vũ Linh đứng khựng lại.
Anh ta nói gì?
Anh nói cô không phải Thiện Vũ Linh.
Làm sao mà anh nhìn ra? Rõ ràng trước đây anh và nguyên chủ không hề có dính dáng. Là từ khi vào đại học, nguyên chủ mới bắt đầu để ý tới anh, tiếp cận anh trước.
Thoáng thấy dáng vẻ chột dạ của cô, anh quay lại bồi thêm hàng tá lý do:
“Thiện Vũ Linh trước kia rõ ràng không phải như vậy. Từ lời nói hành động cho đến tính cách đều khác một trời một vực. Cô thậm chí còn không nhớ là mình dị ứng với cà rốt sao?”
Gặp anh mới bao lâu mà đã bị anh nhìn thấu. Thiện Vũ Linh cố gắng giải thích:
“Trước kia tôi bị tai nạn nên mất trí nhớ. Mọi thứ trước đây tôi không nhớ rõ nữa. Tôi cũng chỉ có nghe qua bạn bè một chút. Trước đây tính tình trẻ con không biết suy trước nghĩ sau, nhưng bây giờ tôi lớn rồi, muốn thay đổi để ba mẹ bớt lo, có gì lạ đâu chứ.”
Lời giải thích nghe cũng thật hợp tình hợp lý.
Nhưng trí nhớ thật sự có thể làm tính cách con người ta thay đổi 180° như thế sao?