Đường Nhân vươn ngón tay ra, lưu luyến nhẹ nhàng cởi bỏ, đưa áo đồng phục lên chóp mũi.
Đúng như cô nghĩ, một mùi hương thơm ngát ngập tràn trong áo.
Tô Khả Tây không đành lòng nhìn thẳng: “Nhìn bộ dáng si tình của câu kìa!!”
Đường Nhân không để ý tới Tô Khả Tây, xoay người sang chỗ khác, khom lưng cúi xuống bàn tìm này nọ, thì sau lưng váy đồng phục lộ ra một khối màu đỏ nho nhỏ.
Tô Khả Tây kinh hãi: “Bà ơi dì cả của bà đến rồi, làm tôi còn tưởng cún con kia tấn công bà nữa chứ.”
Đường Nhân không bao giờ cảm thấy đau khi kinh nguyệt đến, cũng may thời gian đến cũng có quy luật. Nếu không có quy luật, thì chắc cô cũng không biết khi nào thì kinh nguyệt đến.
Nghe vậy, Đường Nhân nhíu mày, đưa tay sờ sờ, đầu ngón tay có mùi tanh của máu.
Cô quay người lại, mượn gương của Tô Khả Tây xem xét, quả nhiên có một vết máu trên váy đồng phục. Cẩn thận nghĩ lại, hai ngày này vừa đúng lúc kinh nguyệt tới.
Không trách được Lục Trì đột nhiên dùng áo đồng phục che lại cho cô, rõ ràng trước đây anh rất khó tiếp xúc với cô, thân thể anh cứng ngắc.
“Nếu không thì xin về thay váy đi.”
“Không kịp.”
Đường Nhân mặc áo đồng phục của Lục Trì, rất dài, rất lớn, so với cô thì cái áo có vẻ lớn, nam sinh lớn hơn vài phân.
Giống như một đứa bé trộm áo của người lớn.
Tô Khả Tây mới vừa cho cô mượn gương, vừa quay đầu lại thấy cô, thiếu chút nữa không nhảy dựng lên.
Tô Khả Tây nuốt nước miếng: “Nhân Nhân, cậu biết phản ứng đầu tiên của tớ là gì không?”
“Hả?”
Tô Khả Tây nhảy qua nắm hai đầu vai cô: “Nếu như tớ là con trai, thì nhất định sẽ giấu cậu ở nhà!”
Kiểu con gái mặc áo đồng phục của nam sinh, không phải gợi cảm, nhưng lại rất ưa nhìn, hiện tại Đường Nhân khiến cho người ta có cảm giác không dời mắt đi được… Cô là một nữ sinh mà ai cũng muốn giày vò một phen.
Mặt Đường Nhân không biến sắc: “A, vậy thì tớ phải đi mê hoặc Lục Trì gấp thôi.”
“Cút.” Tô Khả Tây nhét băng vệ sinh vào trong lòng Đường Nhân.
Đường Nhân nhíu mày đi vào nhà vệ sinh, may mắn cũng không cách xa phòng học lắm.
Lúc cô cởi váy xuống mới phát hiện ra tính nghiêm trọng, lần này ra rất nhiều, cô không thể nào để dính lên áo đồng phục của Lục Trì, nên dứt khoát cởi váy ra.
May mắn là áo đồng phục đủ dài, trực tiếp dài quá đầu gối vài phân, kéo khóa lên nhìn giống như áo liền váy.
Trường học cho phép mặc váy, nhưng không cho phép mặc váy ngắn trên đầu gối. Nếu không thì bảo vệ vẫn có thể không cho vào trường.
Hai cái chân thon mảnh lộ ra bên ngoài.
Bắp chân thẳng tắp, trắng nõn mềm mịn.
Lần nữa trở lại phòng học, Đường Nhân trở nên yên tĩnh rất nhiều, hai chân cuộn tròn trên ghế, tư thế thiếu lễ độ lật bài thi.
Chữ viết và con người Lục Trì không giống nhau, chữ viết có góc cạnh, hạ bút vừa phải, có chút hơi ngoáy, nhưng lại có thể làm cho người khác vừa liếc mắt đã nhận ra.
Chữ viết tên lớp rất nghiêm chỉnh tinh tế, từng chữ trong đó đều chưa một vẻ đẹp, mạnh mẽ cương nghị.
Đường Nhân dùng ngón tay vuốt ve trang giấy mấy giây, sau đó cầm lấy bút chì vẽ hình trái tim lên trang giấy như nai con.
Rồi sau đó, cô mới chuyển đến phần bài thi.
Bài thi của anh không có bất kỳ phần dư thừa nào, mỗi một bài đều được giải đáp rất hoàn mỹ, thầy giáo chấm bài còn viết mấy lời khen ngợi ở bên cạnh.
Tô Khả Tây đến gần: “Của ai đây? Cậu lấy bài thi của Lục Trì về đây làm gì?”
Cô duỗi tay lật một cái, phần tổng hợp tính điểm từng phần, cái khác được trọn điểm, chả trách đứng thứ nhất, chỉ một môn vật lý thôi đã có thể bỏ xa được rất nhiều người, nhìn lại bản thân chưa được một phần mười.
Con mẹ nó, giữa người với người mà có sự chênh lệch lớn đến vậy sao.
Đường Nhân nhìn xuống dưới, xem đến bài toán vật lý, nhận thấy bản thân sai câu cuối cùng, cô chống cằm: “Rõ ràng là mình cảm thấy mình tính đúng mà……”
Lúc cô viết xuống thì cảm giác đầu tiên chính là như vậy.
Tô Khả Tây: “Nhìn bộ dạng uất ức của cậu khiến tớ vui thật đấy.”
Đường Nhân: “Cút.”
Cô chống cằm, nhìn bài thi đến thất thần. Tay còn lại chạm tới quả bóng rổ, đập từng tiếng.
Có lẽ lần sau có thể viện lý do tìm Lục Trì để dạy kèm cô môn vật lý.
Còn chưa nghĩ xong, thì một giây sau đã thấy bóng dáng của Lục Trì xuất hiện trước cửa sổ.
Đường Nhân nghiêng đầu kêu: “Lục Trì!”
Cửa sổ mở, nên giọng nói được truyền đi rất dễ dàng.
Lục Trì quay đầu, ánh mắt rơi trên người cô, mấy giây sau trên khuôn mặt nhỏ nhắn của anh chuyển thành lo lắng, anh nhỏ giọng hỏi: “Cái…. Cái gì?”
Đường Nhân giơ bài thi lên trên cửa sổ: “Đề này tại sao lại có đáp số như vậy, tớ nghĩ tớ đã làm đúng mà.”
Cô thuận tay giơ bài thi của mình lên bên cạnh.
Chỉ là hỏi về bài thi…. Lục Trì bình tĩnh lại, nhìn bài thi mấy giây, giơ tay ra chỉ, đàng hoàng giải thích: “Công thức thứ ba…. Ba bị sai…. Sai rồi.”
Đường Nhân nghiêm túc lắng nghe anh nói xong, cực kỳ kiên nhẫn.
Lục Trì có chút ngượng ngùng. Trước kia nhiều người nghe anh nói được mấy chữ đã cắt ngang, hoặc trực tiếp không muốn nghe nữa. Dần dần, anh trở nên không thích nói chuyện nữa.
“Rõ ràng là đúng.”
“…Cậu…. Không được chen…. Chen miệng vào.” Lục Trì lớn gan.
Sau khi nói xong câu đó, anh lập tức giật mình, sắc mặt anh đột nhiên trở nên trắng bệch như màu sơn tường.
Đường Nhân bị giật mình bởi phản ứng của anh, giọng nói trở nên động viên: “Cậu nói tiếp đi, tớ không cắt ngang nữa, không sao đâu.”
Lục Trì ngập ngừng mấy giây, con mắt sau tròng kính khẽ trợn tròn, có chút ngượng ngùng, hết sức vì cô mà giảng giải.
Tiếng bước chân trên hành lang, tiếng nói chuyện tựa như cũng biến thành một khung cảnh mơ hồ.
Đường Nhân nhéo nhéo lỗ tai, giọng nói Lục Trì mát lạnh trầm thấp, trong lòng cô tựa như có tiếng mưa rơi.
Nhìn thấy cô thất thần, Lục Trì nghiêng người nhỏ giọng hỏi: “Cậu…. Cậu có đang nghe…. Nghe không?”
Đường Nhân hoàn hồn: “Tớ không cẩn thận nên dùng sai rồi, chứ thật ra tớ cũng thông minh lắm đấy.”
“…”
Triệu Như Băng ra ngoài mua nước, quay người lại thì thấy Lục Trì đang đứng ở bên của sổ lớp 14. Sắc mặt của cô ta không biến sắc làm bộ đi qua chỗ đó, nghe được màn đối thoại không lớn không nhỏ.
“Lục Trì, có phải cậu đã tính toán hết rồi đúng không?”
“Cái… Cái gì?”
“Nếu không thì sao cậu lại xuất hiện bên cửa sổ đúng lúc như vậy, chẳng lẽ không phải cố ý sao?”
“…”
Đường Nhân dùng tay chống trên cửa sổ, hơn nữa lại để ý thấy Triệu Như Băng đứng ở sát vách đang nhìn chằm chằm về phía này, nhướn mày với cô.
Triệu Như Băng nghiêng đầu, cầm lấy chai nước rời đi.
Đường Nhân nhếch môi, ánh mắt trở lại trên người nam sinh đẹp trai trước mặt: “Giảng bài cho tớ có cảm giác tuyệt lắm phải không?”
“…Không có… Không có.” Lục Trì lắp bắp thanh minh.
“Gạt người, hai tai cậu đỏ hết lên rồi kìa.”