Lục Hàm Chi hết cách, đành hự hự hự trói buộc mảnh đất hoang theo hướng dẫn của hệ thống. Đúng vậy, là mảnh đất hoang có vài cái cây mọc lèo tèo.
Chẳng trách Lục Hàm Chi xù lông, là người thì đều phải xù lông thôi. Một mảnh đất hoang cằn cỗi như thế thì khai phá kiến thiết được cái khỉ gì?
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống, một khu vực đang sáng lên xuất hiện trên bản đồ trong thức hải của Lục Hàm Chi. Những khu vực khác chưa được trói buộc biến thành màu trắng đen, ẩn vào trong hỗn độn.
Nhìn điểm giao dịch được cộng, Lục Hàm Chi cảm thấy vững bụng hơn đôi chút. Ít nhất còn kiếm được điểm giao dịch, có thể bảo đảm thằng nhóc mập trên giường sẽ không bị đói chết.
Ngay khi Lục Hàm Chi vừa trói buộc khu vực khai phá kiến thiết thì tinh thần thể đã bị đá văng khỏi không gian tinh thần.
Cậu cau mày, chợt nghe tiếng khóc nỉ non của trẻ con.
Cúi đầu dòm mới hay Thiền béo đã tỉnh, bé đá rơi cái chăn mỏng đắp trên người, giờ đang vừa quơ tay chân vừa nhắm mắt khóc.
A Thiền mới hơn một tháng tuổi mà đã khá nặng, cân thử bằng tay thì cũng phải gần mười cân! Sữa bột có đầy đủ dinh dưỡng, Thiền béo ăn khỏe nên qua một tháng mà đã ăn thành cục tạ nhỏ.
Cậu nắm lấy bàn chân mũm mĩm của Thiền béo. Bàn chân của trẻ sơ sinh nhỏ tới khó tin, tuy mập lên rất nhiều nhưng trông vẫn bé xíu khi bị Lục Hàm Chi nắm trong tay, mà được cái rất mềm mại, sờ thích cực.
Thiền béo nhận ra sự hiện diện của cha bèn mở mắt, thấy Lục Hàm Chi thì nín khóc ngay. Bé ê a hai tiếng, đưa ngón tay cái vào trong miệng bắt đầu mút chụt chụt.
Lục Hàm Chi:…
Cậu kéo ngón tay của tiểu Thiền Béo ra khỏi miệng bé, giả bộ hung dữ nói: “Không được mút tay!”
Thiền béo mếu máo, “oa” một tiếng khóc lên.
Lục Hàm Chi luống cuống, vội nhét ngón tay của bé về lại: “Rồi rồi, cho con cho con, cho con được chưa? Con là nhất!”
Đây là lần đầu tiên cậu nhận thua vô điều kiện với ai đó, đúng là không thể trêu vào đám nít quỷ!
Kể cũng lạ, đời này Lục Hàm Chi chưa từng sợ ai. Thuở nhỏ do cha mẹ mất sớm, cậu phải võ trang thành một con gà trống nhỏ lúc nào cũng xù lông để bảo vệ gia sản.
Giờ lại không dám làm gì cục bột nhỏ mềm nhũn này, bé muốn gì thì cậu cho nấy.
Lục Hàm Chi đứng dậy, mở cửa dặn Loan Phượng bưng nước ấm vào, xong đuổi nàng lui ra, tự mình lấy bình sữa tráng qua nước nóng rồi bắt đầu pha sữa bột cho Thiền béo.
Những thứ như sữa bột, bình sữa đều được Lục Hàm Chi cất giữ cẩn thận bên người. Cũng may không gian tinh thần có ngăn chứa đồ không gian, ngoại trừ mấy thứ đang ăn thì để bên người, còn lại đều để ở trong không gian chứa đồ.
Hệ thống này cũng khá hữu dụng, nó không yêu cầu bạn làm nhiệm vụ mở khóa khu mua sắm hay hạn chế số lượng vật phẩm bạn cất chứa, nhưng không gian chứa đồ sẽ giới hạn đạo cụ mua trong khu mua sắm. Ngoài ra còn một lối chuyên xử lý rác thải như các loại hộp, giấy, vv… Cực kỳ nhân tính hóa.
Pha sữa xong, Lục Hàm Chi nhét núm vú cao su vào miệng Thiền béo. Bây giờ một bữa Thiền béo phải bú 60ml sữa, mỗi ngày bú 4 đến 6 lần.
Hộp sữa mới mở này còn sắp hết nhanh hơn hộp trước, cậu lại bắt đầu lo lắng về vấn đề ăn uống của Thiền béo. Phải hoàn thành nhiệm vụ càng sớm càng tốt, cứ tiết kiệm ít điểm giao dịch rồi tính tiếp.
Đợi A Thiền bú sữa xong, cậu giao bé cho vú nuôi A Mãn rồi tiếp tục vào không gian tinh thần nhận nhiệm vụ.
Vừa bước vào không gian, Lục Hàm Chi đã nói: “Hệ thống, tao muốn thương lượng chút, mày đừng cấm ngôn tao nữa được không?”
Hệ thống: [Miễn cậu làm tốt nhiệm vụ, không mắng hệ thống, tôi sẽ không cấm ngôn cậu.]
Lục Hàm Chi thấy buồn cười: “Giờ có thể trao đổi tử tế chưa? Cứ tình cảm như thế từ sớm thì có phải chúng ta đã thương lượng làm việc với nhau đàng hoàng rồi không? Bọn mày làm hệ thống nào có dễ dàng, biết đâu tao giúp được mày đấy.”
Hệ thống:… Hình như ký chủ thế giới này không dễ dạy.
Thân là mọt truyện mạng thâm niên, Lục Hàm Chi đã cày vô số tiểu thuyết. Nào là hệ thống xuyên nhanh, xuyên sách làm ruộng, xây dựng gì đó đều quất hết, kiểu truyện hệ thống này nọ thường có “không gian chủ thần”.
Nếu cậu đã xuyên vào sách, vậy có thể hình dung là bản thân đang ở trong một quyển truyện hệ thống đồng nhân dựa trên nguyên tác. Nếu là truyện hệ thống, vậy chắc chắn hệ thống sẽ không thoát khỏi thiết lập truyền thống.
Lục Hàm Chi cười tủm tỉm: “Tao rất tò mò, mày được đánh số mấy?”
Hệ thống:… Cậu nghĩ tôi sẽ mắc bẫy cậu à?
Vì vậy âm thanh máy móc lại vô cảm thông báo nhiệm vụ: [Mời ký chủ nhanh chóng nhận nhiệm vụ, bảo đảm cốt truyện đi đúng tiến độ.]
Lục Hàm Chi không tiếp tục được nước lấn tới, thời gian vẫn còn dài, cứ từ từ tẩy não đồng chí hệ thống này cũng được.
Mới bị cậu bẫy mà đã lộ nguyên hình ngay, xem ra vẫn còn là chiếu mới.
Lục Hàm Chi nhận nhiệm vụ, âm thanh giả vờ nghiêm túc của hệ thống vang lên: [Xin hãy tăng GDP lên mức lợi tức bình quân là 3 lượng, lấy giá trị bình quân mười ngày làm chuẩn. Bảng giao diện GDP đã được cập nhật, ký chú có thể kiểm tra dữ liệu liên quan đến GDP trong bảng giao diện. Nhiệm vụ đầu tiên được thưởng buff tăng thu nhập 100%, buff sẽ kéo dài đến khi kết thúc nhiệm vụ. Nhiệm vụ lần này được thưởng 5 điểm giao dịch, một rương bảo vật sơ cấp, không hạn chế thời gian, hy vọng ký chủ nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ.]
Buff tăng 100% thu nhập hả?
Khi lời nhắc của hệ thống kết thúc, Lục Hàm Chi nhìn thấy một biểu tượng mũi tên tăng trưởng xuất hiện ở góc trên bên trái không gian.
Cậu di chuyển tinh thần lực đến trước biểu tượng kia, thấy gợi ý tăng 100% mức thu nhập cho tất cả các hạng mục.
Cái buff này làm cậu quá hài lòng, nhưng lại nói, lợi tức GDP bình quân là 3 lượng thật sự không phải nhiều. Nhưng khi Lục Hàm Chi mở bảng giao diện GDP, thấy số liệu ở trên đó thì cậu suýt hộc máu.
Bảng giao diện hiển thị: GDP của khu vực này trong mười ngày qua là -330 đồng.
Hệ thống mày ra đây, chúng ta thảo luận về cuộc đời chút, -330 đồng là clg?
Lần đầu cậu biết GDP có thể xuống được số âm đấy!
Có lẽ bị Lục Hàm Chi ghẹo tới rén nên hệ thống im ru.
Cậu biết không thể moi được nguyên nhân từ chỗ hệ thống nên không làm khó nó nữa, cam chịu ra khỏi không gian tinh thần, định đến lò gạch một chuyến.
Lại nói, thu nhập cả tháng của thôn trang chỉ có mấy chục lượng bạc. Nơi đây là một mảnh đất hoang, không thể kiếm ra tiền cũng dễ hiểu thôi.
GDP âm chắc là do phải trả tiền lương cho người làm nữa.
Đương lúc chạng vạng hết oi bức, vừa vặn A Thiền còn phấn chấn nên Lục Hàm Chi quyết định dẫn bé đi xem mảnh đất hoang kia.
Được cái là môi trường của mảnh đất hoang cũng khá tốt, khắp nơi là hoa lá cỏ cây, có thể để Thiền béo được hít thở không khí trong lành. Nhưng Cầm Sắt và Loan Phượng thì sốt ruột, thiếu gia to gan thật, tiểu thiếu gia mới vừa đầy tháng mà đã dẫn ra ngoài hóng gió.
Lục Hàm Chi lười giải thích với các nàng rằng phơi nắng nhiều mới tốt, cậu nâng cái mông tròn ủm của Thiền béo bằng một tay, dẫn theo hai nha hoàn cùng đi tới khu vực mà cậu phải khai phá.