========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Cuối Cùng Vẫn Bỏ Lỡ Nhau
2. Yêu Thầm Vợ Cũ
3. Bác Sĩ Kiều Xin Đừng Manh Động
4. Đại Chúa Tể
=====================================
Người đàn ông đó phát hiện có người ở chỗ không xa, đúng lúc đẩy Nam Nhã ra, khi nhìn rõ khuôn mặt Nam Mẫn, mặt liền biến sắc, cả người suýt nữa trượt từ bậc thềm xuống, loạng choạng ngã xuống đất.
Anh ta như nhìn thấy ma, chỉ vào chỗ không xa, hoảng hốt kêu lên: “Mẫn… Nam Mẫn!”
Ánh mắt cả ba người còn lại cũng nhìn qua, khi nhìn thấy Nam Mẫn cũng sợ hãi theo, đều che miệng, Nam Nhã trực tiếp hét lên: “Cô là người hay ma?”
Nam Mẫn mặc đồ trắng, đứng trong bụi hoa mẫu đơn, ánh mắt lẫm liệt, đôi môi đỏ cuốn lên chế nhạo, giọng u ám lẳng lơ.
“Không làm việc xấu, thì không sợ ma gõ cửa. Tôi đến đòi mạng của các người, Tần Giang Nguyên, Nam Nhã, các người chuẩn bị xong chưa?”
Bầu trời vốn trong xanh bỗng u ám, cuồng phong nổi lên, làm tung bay áo trắng và mái tóc đen của Nam Mẫn, cùng với ánh nhìn âm lạnh của cô, cả người như quỷ mị.
“A!”, Nam Nhã có tật giật mình ôm tai thất thanh kêu lên, đẩy hai người phía sau, chân nam đá chân chiêu chạy vào trong.
Tần Giang Nguyên bị dọa sợ đến ngốc nghếch, đờ đẫn nhìn Nam Mẫn: “Không, không phải tôi hại cô, đừng đến tìm tôi…”
Trong lúc sợ hãi, anh ta tóm lấy hòn đá cuội bên cạnh đập về phía Nam Mẫn, Nam Mẫn đưa tay bắt lấy một cách chuẩn xác, đôi mắt nheo lại, nhằm chuẩn đầu của Tần Giang Nguyên ném lại!
“A!”
Lại một tiếng thét, nói chính xác là ba tiếng thét, hai người còn lại đứng ở cửa, nhìn thấy máu tươi từ trên đầu Tần Giang Nguyên chảy xuống, cũng sợ đến suýt nữa đứng không vững, ham sống mãnh mẽ lùi về phía sau.