Thế nhưng vì sao ở đây cũng có một cung điện giống y như vậy?
Chử Thư Mặc mỏ to hai mắt, tuy rằng hắn không biết rõ tình huống sau khi hắn chết, có thể thiên hạ cũng không có thái bình lâu dài, có thể là phân phân hợp hợp, không có lý do gì để cho một tòa cung điện vẫn nguyên vẹn không xảy ra chút hư tổn nào mặc dù đã trải qua thời gian dài như vậy?
Hắn vừa nghĩ, lại ôm chặt đồ vật trong ngực, cũng không biết đầu óc để đi đâu, vốn dĩ hắn chìm trong suy nghĩ của chính mình thì trong lòng lại xuất hiện thêm một vật giống như bình sữa, vẫn còn ấm ấm, ngay lập tức khơi dậy cơn đói của cái bụng nhỏ đã hơi lấp lửng.
Chử Thư Mặc lập tức há miệng, vô thức cúi đầu ngậm lấy đồ vật đang ôm trong lòng.
Bởi vì suy cho cùng so với hắn bình sữa vẫn có chút lớn hơn ( đoạn này đúng là như vậy, mình cũng không hiểu lắm )…
Chử Thư Mặc vừa ngậm bình sữa vừa nghiên đầu nhìn nhìn, ánh mắt sáng ngời, không bao lâu lại nhìn thấy khuôn mặt co quắc của Ngu Uyên, cả người cứng đờ, bàn tay nhỏ nhỏ lập tức nắm lấy ngón tay của hắn, sau đó giống như bịt tai trộm chuông dùng hai tay đẩy đẩy.
Sau đấy dựa vào rương mà xe dịch ra xa, một loạt động tác thực hiện vô cùng trôi chảy.
“Ngu tổng, bọn họ đã đến.” A Trạch bỏ màng hình điện tử ra, vừa nghiêng đầu đã nhìn thấy Chử Thư Mặc nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn hắn, khuôn mặt giống như viên thịt nhỏ, mắt mở to lại cố né tránh, giống như là đang có chủ ý xấu xa nào đấy, trong nháy mắt A Trạch bỗng dưng vui vẻ, vô thức muốn vươn tay xoa mặt hắn.
Nhưng mà cánh tay còn chưa nâng lên, Chử Thư Mặc đã đưa hai cánh tay lên ôm mặt của mình, thân thể khẩn trướng muốn tìm một vị trí lẩn trốn, khù khờ có chút nào là khù khờ!
Nhưng mà khi hắn tránh né quá mức, cơ thể nghiêng sang một bên, mất đi cân bằng, tay che mặt nên cũng không kịp chống vào rương hòm, nhìn thấy nhất định sẽ bị ngã xuống, giống như đang lúc ngàn cân treo sợi tóc, lại thấy Ngu Uyên đưa tay ra…đỡ lấy, nhét hắn vào túi áo trước ngực mình, quét mắt liếc nhìn A Trạch ngồi phía trước, sau đó mở cửa xe bước ra ngoài.
Chử Thư Mặc ngồi xổm trong túi áo trước ngực, nghiêm túc liếc nhìn Ngu Uyên.
Y cảm giác, cảm thấy vật nhỏ này hình như vừa dùng áo của y lau đi nước miếng của mình…
Nhìn ra bên ngoài túi áo, Chử Thư Mặc đưa tay ra ôm lấy túi áo đang lay động giữ chặt nó, thật ra trong lòng lại không hề muốn ngồi gần Ngu Uyên như vậy…
Cúi đầu nhìn nhìn khoảng cánh giữa bản thân và mặt đất, Chử Thư Mặc yên lặng rụt vào bên trong túi áo, nhu thuận cúi đầu trước thế lực tà ác.
Trước ngực có một tiểu gia hỏa, làm cho Ngu Uyên cảm thấy rất không quen, nhất là cái tiểu gia hỏa này không hề an phận, thỉnh thoảng lại đạp đạp hai cái, làm cho bản thân mình có cảm giác tồn tại rất mạnh.
Nhưng mà y lại không có thói quen biểu lộ tâm tình của mình ra bên ngoài, vì vậy mặc dù trong túi đang có một tiểu gia hỏa, nhìn qua biểu cảm của y cũng không có gì thay đổi.
Thật ra ở Á Đặt, hồn thú tộc mạng theo Nặc Nhĩ Tộc ra ngoài cũng không ít, tuy nói hồn thú tộc có địa vi cao hơn Nặc Nhĩ Tộc, hơn nữa hồn thú tộc cực kì tôn sùng vũ lực, những cũng có không ít hồn thú tộc nuôi dưỡng Nặc Nhĩ Tộc giống như sủng vật.
Những hồn thú tộc này cũng chiếm số lượng rất lớn, bởi vì hầu hết Nặc Nhĩ Tộc đều có vẻ bề ngoài rất đáng yêu.
Mà vẻ bề ngoài của Chử Thư Mặc, sau khi hôn lễ được quay trực tiếp, làm cho các diễn đàn ở đế quốc nổ tung, quy mô công ty giải trí của Ngu Uyên rất lớn, vì vậy rất hiểu rõ làm thế nào để tuyên truyền, huống chi ngay cả y, không thừa nhận cũng không được, một quả trứng sặc sỡ lại nở ra một tiểu gia hỏa như vậy, có chút ngoài ý muốn.
Vì vậy khi y mang hắn ra ngoài cũng không cảm thấy ngoài ý muốn chút nào, nhìn thấy có rất nhiều du khách trong viện bảo tàng, Ngu Uyên cúi đầu nhìn tiểu gia hỏa đang cắn ngón tay trong túi áo, đôi mắt đang chuyển loạn liếc nhìn xung quanh.
Sau khi nghĩ xong, lặng yên nhíu nhíu mày, có thể vì có khế ước với Nặc Nhĩ Tộc, y thật sự rất kiên nhẫn với Nặc Nhĩ Tộc vừa mới sinh ra này làm cho chính bản thân y cũng cảm thấy bất ngờ.
Ít nhất trong dự đoán của y, sự việc cũng không chuyển biến theo hướng này, y đã sớm sắp đặt để Nặc Nhĩ Tộc mới sinh ra biến mất, căn bản không cần bận tâm nhiều như vậy.
Ngu Uyên vừa nghĩ, lại giơ tay kéo ngón tay mà tiểu gia hỏa kia đang ngậm trong miệng ra ngoài, sau đó thuận thế nắm lấy tay hắn lau lau một chút, rồi nhét cả bàn tay vào túi nhỏ mà tiểu gia hỏa mang trước ngực.
Những vệ sỹ đứng gần Ngu Uyên bốn mắt nhìn nhau, thật ra biểu tình của A Trạch đứng cách đấy không xa cũng không khá hơn bao nhiêu, nhưng vì lúc trước hắn đã từng chứng kiến vài lần, vậy nên khả năng tiếp nhận của hắn nhanh hơn rất nhiều.
Nuôi một Nặc Nhĩ Tộc xinh đẹp làm sủng vật mang theo lúc bàn công việc làm ăn, Ngu Uyên làm như vậy cũng không có gì là kỳ quái, huống chi không thể không thừa nhận, Nặc Nhĩ Ttộc này, là Nặc Nhĩ Tộc đẹp nhất mà A Trạch từng nhìn thấy, vì vậy hắn thấy Ngu Uyên làm vậy cũng không có gì không đúng, chẳng qua là làm như vậy rất rất rất không giống tác phong thường ngày của Ngu Uyên mà thôi.
Nhất là dưới tình huống sắp bàn hạng mục công việc, vậy mà vẫn còn tâm tư quan tâm đến ngón tay của tiểu gia hỏa kia? Phải biết rằng, với thân phận của Ngu Uyên, lại có thể làm cho y tự mình đến giao dịch, tuyệt đối không phải là việc nhỏ.
Huống chi chuyện này, chuyện này từ đầu đến cuối đều là do Ngu Uyên chủ trì, lần này thả ra dây câu, còn muốn câu con cá lớn.
“Ngu tổng.” A Trạch bước lên một bước, “Ba Khắc tiên sinh đang ở bên trong, đi đến phía trước là gặp, đã cho người phong tỏa xung quanh rồi.”
“Ừ.” Ngu Uyên lên tiếng, cũng không nhiều lời, ánh mắt nhìn về phía cầu thang.
“Ngu tổng thật đúng là trăm nghe không bằng một thấy, ” trên lang cang là một nam nhân tóc vàng mắt màu xanh lục, quần áo rất cầu kỳ, đôi mắt nhìn chằm Ngu Uyên đang đứng phía dưới, “Xem ra chuyến đi này của tôi cũng rất đáng giá.”
A Trạch đứng đấy nhìn nam nhân đeo mắt kính vàng đứng cách mình không xa, nghe vậy khẽ vuốt cằm, cười nhẹ nói, ” Ba Khắc tiên sinh cũng nổi danh là vua ngọc, bây giờ lại đồng ý xuất hiện, Ngu tổng cũng cảm thấy rất vinh hạnh.”
Ba Khắc nghe vậy cười to hai tiếng, “Cậu quá khoa trương rồi, Ngu tổng đúng là nên thưởng cho các cậu, nếu như công việc buôn bán của tôi không phát triển mạnh, sao có thể gặp được Ngu tổng của các cậu?”
Nói xong, giương mắt nhìn nhóm người bên trong bảo tàng, cười nói, “Đúng lúc ở đây diễn ra triển lãm về Thiên Diễn Đế, đây có phải là, hoàng đế chết trên chiến trường của đế quốc Á Đặc không, người đời sau đưa ra rất nhiều giả thuyết về cái chết của hắn, nhưng mà tôi thấy chỉ có một nguyên nhân, các cậu có biết là nguyên nhân nào không?”
A Trạch nghiên nghiên đầu suy nghĩ một chút, hai giây sau nói, ” Mời tiên sinh nói.”
“Có nghe đồn trên ngực Thiên Diễn Đế có một vết sẹo rất sâu, ” Ba Khắc nói xong, chỉ lên một vị trí trên ngực mình, “Làm cho khí huyết của hắn bất ổn, là điểm yếu chí mạng của hắn, tuy rằng mọi người đồn đoán có rất nhiều nguyên nhân tạo nên vết thương này, nhưng tôi cảm thấy, vết thương này, là có thật.”
Trên mặt Ba Khắc vẫn là nụ cười, nói xong câu ấy, ánh mắt động động, như xuyên qua nam nhân trước mặt, nhìn thẳng về người đứng phía sau hắn, nhếch miệng lên, “Ngài nói xem, Ngu tổng?”