Chàng trai bật ngửa ra sau, ngã lăn lóc xuống giường. Khắp cơ thể hắn như đang bị thiêu rụi, cảm giác này khiến hắn nhớ đến cảnh tượng bị dung nham chiếm lấy và biến hắn thành một con quỷ khát máu.
Đứng trước mặt chàng trai là Lý Nhân Sư và Lý Kim Mai với cơ thể đang phát sáng. Đây là một loại “Ấn thuật thời không” cho phép một vị tu tiên phong ấn một nửa linh hồn của mình vào vật chủ. Mục đích có thể khác nhau tùy trường hợp, thông thường là để chạy thoát khỏi kẻ thù hoặc để bảo vệ một ai đó.
Lý Nhân Sư dang rộng hai tay đẩy Lý Kim Mai về phía sau:
– Có vẻ cô bé đang bị trúng độc ảo ảnh. Nhờ chị giúp vậy.
Lý Kim Mai hiểu ý liền đi tới bên chiếc giường đá, đỡ Phùng Họa Kiều dậy rồi dịch chuyển khỏi hang động.
Không khí ngày một trở nên lạnh lẽo, chàng trai hậm hực vì bị ăn một đấm đau điếng từ Lý Nhân Sư.
Chàng trai tháo bỏ vẻ bề ngoài của mình và biến thành một con quỷ dung nham. Khắp cơ thể hắn là dòng chảy đỏ rực, với sức nóng đủ làm tan chảy một hòn đá. Hắn gầm gừ:
– Khốn kiếp! Các ngươi đánh giá ta quá thấp rồi đấy.
Lý Nhân Sư đứng đối diện với con quỷ. Hai bên đều sẵn sàng cho một cuộc chiến đẫm máu. Ông bắt đầu thi triển “Triệu Hồi Hắc Long Thần Quyền”. Trên đầu hang động, hàng ngàn cú đấm hắc hỏa võng xuống như mưa nhưng vẫn không đủ phá vỡ bộ giáp dung nham của hắn.
Hắn ta nhảy lên và tấn công Lý Nhân Sư nhanh như chớp. Những cú đấm dung nham nóng đến nỗi khiến toàn bộ hang động đổ sụp.
Cuộc đối đấu giữa Lý Nhân Sư và con quỷ trở nên khốc liệt hơn. Cả hai đang dùng hết sức mình để chiến đấu, và những cú đánh của cả hai đang gây ra những vết thương sâu trên cơ thể của nhau.
Nhận ra pháp lực của nó quá mạnh, Lý Nhân Sư đành sử dụng bí thuật “Hắc Long bát môn trận”. Một con rồng đen khổng lồ bao trùm khắp không gian và tạo ra một vòng xoáy lôi pháp hút cả đám mây đen kịt xuống.
Tám hiệp trôi qua, Lý Nhân Sư đã chiếm thế thượng phong, nhưng đã phải trả giá đắt bằng những vết thương chi chít trên cơ thể, những cơn đau đớn đang tràn ngập trong cơ thể ông.
Lý Nhân Sư định dùng “Hắc Long Thần Quyền” để kết thục trận chiến, nhưng lại có một thứ ánh sáng hình bán nguyệt cắt ngang qua, với lưỡi cắt sắc bén, toàn bộ cây cối xung quanh tan nát.
Trên đỉnh tảng đá, một người đàn ông một tay cầm thanh Nguyệt Đao, tay còn lại giữ lấy cái đầu con quỷ. Không cần mở miệng, anh ta truyền ngôn từ bằng tâm thức với giọng sắc lạnh:
– Đã lâu không gặp Nhân Sư.
Lý Nhân Sư trợn tròn đôi mắt, cảm giác rợn người đột nhiên ập đến. Người đứng trước mặt ông là một kẻ đã từng gây ra bốn vết thương chí mạng trên người ông.