“Sư phụ nói một người ăn no, cả nhà không đói*, vậy là đủ.” Cứ thế, Bạch Mão Sinh dần dần mong chờ những buổi ăn uống với sư phụ vào tối thứ Sáu, nghi thức này diễn ra suốt trong hơn bảy năm. Vương Lê vẫn còn độc thân, nhưng Bạch Mão Sinh rất hiểu phép lịch sự, không hỏi sư phụ những điều không nên hỏi. Chỉ là trong thâm tâm rất tò mò, tại sao Vương Lê từ dung mạo đến tư thái đều hơn người lại chưa kết hôn? Nếu cô Vương sinh con gái, không biết sẽ xinh đẹp đến nhường nào.
*Một người ăn no, cả nhà không đói (一人吃饱全家不饿): Người sống một mình, không con, không chồng, không vợ, chỉ cần ăn đủ cho một thân là cả nhà không ai đói.
Dù có lý trí đến đâu vẫn sẽ có ngày buột miệng. Bạch Mão Sinh vừa qua sinh nhật lần thứ mười ba, hôm đó kết thúc buổi tập kịch, cô bé lấy sô cô la được Lưu Mậu Nhiên tặng từ trong cặp ra đưa cho sư phụ: “Sư phụ, hôm nay con thấy sư phụ hơi mệt, sư phụ ăn một ít bồi bổ năng lượng đi ạ.”
Vương Lê mỉm cười nhận lấy sô cô la, mở ra, bẻ một miếng bỏ vào miệng: “Vậy sư phụ thưởng thức quà của con nhé.” Nhai một lúc, Vương Lê thu dọn quần áo, kiểm tra phòng tập: “Đi thôi, sư phụ dẫn con đến bến xe.”
“Không cần đâu sư phụ. Con đã học cấp hai, có thể tự đi được, không xa lắm đâu. Hơn nữa hôm nay mẹ con sẽ đợi con ở đó, tối nay con sẽ đến nhà chú ăn tối.” Bạch Mão Sinh không nhìn thấy sắc mặt Vương Lê cứng đờ, sau đó nói: “Vậy được, đi đường cẩn thận.”
Sắc trời đã tối đen khi hai cô trò bước ra khỏi rạp hát, Vương Lê gấp cổ áo cho Bạch Mão Sinh, đầu ngón tay lạnh buốt chạm vào cổ cô bé, Bạch Mão Sinh lập tức co rúm vì lạnh. Chợt nhớ ra không có ai gấp cổ áo cho sư phụ: “Sư phụ, sao sư phụ không kết hôn? Nếu sư phụ có một đứa con thì tốt biết mấy?”
Vương Lê từ lâu đã tâm lặng như nước trước những câu hỏi như vậy: “Sư phụ đã kết hôn với hí kịch.” Ban đầu định quay người về khu ký túc xá, nhưng cô vẫn nắm tay Bạch Mão Sinh: “Đi thôi, sư phụ vẫn nên đưa con đến bến xe thì hơn.”
Trong ấn tượng của Bạch Mão Sinh, chỉ thấy sư phụ và mẹ Triệu Lan gặp mặt nhau một lần. Lần đó Triệu Lan dẫn con gái đến ký túc xá của Vương Lê bái làm thầy, quà cáp chất đống đến đầu gối: “Đứa nhỏ này… chỉ có thể nhờ chị dạy.” Vương Lê chỉ hỏi: “Đứa nhỏ tên gì? “
“Bạch Mão Sinh.” Triệu Lan nhìn đứa bé: “Không giống Lão Bạch chỗ nào, cũng không biết là giống ai.”
Hai người đi đến bến xe, Bạch Mão Sinh vẫn đang huyên thuyên: “Giáo viên dạy toán lại phạt con đứng, nói là con kéo điểm trung bình của cả lớp xuống, Du Nhậm rất tốt bụng, còn nói cuối tuần con đến nhà bạn ấy để bạn ấy giúp học…”
“Sư phụ… Con lại nhận được ba bức thư tình. Lần này không phải từ trường Nhân tài, là từ trường Trung học Số 2. Hai bạn nữ và một bạn nam. Hm… thư của các bạn nữ không được tính là thư tình nhỉ… chỉ là họ muốn làm bạn…” Đến cả chuyện nhận thư tình, Bạch Mão Sinh cũng kể cho Vương Lê nghe, nhưng lại không nói với mẹ Triệu Lan.
Mà sau khi Vương Lê đọc những bức thư tình đó, cười thì cô vẫn cười, nhưng cái gì nên đánh thì vẫn cứ đánh. Bạch Mão Sinh có một niềm tin không thể giải thích được đối với sư phụ, có thể vì vô số chiếc bánh bao canh trứng cua, cũng có thể vì nhiều nhát đánh bằng thước.
Bến xe đông nghịt người vào lúc bảy giờ tối đầu xuân, trên bệ đứng toàn là những người ăn bận dày cộp, họ khoác trên mình những chiếc áo khoác bông màu đỏ, đen và xanh, phả ra những luồng hơi thở trắng xoá, phân tán dưới ánh đèn đường.
Mái tóc dài của Triệu Lan vén ra sau tai, thân hình mảnh dẻ được che chắn cẩn thận trong chiếc áo khoác dài màu trắng. Cô cầm túi đứng ở rìa đám đông, bỗng quay đầu lại, thấy hai cô trò dắt tay nhau đi tới, Triệu Lan sững sờ trong giây lát, sau đó mỉm cười với Vương Lê: “Lần nào cũng để chị phải vất vả.”
Vương Lê nói “Không thành vấn đề”, hai người đứng đối mặt nhau một lúc, ngay cả Bạch Mão Sinh cũng cảm thấy kỳ quái. Lúc này, Vương Lê lấy ra một hộp quà từ trong túi xách đưa cho Triệu Lan: “Em đến nhà anh trai ăn tiệc sinh nhật phải không? Đây là món quà lần trước chị tiện đường biểu diễn trên Thượng Hải mua về, coi như quà sinh nhật vậy.”
Mặt Triệu Lan mất tự nhiên: “Cái này… không cần khách sáo như vậy.”
“Cần mà.” Vương Lê nhất quyết nhét quà vào tay Triệu Lan: “Năm mạng của em, chị chọn chiếc màu đỏ để cầu may.” Cô xoa đôi bàn tay dễ lạnh cóng, vẫy tay chào hai mẹ con: “Đi đây.”
Bạch Mão Sinh phát hiện tấm lưng lúc đó của sư phụ quả đúng là “thân dài ngọc đứng” hay thấy trong hí kịch, thực sự rất tịch mịch, trong khi mẹ cô như đang nghiêng đầu lau nước mắt. Cô chưa bao giờ nhìn thấy mẹ khóc kể từ ngày cha cô qua đời. Đêm đó trong bữa tiệc tụ họp ở nhà chú cô, Triệu Lan cũng chỉ miễn cưỡng gồng mình để đương đầu. Sau khi về nhà, cô một mình mở hộp quà trong phòng ngủ, nhìn thấy món quà được Vương Lê tiện đường mua, là một chiếc khăn lụa LV màu đỏ và chai nước hoa “Poison” màu đỏ của Dior.
Triệu Lan mở lọ nước hoa ra ngửi, hương thơm hoa nhài tràn ngập tim phổi cô. Cô ngước nhìn cánh cửa khóa chặt, đặt món quà lên tủ đầu giường.
“Mão Sinh, làm bài tập xong ngủ sớm đi.” Triệu Lan biết thói làm bài tập lề mề của Bạch Mão Sinh, nhưng cô cũng hiểu đứa trẻ tập kịch xong đã mệt mỏi, vừa tập kịch vừa học hành thật là khó cho con bé. Cho nên cô không yêu cầu quá cao về việc học của con gái, chỉ mong con gái không trượt là được.
Điểm thi đầu vào của Bạch Mão Sinh không thể vào được trường Nhân tài, bản thân Triệu Lan cũng chỉ là nhân viên của Cục Văn hóa, chồng Triệu Lan tuy trước khi qua đời từng là một doanh nhân có chút thành đạt, nhưng người đi trà nguội, những mối quan hệ của ông không còn giúp ích được gì. Sau đó, chính Vương Lê là người đã nộp giấy đi cửa sau cho Bạch Mão Sinh lên lớp.
Là sư tỷ muội đồng hành cùng nhau trên sân khấu ba năm. Nể tình hát đi hát lại “Tây Sương Ký” biết bao lần, chỉ cần Triệu Lan mở miệng, Vương Lê nhất định sẽ dốc hết sức có thể. Nhưng Triệu Lan chỉ nhắc đến mỗi chuyện Bạch Mão Sinh học hí kịch. Còn chuyện cô trăn trở tìm người giúp đưa con vào trường Nhân tài không hiểu sao lại đến tai Vương Lê, sư tỷ không nói không rằng, chỉ giải quyết xong trong nháy mắt.
Triệu Lan mất ngủ vào đêm sinh nhật của chính mình, trằn trọc nhiều lần, cuối cùng đứng dậy đi đến phòng Bạch Mão Sinh, chui vào giường của con gái. Nào ngờ, cô bé vừa nghĩ tới các chị gái em gái trong trường Nhân tài và những người theo đuổi mình đến từ trường Số 2 cũng đã tỉnh, sau khi nghĩ về sư phụ một lúc, cô bé quay lại chui vào lòng mẹ: “Mẹ…”
“Tại sao sư phụ không kết hôn?” Bạch Mão Sinh biết không nên hỏi, đây là điều Triệu Lan ngăn không cho con hỏi.
“…” Triệu Lan không nói gì, ôm con gái chặt hơn, thì thầm: “Có lẽ… không ai thích hợp.”
“Nhưng sư phụ xinh đẹp đến vậy, dáng người cũng rất tuyệt vời, sư phụ đối xử với trẻ con rất tốt và tốt với con nhất.” Mí mắt của Bạch Mão Sinh bắt đầu đánh nhau, lẩm bẩm nói xong, dần dần chìm vào giấc ngủ trong vòng tay an toàn của mẹ.
Triệu Lan nhìn bóng tối, biểu cảm khi nói chuyện hơn mười năm trước của Vương Lê vẫn hiện rõ mồn một trong tâm trí cô: “Nếu kết hôn, em sẽ không hát kịch nữa?”
“Ừ, em sẽ chuyển sang Phòng Tuyên truyền trong Cục Văn hóa.” Khi đó Triệu Lan mới 23 tuổi, vừa có được tiếng tăm nhưng đã sớm nhìn thấu những trở ngại trong ca kịch, cô xin nghỉ việc đổi nghề với lý do kết hôn.
Nhưng bạn diễn của cô, một đàn chị đồng hành từ trường kịch cho đến đoàn kịch đã gần chục năm, đã níu giữ cô lại: “Hay là… đi hát thêm vài năm nữa sau đó kết hôn cũng chưa muộn. Em còn trẻ quá, vừa đạt được thành tựu đã rời đi, thật đáng tiếc.”
“Hát thêm bao nhiêu năm nữa mới có thể kết hôn với chị?” Lời nói của Triệu Lan khiến Vương Lê im bặt. Đã hát “Tây Sương Ký” quá nhiều lần, không biết cô đã rơi vào giấc mộng của Thôi Oanh Oanh hay là Thôi Oanh Oanh đang phủ đời cô. Sau khi xuống sân khấu, đối mặt với Vương Lê không hề nhúc nhích chút nào, Triệu Lan tức giận rồi đi yêu. Lão Bạch không tồi, lại là nhà giàu mới nổi, cưới được hoa đán trong đoàn kịch cũng là chuyện rất đáng tự hào. Sự kết hợp của hai người rất tâm đầu ý hợp trong mắt người ngoài, tuy tỏ ra tự nhiên trong đoàn kịch, nhưng thực chất rất khó xử.
Năm đó tại tiệc cưới của Triệu Lan, Vương Lê ngồi trong góc phòng, nâng ly chúc mừng đôi vợ chồng, cô nói: “Là tôi có lỗi với sư muội, tự phạt ba chén.”
Trong phòng có người hò hét: “Nên phạt sư muội ba chén. Không phải A Lan đã rút khỏi kịch của Vương Lê sao? Đúng, Lão Bạch cũng phải uống ba chén, mầm giống tốt trong suốt 50 năm của đoàn Việt kịch Bách Châu chúng tôi đã bị cậu bắt đi…”
Vương Lê mỉm cười nhìn sư muội trong lớp trang điểm nhẹ, nâng chén lên bất chấp tiếng reo hò của những người khác: “Những năm qua, tôi chăm sóc sư muội chưa chu đáo, phạt một chén.” Uống hết một chén, mặt cô nhuốm hồng.
“Tôi vẫn chưa giúp sư muội đoạt giải Hoa Mai, phạt thêm một chén.” Vương Lê uống vội vàng, khuôn mặt nhuốm hồng đã đỏ bừng.
Chén thứ ba, cô không nói lý do, chỉ nói một câu: “Cuối cùng, chị có lỗi với em.” Ngửa cổ lên, đặt cốc xuống, đến cả đôi mắt cũng đỏ hoe.
“Vương Lê cừ quá…” Mọi người vỗ tay, Triệu Lan nhìn vào đôi mắt đỏ rực lấp lánh làn nước của sư tỷ, giây phút đó cô bắt đầu hối hận vì sự bốc đồng của mình.
Đời người tại thời đại đó rất khó quay đầu, Triệu Lan cắm đầu cắm cổ bước đi hơn mười năm, ôm Bạch Mão Sinh đang say giấc trong đêm tối, hai hàng nước mắt lăn xuống từ khóe mi.
……