– Bác sĩ Chu, em thích anh, em thật sự thích anh, nên em muốnxin số điện thoại của anh, em mong rằng sau này chúng ta sẽ liên lạcnhiều hơn.
Lâm Thanh Duy a ơ một tiếng, gan lớn nhỉ, không biết lần này sư huynh lại dùng cớ gì chặn miệng người ta.
Một giây sau, Lâm Thanh Duy nghe Chu Thời Uẩn thản nhiên nói:
– Thật không may, tôi không thể liên lạc với cô nhiều.
– Tại sao?
– Bởi vì, tôi đính hôn rồi.
Cô gái sửng sốt:
– Cái, cái gì?
Dáng vẻ Chu Thời Uẩn vẫn nhẹ nhàng, bình thản:
– Để tránh gây ra những phiền phức không cần thiết, cũng đểtránh cho cô mang điều tiếng không hay, chúng ta vẫn là đừng liên lạcriêng thì hơn.
Sắc mặt cô gái lập tức trắng bệch, điều tiếng không hay, chẳng lẽ nói cô là kẻ thứ ba?
Quá giận dữ và xấu hổ… cô gái liếc Chu Thời Uẩn rồi lảo đảo chạy đi.
Tô Căng Bắc cuối cùng cũng bật cười ra tiếng:
– Tiểu Duy Tiểu Duy, cậu nghe thấy không, sư huynh nhà cậu đúng là cực phẩm.
Lâm Thanh Duy vội vã muốn che miệng cô, nhưng đã muộn.
Chu Thời Uẩn phát hiện, nhấc chân đi về phía họ. Lâm Thanh Duy xấu hổ:
– Sư huynh, tụi em không phải nghe lén mà là vô tình đi ngang qua.
Chu Thời Uẩn không nói gì, chỉ nheo mắt nhìn người nào đó đang vô cùng vui sướng.
Tô Căng Bắc vẫn chìm đắm trong cảnh vừa nãy chưa thoát ra:
– Bác sĩ Chu, anh luôn từ chối con gái như vậy sao, chuyện đính hôn mà cũng có thể nói bừa.
Chu Thời Uẩn:
– Nói bừa?
– Chẳng lẽ là thật à? Nhưng Tiểu Duy nói với tôi, anh là chó độc thân mà.
Lâm Thanh Duy vội vã lắc đầu:
– Tôi nói độc thân, độc thân! Tuyệt đối không nói chó!
Chu Thời Uẩn:
– …
Tô Căng Bắc tấm tắc lắc đầu:
– Tôi nói bác sĩ Chu này, tốt xấu gì anh cũng đẹp trai như vậy,sao tính tình quái gở thế, bao nhiêu mối nhân duyên đều bị anh chà đạphết.
Lâm Thanh Duy giật mình, vội vã kéo Tô Căng Bắc không cho cô nói lung tung, sư huynh không phải người có thể tùy tiện trêu đùa.
Nhưng ngoài dự liệu của cậu, Chu Thời Uẩn không hề có phản ứng bất mãn nào.
Tô Căng Bắc kéo vạt áo Chu Thời Uẩn:
– Nè, nói nghiêm chỉnh đây, nghe nói hôm qua người nhà tôi nói chuyện với anh, các người nói gì vậy?
Chu Thời Uẩn nhìn cô:
– Phản hồi tình huống của bệnh nhân.
– Chỉ vậy?
– Còn cần gì khác sao?
Tô Căng Bắc bĩu môi:
– Được rồi, nhưng tôi dù sao cũng là bị tai nạn giao thông, anh nói thế nào mà khiến mẹ tôi vui vẻ rời đi vậy?
Chu Thời Uẩn nhớ tới câu ngày hôm qua Triệu Tuyết Nhan nói đại loại như “Có con ở đây, dì yên tâm về Căng Bắc rồi”.
Đây có lẽ là nguyên nhân vui vẻ?
– Bác sĩ Chu?
Chu Thời Uẩn phục hồi lại tinh thần, nói:
– Tai nạn giao thông chẳng những không chết mà còn bị thươngkhông nặng, hơn nữa còn sắp bình phục, lẽ nào mẹ cô không nên vui sao?
Tô Căng Bắc ngẩn người, nói cũng có lý.
Chu Thời Uẩn không muốn để ý tới hai người nữa, lướt qua họ đivề phía trước. Tô Căng Bắc vội bảo Lâm Thanh Duy chuyển hướng xe lăn:
– Nè, bác sĩ Chu, tôi còn có chuyện chưa nói.
Nhưng Chu Thời Uẩn không hề ngừng lại:
– Xin lỗi, tôi còn có phẫu thuật.
Chu Thời Uẩn đi rồi, Lâm Thanh Duy mới gãi gãi sau gáy lẩm bẩm:
– Không phải mới phẫu thuật xong sao?
Các y tá phát hiện, cô Tô rất thích hỏi bác sĩ Chu những câu hỏi mà người bình thường không dám hỏi. Làm việc chung với bác sĩ Chu thờigian dài, họ thường hay toát mồ hôi thay cho cô đại minh tinh này.
Tính tình bác sĩ Chu họ đều rất rõ, vừa lạnh nhạt vừa khôngthích giao tiếp. Nếu bạn để xảy ra sai lầm về chuyên môn, anh ấy sẽkhông trách mắng bạn nhưng sẽ dùng ánh mắt khiến bạn cực kỳ xấu hổ. Nếubình thường bạn muốn tán gẫu linh tinh với anh ấy, cuối cùng chắc chắnchỉ có sự im lặng thật lâu trả lời bạn.
Mọi người đều biết, trong bệnh viện này, trừ bác sĩ Lâm ThanhDuy và bác sĩ Tiêu Viễn Tống hiện đang xuất ngoại, không có mấy người có thể trò chuyện với bác sĩ Chu. Cho nên, những đề tài mà cô Tô nói trước mặt bác sĩ Chu đều khiến họ vừa kinh hãi vừa sững sờ.
Ngày nọ, y tá thay thuốc cho Tô Căng Bắc.
Lúc y tá đang băng bó cho cô, cô tò mò nhìn Chu Thời Uẩn ghi chép phía sau:
– Bác sĩ Chu, tôi muốn thỉnh giáo anh một chút, da anh trắng như vậy, bình thường anh đều ăn gì thế?
Y tá sững sờ, suýt dịch tay sai vị trí.
– Anh là bác sĩ, chắc chắn biết rất nhiều phương pháp chăm sóc nhỉ?
Chu Thời Uẩn nhìn Tô Căng Bắc ý cười đầy mặt, nhẹ nhàng phun ra hai chữ:
– Không biết.
– Không biết? Cho nên ý của anh là anh trời sinh quyến rũ?
Y tá lặng lẽ cúi đầu làm tiếp công việc của mình, đồng thời cảm giác sau lưng lạnh toát.
Tô Căng Bắc thấy Chu Thời Uẩn sắp ra khỏi phòng bệnh bèn gọi anh lại:
– Ơ, anh đi đâu thế?
– Phần tiếp theo có Tiểu Lưu ở đây là được rồi.
Là bác sĩ chủ trị, Chu Thời Uẩn vốn có nghĩa vụ trả lời câu hỏicủa bệnh nhân, nhưng anh thực sự không muốn trả lời câu hỏi do Tô CăngBắc đưa ra, thế là dứt khoát tẩu vi thượng sách.
– Đừng mà, chúng ta còn chưa tán gẫu xong.
Chu Thời Uẩn quay đầu lại lườm cô:
– Chúng ta có tán gẫu sao?
Tô Căng Bắc bĩu môi:
– Tôi cho là có?
Chu Thời Uẩn hơi dừng lại, kiên quyết dứt khoát rời khỏi phòng bệnh.
Sáng sớm hôm sau, Tô Căng Bắc bị một trận ồn ào đánh thức, lẽ ra bên khu phòng bệnh VIP sẽ không có tiếng ồn như vậy.
– Tiểu Oai.
– Ôi chị Căng Bắc.
Trợ lý từ ngoài cửa bước vào:
– Chị tỉnh rồi, muốn ăn chút gì không?
– Chị vẫn chưa đói.
Tô Căng Bắc ngồi dậy khỏi giường:
– Bên ngoài sao vậy, ồn quá.
Tiểu Oai nói:
– Ban nãy em có thấy mấy người đến bên này, nghe y tá nói làngười nhà bệnh nhân tai nạn giao thông hôm qua, bệnh nhân đó chết rồi,người nhà đến gây chuyện.
Tô Căng Bắc ra hiệu cho Tiểu Oai bước qua đỡ cô, sau đó khập khiễng vào toilet rửa mặt:
– Tại sao tới gây chuyện, vấn đề ở bác sĩ sao?
– Không biết, nghe nói khi bệnh nhân tai nạn giao thông đó đượcđưa tới đã thoi thóp rồi, qua cấp cứu mấy tiếng đồng hồ thì chống đỡđược một lát, sáng sớm hôm nay qua đời.
Tô Căng Bắc khẽ cau mày:
– Cho nên đâu liên quan gì với bệnh viện, người nhà tới làm ầm ĩ như vậy, có ai quản không?
– Mới sáng sớm, phần lớn mọi người đều chưa đi làm. Chị CăngBắc, em thấy người nhà kia là quá đau lòng nên mất lý trí, sao họ có thể đổ tất cả trách nhiệm lên đầu bác sĩ được chứ.
Tiểu Oai lắc lắc đầu, cảm thán một câu:
– Nhóm bác sĩ Chu cũng quá xui xẻo rồi.
– Khụ khụ khụ.
Tô Căng Bắc suýt sặc nước súc miệng, giật mình nói:
– Em nói người thực hiện phẫu thuật hôm qua là bác sĩ Chu? Cũng là bác sĩ Chu đã phẫu thuật cho chị?
– Lúc đó có mấy bác sĩ lận, bác sĩ Chu là một trong số họ. Không biết bác sĩ Chu bây giờ đã đến chưa, nếu đến rồi, gặp trực diện nhữngngười nhà kia, không biết sẽ ra sao nữa.
– Mau mau mau, lấy khẩu trang cho chị, chị muốn đi xem xem.
– Ôi chị Căng Bắc, nhiều người lắm, chị đi không tốt đâu.
Tô Căng Bắc không thèm quan tâm những thứ này:
– Nhất định phải đi xem xem, bác sĩ Chu xinh đẹp nhà chị lỡ bị người ta ức hiếp thì sao đây?