Mấy phi tần nhìn nhau, cung nữ, thái giám cũng không tự chủ lùi lại phía sau một bước, sợ bản thân bị kêu đi đút cho hổ ăn, các phi tần cũng không muốn đem người của mình đi mạo hiểm.
Lúc mọi người chê cười quyết định buông tha cái ý niệm này thì đúng lúc Mộ Tử Thư đi tới.
Mấy phi tần nhất thời trao nhai nháy mắt, cũng có cung nữ thái giám bị đẩy đi, chỉ là người nhiều như vậy cũng không ai chú ý.
Hỏi Mai liếc mắt nhìn các nàng. Nhẹ giọng nói với Mộ Tử Thư: “Công tử, nhiều người ở đây, cẩn thận một chút.”
Mộ Tử Thư gật đầu, nhìn con bạch hổ kia ở xa, xem bộ dáng đúng là ngoan ngoãn, cũng không bởi vì có nhiều người ở đây mà nổi giận.
“Mộ công tử! Ngươi vừa tới đúng lúc, chúng ta đều là nữ nhân nhát gan, Mộ công tử là nam nhân, nhất định là không sợ bạch hổ. Làm phiền Mộ công tử đem chậu thịt đút cho bạch hổ ăn, nó ủ rũ như vậy thực sự rất đáng thương!”
Nguyệt phi cười nói đem chậu thịt đặt lên tay Mộ Tử Thư.
Hỏi Mai kéo kéo y phục Mộ Tử Thư, vội la lên: “Công tử không được!”
Nguyệt phi trừng mắt nhìn Hỏi Mai, tức giận quát: “Chủ tử nói, đâu đến phiên một tỳ nữ như ngươi xen mồm!”
Dung phi tiến lên vài bước, đem Nguyệt phi kéo qua một bên, “Muội muội chớ để động khí, người của Mộ công tử tự để Mộ công tử giáo dục.”
Mộ Tử Thư tự nhiên biết con hổ này cũng không phải dạng vừa, huống hồ theo lời các nàng nói bạch hổ nhất định là đói bụng, nếu hắn tùy tiện đi vào đút hổ ăn, chẳng phải đem chính mình vào miệng cọp?
Hơi mím môi một cái, Mộ Tử Thư câu lên nụ cười ấm áp, “Bạch hổ đói bụng tất nhiên là phải có người chuyên môn cho nó ăn, Tử Thư sợ là không tốt…”
Mộ Tử Thư còn chưa có nói xong, cũng không biết người nào mở cánh cửa, nguyên lai con bạch hổ nhốt ở trong lồng đột nhiên nhào tới hướng hắn! mọi người nhất thời kinh hãi đều chạy đi!
“A!!!”
“Công tử cẩn thận!”
“Công tử nhanh đem chậu thịt cầm trong tay quăng đi!”
Bạch hổ nháy mắt nhào tới, Mộ Tử Thư căn bản phản ứng còn không kịp, cũng không kịp đem vât cầm trong tay vứt đi đã bị bạch hổ bổ ngã nhào xuống đất!
Đan Tả Đan Hữu rút kiếm ra không chớp mắt nhìn chằm chằm con hổ, thế nhưng lại không tìm được thời cơ hạ thủ.
“Công tử!” Hỏi Lan cùng mấy người sợ tới mức nhũn chân ra, suy nghĩ cũng bối rối, cũng không biết bước tiếp theo nên làm cái gì bây giờ.
Một cú ngã này của Mộ Tử Thư cũng không có đập tới đầu, nhưng là ngã cũng thật đau. Không biết trong bụng là quấy phá hay là thật, cái bụng cũng mơ hồ đau, một cảm giác sợ hãi tự nhiên nảy sinh. Cũng không biết là sợ bạch hổ có thể muốn ăn hài tử trong bụng hắn, đầu trống rỗng, trước mắt mơ hồ không thấy rõ sự vật.
Các phi tần chạy trốn một bên tuy rằng cũng bị kinh hách, nhưng đúng là vui khi nhìn Mộ Tử Thư bị bạch hổ cắn chết.
“Rống rống~~~”
Đại bạch hổ thét to rung động trời đất, dọa mọi người sợ đến kinh hồn bạt vía.
Song thời điểm ngay lúc mọi người cho rằng Mộ Tử Thư chết chắc rồi, rõ ràng bạch hổ đột nhiên thả Mộ Tử Thư, lặng yên đứng ở một bên.
Mộ Tử Thư đầu óc dần thanh tỉnh, hắn rõ ràng thấy bạch hổ nhìn chằm chằm bụng hắn. Ngồi xuống thăm dò, cùng bạch hổ nhìn nhau vài lần, trông thấy nhãn thần bi thương của đại bạch hổ.
Mộ Tử Thư liếc mắt quan sát bạch hổ, lúc này mới phát hiện cái bụng to của bạch hổ vài cái vú rủ xuống, như là vừa mới sinh hổ con không lâu. Xem ra con hổ này là bị chia cắt với hổ con mới sinh, cho nên mới nóng nảy như vậy, đau thương như vậy, đối với Mộ Tử Thư đang mang bầu thì không hạ thủ được.
Quả nhiên là bạch hổ có linh tính, Mộ Tử Thư đang lúc mọi người ánh mắt hoảng sợ, nhẹ nhàng sờ đầu bạch hổ, như là đang an ủi nó, bạch hổ cũng không có tức giận, an tính đứng.
Tất cả mọi người trợn mắt há hốc mồm, đột nhiên thanh âm cực mạnh mang theo tức giận truyền tới.
“Đều đang làm gì! Chuẩn bị xem xiếc ảo thật sao!”
Vũ Văn Quân Quyết xải bước nhanh vào ngự hoa viên, sắc mặt âm trầm đáng sợ, cũng không quản con hổ uy mãnh kia, vài bước đi tới bên người Mộ Tử Thư, bàn tay chụp tới, an ổn đem Mộ Tử Thư ôm vào trong lòng.
Mọi người lúc này mới giật mình tỉnh giấc, trong lòng sợ hãi.
“Thần thiếp/ nô tì/ nô tài tham kiến hoàng thượng, hoàng thượng vạn phúc kim an!”
Vũ Văn Quân Quyết mặt lạnh không thèm để ý tới các nàng, cũng không nói cho các nàng đứng dậy, chỉ thấy người trong ngực.
“Có chỗ nào bị thương hay không?”
Mộ Tử Thư lắc đầu. Vừa nghĩ, hiện tại ở trong lòng Vũ Văn Quân Quyết mới phát hiện bản thân như thế nghĩ lại mà sợ, mũi cũng chua sót, ỷ lại mà dựa vào hắn. Trong bụng mặc dù có chút khó chịu, nhưng không đau, cảm giác đau đớn ban nãy quả nhiên là do tâm lý sợ hãi.
“Trẫm sẽ hảo hảo tra rõ sự việc! Người nào mở cửa, ai chủ mưu, ai đồng lõa, tất cả sẽ điều tra ra! Thích cọp như vậy, sau này liền đến thành món ăn cho nó hảo hảo hưởng thụ! Chờ con cọp kia ăn no cũng giết!”
Tác Tây theo sát vội vã xác nhận.
Vũ Văn Quân Quyết từ trước đến nay lãnh huyết vô tình, không ai hoài nghi lời nói của hắn. Các phi tần dù không có tham dự truyện này cũng sợ đến mặt mày tái nhợt., càng không cần phải nói tham dự, Nguyệt phi nghe xong Vũ Văn Quân Quyết nói liền ngất đi tại chỗ.
Vũ Văn Quân Quyết nhìn cũng không liếc nhìn nàng một cái, liền ôm người trong lồng ngực li khai. Vậy mà người trong lồng ngực đột nhiên vươn hai tay ôm cổ hắn chăm chú nhìn hắn.
“Không nên giết bạch hổ, để ta nuôi nó, có được hay không?”
Vũ Văn Quân Quyết nhíu mày, liếc con hổ bên cạnh hiện tại ngoan ngoãn chăm chú nhìn Mộ Tử Thư, lúc này nhãn thần bạch hổ giống như là đang nhìn một người bạn, quả thực có chút linh tính.
“Tác Tây, gọi ngự y!” lo lắng Mộ Tử Thư động thai khí, Vũ Văn Quân Quyết cuối cùng cũng gật đầu, ôm người trong ngực nghênh ngang mà đi, từ đầu đến cuối không có liếc nhìn lại hiện trường phi tần ở đó.
Hỏi Lan,Hỏi Mai phảng phất tỉnh hồn lại, lau nước mắt trên mặt vội vàng đuổi theo.
Vũ Văn Quân Quyết vừa đi, tất cả các cung phi chân đều mềm nhũn, không đứng nổi, co quắp ngồi dưới đất. Hoàng thượng đối với Mộ Tử Thư quả nhiên bất đồng, Mộ Tử Thư cũng không phải là nhân vật dễ chọc, nhiều người như vậy bởi vì chuyện hôm nay mà mất mạng, thế nhưng hắn lại chỉ vì con bạch hổ kia mà cầu tình! Có thể nói người nọ cũng không phải mặc cho người ta nhào nặn.
Chuyện ngày hôm nay, trong lòng các cung phi cũng có một bài học, thế nhưng các nàng lúc đó sẽ không nhắm vào Mộ Tử Thư sao? Đó là không có khả năng. ở trong hậu cung tràn ngập hiểm ác này để tồn tại, chính mình đều là nhân vật hung ác, làm sao có thể cam tâm ớ sau một người nam nhân?