Cô vừa xuống lầu đã lập tức nhìn thấy Cố Thành Trung ngồi ở trước bàn ăn ăn cơm sáng.
Trong tay anh là dao và nĩa, cổ tay áo hơi săn lên, để lộ ra một chiếc đồng hồ đắt tiền Cao quý.
Từng cử chỉ giơ tay nhấc chân của anh đều toát ra sự quý phái không gì sánh kịp, giống như hoàng tử trời sinh đã mang theo sự kiêu ngạo hơn người.
Anh không mặc áo khoác, áo sơ mi trắng phác họa thân thể hoàn mỹ của anh Tỉ lệ cơ thể hoàn hảo, vai rộng mông hẹp, quả thật là một cái móc treo quần áo.
Nửa gương mặt không bị sẹo chính là tình nhân trong mộng của mọi cô gái, hoàng tử cưỡi bạch mã, chính là bình xuân dược di động.
Cô cho là tuổi tác của Cố Thành Trung hắn đã rất lớn rồi, có thể xem như cha của cô luôn rồi, nhưng thật ra năm nay anh mới chỉ hai mươi tám tuổi.
Qua miệng của chú An, cô biết được anh là con của ông cụ Cố lúc về già, cho nên tuổi cũng không lớn.
Nhưng cho dù là như vậy, Cố Thành Trung cũng đã lớn hơn cô mười tuổi.
Mười tuổi… Chính là sự chênh lệch tuổi của chú với cháu!
Chỉ mong là không có sự chênh lệch quá lớn, dù sao đề tài giữa những người trẻ tuổi cô còn có thể thêm được một hai câu, nếu không sau này sống cùng nhau nhất định sẽ rất nhàm chán!
Hứa Trúc Linh ngồi xuống bên cạnh anh, mở miệng nói: “Chuyện này… Hôm nay trường em khai giảng, em cần phải trở về trường. Nội quy của trường có quy định học sinh bắt buộc phải ở trọ, cho nên em không thể tiếp tục ở lại chỗ này!”
Giờ phút này, cô đúng là ngàn vạn lần cảm tạ nội quy trường học, chỉ hận không thể ôm hôn vị hiệu trưởng đã phát minh ra cái nội quy này một trăm lẻ tám cái!
“Cuối tuần trở về là được, chúng ta cũng nên bồi dưỡng cảm tình. Không phải em muốn nỗ lực khắc phục sự sợ hãi sao? Vậy thì nên luyện tập nhiều một chút”
Cố Thành Trung đương nhiên biết ý định của cô nhóc, nhưng anh cũng không định sẽ buông tha cho cô gái nhỏ này.
Có cô ở đây, cuộc sống hằng ngày nhất định sẽ rất thú vị.
Hứa Trúc Linh một câu cũng không nói nên lời.
Là cô nói dối, nói muốn khắc phục sợ hãi, thế mà anh ta lại xem lời đó là thật, muốn luyện tập từng tuần một!
Cô khóc không ra nước mắt, gục đầu xuống, chỉnh đốn lại tinh thần bắt đầu ăn cơm.
Buổi sáng Hứa Trúc Linh đi tới trường học đưa tin, buổi chiều lại trở về nhà một chuyến.
Cô đã rời nhà đi một ngày hai đêm, cũng không biết người trong nhà có lo lãng hay không.
Hứa Trúc Linh đứng ở cạnh cửa, vừa mới định đẩy cửa đi vào lại không nghĩ tới sẽ nghe được đoạn đối thoại giữa Trần Cẩm Vân và Hứa Đan Thu “Đan Thu của nhà chúng ta thật là đẹp, một người đẹp như vậy sao có thể gả cho một kẻ người không ra người quỷ không ra quỷ?
Ngần ấy tuổi rồi còn đòi trâu già gặm cỏ non, mặc dù gia sản của nhà họ Cố hơn, nhưng cũng không có nghĩa là Cố Thành Trung sẽ được kế thừa. Cậu cả nhà họ Cố đã sớm nắm giữ quyền thừa kế, con chỉ cần giữ chặt lấy con của ông ta, nỗ lực gả qua đó, như vậy còn lo mẹ con nhà họ Hứa chúng ta không có ngày xuất hiện trước mặt mọi người sao?”
“Mẹ, nói như vậy chẳng phải là bối phận của con sẽ nhỏ hơn con nhỏ Hứa Trúc Linh đó hay sao?”
Hứa Đan Thu không cam lòng nghiến răng nói.