Thanh kiếm gỗ mà Khải Thần đã đặt mua trên web.
Không hề hiếm khi bắt gặp cảnh tập võ ở nơi công cộng, vì có rất nhiều học viện võ thuật khác nhau, trong đó có rất nhiều người dạy kiếm thuật, nhưng để đạt được điểm danh vọng và kĩ năng như Khải Thần thì đòi hỏi phải có tố chất và sự bền bỉ.
Khải Thần đã đăng ký một lớp đào tạo như vậy khi anh còn nhỏ.
Anh cũng không hề biết mình đã học được những kỹ năng bài bản hay chưa nhưng kiếm pháp của anh cũng không đến mức tệ khi tự tập luyện theo sách.
Nhẹ nhàng giơ tay, nâng lên trong tay mộc kiếm, Khải Thần gương mặt nghiêm nghị, không hề đổi sắc, nhẹ nhàng bước chân về nhìn về phía trước, đồng thời cánh tay mạnh mẽ vung kiếm lên.
“Vù.”
Âm thanh như chẻ đôi ngọn gió.
Từng đợt tung kiếm điêu luyện qua lại, lúc này dưới mặt hồ nước bên cạnh có những gợn sóng lăn tăn trước thủ pháp của Khải Thần.
Trong thế giới thời Mạc phủ trước đó, anh ta đã chiến đấu hơn mười năm, nên đã luyện được một kiếm thuật siêu phàm trong các cuộc chiến đó.
Sau khi trở lại thế giới hiện thực, những thứ này mặc dù chưa biến mất, nhưng nhất định phải tập luyện mới có thể hoàn toàn khôi phục được.
Tại thời điểm này, mục đích rèn luyện của Khải Thần chỉ là như vậy.
Vì tránh tạo ra nhiều tiếng động khiến để lộ hành tung, động tác của anh đã dùng thuật dịch chuyển thời gian và không gian tức thời nên thao tác nếu quan sát sẽ thấy vô cùng chậm chạm, có thể nhìn rõ từng động tác vẫy tay, không có gì đặc biệt nhưng thực chất nhanh đến nỗi chỉ tính được theo phần trăm giây.
Ven đường thỉnh thoảng có người đi qua, nhìn kiếm pháp của Khải Thần không dấu được cảm xúc buồn cười, bởi những gì anh đang luyện tập giống như một thằng ngốc vậy, thế giới này đám trẻ tiểu học cũng không tập chậm và vụng về như thế.
“Soạt” “Soạt” “Soạt”
Có tiếng bước chân nhẹ.
Bên ngoài công viên, hai người đàn ông từ bên ngoài đi vào.
Họ mặc trang phục rất đỗi bình thường, nhìn qua có vẻ không khác người thường là mấy, nhưng khí thế và phong thái họ bước vào lại khác với người thường.
Thoạt nhìn, anh ta là một võ sĩ.
Nhưng điều này không đáng ngạc nhiên.
Võ công vô cùng thịnh hành tại thế giới này, nhà nhà người người luyện võ để mong có công việc và địa vị xã hội tốt, nên võ thuật rất phổ biến.
Không có gì đáng ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh một ai đó đang chăm chú luyện tập.
“Nó ở đây?”
Nhìn phía xa xa cách chỗ Khải Thần chừng ba trăm mét, hai người đàn ông cường tráng từ từ xuất hiện ở cổng công viên họ vừa đi vào vừa trò truyện, người đàn ông trung niên lớn tuổi hơn nhíu mày, quay sang nói với người kia:
“Cảm giác ở đây cũng không có gì đặc biệt so với những chỗ chúng ta vừa tới kiểm tra.”
“Tôi không biết.” Người còn lại lắc đầu đáp.
“Theo như trước báo cáo, nơi này trước kia từng có ma lực xuất hiện.”
“Nhưng nó không nên ở đây.”
Ông ấy vẫn tiếp tục lắc đầu nói: “Nơi này tựa hồ không có cái gì đặc biệt cần huynh đệ chúng ta phản ứng.”
“Vậy thì không nên…” Người trung niên lớn tuổi hơn đáp.
Trong lúc trò chuyện họ đã kiểm tra cẩn thận lại thông tin đó.
Một lúc sau, họ tới chỗ gần hồ nước, nghe thấy tiếng động phía trước và nhìn thấy Khải Thần đang luyện tập chăm chỉ ở đó.
“Không tệ.”
Xa xa nhìn kiếm pháp của Khải Thần, bọn hắn không khỏi gật đầu: “Vị huynh đài đây tuy rằng còn nhỏ tuổi, nhưng nội công và kiếm pháp lại rất điêu luyện, dứt khoát người bình thường nếu chỉ quan sát vẻ bên ngoài thì không thể nhận ra được, đúng là tài không đợi tuổi, người giỏi thực sự thì không hề phô trương.”
“Nhìn bộ dạng của cậu, tôi đoán cậu chắc hẳn vẫn còn đi học và nhà ở gần đây?”
Khải Thần ngại ngùng, nắm hai bàn tay lại dơ lên cúi chào giống cách người xưa hay dùng và đáp:
“Tôi đoán hai vị tiền bối đây, chắc hẳn đã Thiết Lập Thân Phận để chuyển thế sang thế giới hiện đại?
Đối phương gật đầu, trên mặt lộ ra vẻ tán thưởng:
“Không tệ, hiện tại còn khổ luyện, sẽ trở thành hạt giống tốt.”
“Chỉ là không biết quá trình rèn luyện như thế nào rồi?”
“Nó sẽ khá tốt đối với cậu ấy.” Người trung niên còn lại tiếp lời.
Người đàn ông trung niên lớn tuổi hơn gật đầu: “Xem động tác của cậu, thủ pháp dứt khoát, kĩ thuật cũng sắc bén nhanh nhẹn, để đạt tới trình độ này xem ra Lão phu cảm thấy cậu đã từng là cao thủ ở nơi nào đó chuyển sinh về đây cũng nên, chính vì thế thứ mà hai ta đang tìm cũng có thể cậu đây sẽ biết chăng?”
Khải Thần đoán ra phần nào ý định không được tốt đẹp gì của hai người này, liền bình tĩnh đáp lời:
“Hai vị Thúc Bá đã quá lời, cháu vốn dĩ chỉ là học sinh nên hoàn toàn không hiểu điều mà hai vị nói, cũng như không hề biết thứ mà hai Thúc Bá đang tìm nó ở đâu.”
Họ quan sát Khải Thần ở đó một lúc sau đó rời đi để tiếp tục tìm kiếm những phần khác của công viên.
Trong toàn bộ quá trình, bọn họ không quấy rầy cậu nữa, chỉ yên lặng tìm kiếm một thứ gì đó hết sức bí ẩn.
“Có vẻ như nó không có ở nơi này.” Người đàn ông trung niên lớn tuổi nói.
Người còn lại đáp:
“Lão Bá à, đi thôi, chúng ta phải đi nơi khác tìm thôi.”
“Nếu không tìm được sẽ rất phiền phức với đại Bang Chủ đó.”
Họ trò chuyện với giọng trầm như vậy, rồi rời khỏi công viên.
Khải Thần không rõ chuyện gì xảy ra xung quanh vừa rồi của hai người bọn họ, thế nhưng cậu có chút cảnh giác.
Anh ấy đứng ở trong góc luyện tập một hồi, sau đó dừng lại, chỉ nghỉ ngơi một chút.
Cuối cùng khi tập luyện đã thấm mệt, cậu ngước nhìn lên bầu trời đêm, phía xa xa xen lẫn ánh đèn điện thành phố là sự tĩnh lặng của những chòm sao sáng rực, sau một hồi suy nghĩ chuyện gì đó, cậu xoay người rời đi.