“Quỷ keo kiệt!” Eira nói thầm trong lòng.
Dù vậy, miệng vẫn mỉm cười: “Chào cậu, Vivian!”
“Nào dám! Tôi nào dám nhận lời chào ấy của cậu!” Vivian đáp lại. Thái độ xấc xược, cằm vểnh cao lên hết sức có thể.
Quỷ tha ma bắt cái tính cách hỗn láo này của cậu, vivian. Sớm muộn cũng có người trị được cậu! Chờ xem!
Không khí có phần im ắng quá mức. Đã khá nhiều người bắt đầu để ý, dùng ánh mắt xem kịch vui để đánh giá hai người.
“Vậy.. cậu dùng bữa đi. Tôi đi trước nhé!” Eira quyết định mở lời trước. Kéo tay Elena chuẩn bị nắm chặt thời cơ để chuồn đi. Nhưng chưa kịp bước nửa bước thì..
“Đứng lại! Ai cho cậu đi!” Vivian quát lên. Hai tên đồng bạn cũng bước lên chặn đường của hai cô gái.
Dù nhìn thấy sự việc như vậy nhưng cũng không ai đứng ra. Họ không dám đắc tội gia tộc Mahaback, đặc biệt là vì tiểu thư Titus lại càng không đáng. Gia tộc Titus đã phá sản. Tiểu thư Eira Titus đã mất đi giá trị của mình.
Người ta không chết vì cái đói hay cái lạnh mà chết vì sự lạnh lẽo của lòng người.. Cop q𝓾a cop lại, trở lại tra𝑛g chí𝑛h || tr𝓾𝒎tr𝓾 y𝒆𝑛.V𝑛 ||
“Vivian, cậu đừng quá đáng!” Eira lạnh lùng, nhìn chằm vào mắt Vivian.
“Ha!” Đáp lại Eira là tiếng cười khẩy.
“Cậu nghĩ cậu là ai? Eira, tôi nên khen cậu ngây thơ hay chê cậu ngu dốt? Cậu có nhận ra hoàn cảnh của bản thân?”
“Titus sụp đổ rồi, cha cậu cũng bỏ cậu đi! Cậu còn ai! Còn ai ở lại chống lưng cho cậu! Không có Robert Titus, cậu chẳng là gì cả!”
Eira im lặng. Vivian nói đúng.. Cha đã không còn bên cạnh cô nữa rồi!
“Cậu im mồm!” Elena che lấy Eira, đôi mắt trợn to, mắng lớn.
Eira có phần kinh ngạc, Elena trút bỏ vẻ yếu đuối mà trở nên mạnh mẽ đến kì lạ. Có lẽ cô đã tìm đúng bạn rồi.
“Xem nào! Cậu đã tìm được cho mình một tùy tùng rồi đấy à!” Vivian nhìn chằm chặp vào Elena, khoanh tay mà châm biếm.
“Cậu đi quá xa rồi Vivian!” Đôi mắt trong trẻo của Eira lạnh cóng. Một con người khôn ngoan sẽ biết đâu là điểm dừng. Có vẻ tôi đã đánh giá sai cậu rồi, Vivian!
“Cậu có thể làm gì tôi, Eira đáng thương!”
Tay Eira ngứa vô cùng. Nếu ở đây thật sự không có ai, cô chỉ muốn đạp một cái vào bộ mặt xinh đẹp của Vivian. Thằng nhóc đáng ghét này!
Eira nắm chặt đũa phép, chuẩn bị cho Vivian một cái bùa trục xuất. Hất rối cái mái tóc mà cậu ta luôn kiêu ngạo.
Nhưng chưa kịp làm gì thì một bàn tay thon dài đã giữ đũa cô lại.
“Các trò còn làm gì ở đây!” Giọng nói uy lực của Giáo sư Anderson vang lên.
Các học sinh ồ ạt giải tán. Không ai trong họ muốn bị lan đến chuyện này. Kịch vui đến thế là đủ rồi.
“Lại một lần nữa. Cô bé à, có lẽ thần may mắn đã làm việc thiếu sót khi để quên em đấy!”
Eira nhìn Tom, lại nhìn tay anh vẫn còn giữ chặt đũa phép của mình, đôi tai ửng đỏ vì ngượng. Lúc nào cô cũng gặp Tom trong những hoàn cảnh chật vật thế này..
“Trò Mahaback, tôi nghĩ rằng trò có thể giải thích cho ta những điều vừa xảy ra!” Giáo sư Anderson gằn giọng, nghiêm khắc nói.